Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 268
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:12
Nguyễn Khiết à lên một tiếng: "Ra là chuyện Giải phóng quân tiễu phỉ."
Hai chị em vừa đi vừa trò chuyện về đến nhà. Nguyễn Khê cất vé vào cặp sách, rồi cùng Nguyễn Khiết đi thẳng lên lầu.
Những ngày hè, trời tối muộn, trường lại tan học sớm nên khi về đến nhà vẫn còn một khoảng thời gian khá dài mới đến giờ ăn tối. Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết như thường lệ, cứ lên phòng là vùi đầu vào học, đến giờ cơm mới chịu xuống.
Nguyễn Thu Nguyệt lúc này không ở dưới nhà. Thấy hai người về, cô bé liền lẽo đẽo sang phòng học cùng.
Nguyễn Khê ngồi vào bàn, lục lọi sách vở và đồ dùng học tập trong cặp ra.
Đang mở sách, ánh mắt Nguyễn Thu Nguyệt vô tình chạm phải hai tấm vé xem biểu diễn kẹp giữa những trang giấy. Cô bé ngạc nhiên hỏi: "Ủa chị, vé xem biểu diễn ở đâu ra vậy?"
Nguyễn Khê rút hai tấm vé ra, chìa cho Nguyễn Thu Nguyệt xem: "Hứa Chước và nhóm bạn đưa đấy, bảo ngày mai rủ đi xem."
Nguyễn Thu Nguyệt cầm lấy tấm vé xem xét một hồi rồi xuýt xoa: "Wow, cậu ta nhiệt tình với chị thật đấy. Vé này khó mua lắm, mỗi tuần rạp chỉ diễn một buổi Chủ nhật, người tranh nhau xem đông nghìn nghịt, muốn mua được vé chẳng dễ chút nào đâu."
Nguyễn Khiết tiếp lời: "Nhưng họ mua được cả một mớ luôn, ai cũng có một vé."
Nguyễn Thu Nguyệt trả lại vé cho Nguyễn Khê: "Chắc chắn là có cửa sau rồi."
Nguyễn Khê suy nghĩ một lúc rồi đề nghị: "Hay là lúc nào rảnh mình nhờ cậu ta mua hộ vài vé, tiền mình tự trả. Rồi mình dắt cả Hồng Quân, Diệp Phàm và Hồng Binh đi xem một bữa, em thấy sao?"
Nguyễn Thu Nguyệt cười toe toét, hớn hở đáp: "Tuyệt quá, chị tốt quá đi mất."
Nguyễn Khê cẩn thận cất lại hai tấm vé vào hộp b.út: "Học bài tiếp nào."
Hôm sau, bầu trời mùa hạ trong xanh vời vợi, điểm xuyết vài cụm mây trắng bồng bềnh như kẹo bông gòn.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết dọn dẹp sách vở, xấp bài tập ngay ngắn trên bàn. Cầm theo hai tấm vé xem biểu diễn, hai chị em báo một tiếng với Nguyễn Thu Nguyệt rồi canh đúng giờ xuống lầu ra ngoài.
Hôm nay Nguyễn Trường Phú kẹt lịch làm thêm ở cơ quan nên vắng nhà. Trước khi đi, Nguyễn Khê tạt qua chào Phùng Tú Anh một tiếng, báo hôm nay hai chị em có việc bận, tối sẽ không dùng cơm nhà. Còn cụ thể bận việc gì thì cô lờ đi không kể chi tiết.
Dĩ nhiên, Phùng Tú Anh cũng chẳng buồn gặng hỏi.
Nguyễn Khê chào xong liền dắt Nguyễn Khiết rời đi. Khi đến cổng lớn của đại viện, họ đã thấy nhóm Hứa Chước đứng đợi sẵn từ xa. Năm người đứng dưới bóng cây râm mát, thấy hai chị em thì đưa tay vẫy chào.
Khi Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đến gần, Hứa Chước chẳng buồn dài dòng, ngồi thẳng lên yên xe hất hàm: "Đi thôi."
Nguyễn Khê leo lên xe Hứa Chước, còn Nguyễn Khiết ngồi sau xe Trần Vệ Đông. Ba nam sinh còn lại đạp xe không, cả nhóm bảy người cùng nhau hướng về phía rạp hát. Thời gian còn rủng rỉnh nên họ đạp tà tà, vừa đi vừa nói cười rôm rả, náo nhiệt cả một quãng đường.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết ngồi sau xe lặng im không nói, thi thoảng chạm mắt nhau lại khẽ cười mỉm.
Thấy Nguyễn Khê im lặng, Hứa Chước ngoái đầu lại hỏi: "Muốn ăn gì không, tới đó tôi mua cho."
Nguyễn Khê không muốn tiêu xài hoang phí, nhẹ nhàng từ chối: "Trưa ăn no quá, giờ vẫn còn lưng lửng bụng, thôi khỏi đi."
Dù vậy, khi đến rạp hát, Hứa Chước vẫn hào phóng mua cho cô và Nguyễn Khiết mỗi người một hộp kem ly.
Mua xong quà vặt, cả nhóm tiến vào rạp, tìm đúng vị trí và an tọa, chờ đợi tấm màn nhung trên sân khấu được kéo lên.
Nguyễn Khiết nhâm nhi ly kem, rỉ tai Nguyễn Khê: "Dân thành phố đúng là sành điệu thật, cái nếp sống này, có nằm mơ em cũng chẳng mường tượng ra nổi. Còn món kem ly này nữa, ngon hơn cả kem que, đây là lần đầu tiên trong đời em được nếm thử đấy."
Nguyễn Khê vừa ăn kem vừa mỉm cười nhìn em gái, cũng thì thầm đáp lại: "Chị cũng thế."
Nguyễn Khiết dè dặt múc từng thìa nhỏ tí xíu: "Chỉ tội mắc quá, em ngại ghê."
Nguyễn Khê hắng giọng: "Không sao đâu, có qua có lại mới toại lòng nhau, xem xong mình mời họ một chầu là huề cả làng."
Nguyễn Khiết định nói thêm gì đó thì ánh mắt chợt khựng lại khi bắt gặp một dáng người quen thuộc. Cô bé ngẩn người một giây rồi vội vàng níu lấy tay Nguyễn Khê lắc nhẹ, chỉ tay về phía bóng hình ấy.
Nguyễn Khê nhìn theo hướng tay của em gái, nhận ra ngay đó là Diệp Thu Văn. Cô ả không đi một mình mà đang sóng bước bên cạnh một nam sinh khác, người cũng mang trên mình ánh hào quang rực rỡ không kém gì Diệp Thu Văn – Lục Viễn Chinh.
Nguyễn Khiết hạ giọng thì thầm: "Trông bộ dạng này, tin đồn hôm bữa chắc là sự thật rồi."
Nguyễn Khê nhắc nhở: "Bớt tọc mạch chuyện thiên hạ đi."
Nguyễn Khiết chưa kịp mở miệng đáp lời thì Hứa Chước ngồi cạnh Nguyễn Khê đã rướn người sang, dùng chất giọng thì thầm y chang hai chị em, thắc mắc: "Hai cậu xì xầm to nhỏ chuyện gì thế? Không thể chia sẻ cho bọn này nghe cùng à?"
