Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 283
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:13
Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt lặng lẽ nhóm lửa, đun nước rồi cho sủi cảo vào luộc.
Sủi cảo chín được dọn lên bàn, ngoại trừ Diệp Thu Văn đang nhốt mình trong phòng không xuống, những người còn lại đều đã tề tựu ngay ngắn quanh bàn ăn.
Bầu không khí gia đình vốn đã chẳng mấy vui vẻ, nhưng hôm nay lại u ám đến mức chưa từng thấy.
Nguyễn Hồng Quân cũng chẳng dám ho he nghịch ngợm, rụt cổ ngồi im một góc, đến đôi đũa cũng không dám cầm.
Nguyễn Thu Dương và Diệp Phàm chơi ở nhà bạn cả buổi chiều, trước khi về cũng đã nghe ngóng được phong phanh sự tình.
Uy lực của mấy bà lão Ủy ban quả nhiên rất đáng nể, vụ việc xúi quẩy này lây lan nhanh như đạn pháo phát nổ.
Khắp bàn ăn tịnh không một bóng người lên tiếng, cũng chẳng ai dám động đũa. Phải mất một khoảng thời gian khá dài, Nguyễn Trường Phú mới cất giọng trầm đục: "Ăn cơm trước đã."
Mọi người lúc này mới lục tục cầm đũa lên, gắp sủi cảo đưa vào miệng, song vẫn tuyệt nhiên chẳng ai dám hé môi. Duy chỉ có Phùng Tú Anh là không chịu ăn. Bà cúi gằm mặt, lưng còng xuống, môi mím c.h.ặ.t, nước mắt cứ thế tuôn rơi lả chả, dường như vẫn cự tuyệt chấp nhận sự thật bẽ bàng này.
Nguyễn Trường Phú vốn dĩ đã chẳng buồn ăn, nay thấy vợ như vậy lại càng chán nản. Ông đập mạnh đũa xuống bàn "chát" một tiếng, khiến tất thảy mọi người giật nảy mình. Viên sủi cảo Nguyễn Hồng Quân vừa gắp liền rơi tọt trở lại bát, tay cậu run rẩy suýt chút nữa vung vãi cả ra bàn.
Đập đũa xong, Nguyễn Trường Phú quay sang gầm lên với Phùng Tú Anh: "Phùng Tú Anh ơi là Phùng Tú Anh! Bà còn mặt mũi nào mà ngồi đây khóc lóc?! Tôi đi công tác hơn năm tháng ròng, hôm qua vừa mới về đến nhà, hôm nay đã xảy ra cái chuyện tày trời như thế này, người đáng phải khóc là tôi đây này! Trước khi đi tôi dặn dò bà thế nào, tôi bảo bà phải để mắt đến nó! Bà nói thử xem nửa năm qua bà đã làm cái gì? Bà rốt cuộc đã làm cái gì hả?!"
Phùng Tú Anh bị ông dọa cho rúm ró cả vai, nước mắt vắn dài nhưng tịnh không dám cãi lại nửa lời.
Nguyễn Trường Phú tức giận đập mạnh tay xuống bàn thêm mấy bận, lực đạo mạnh đến mức suýt làm cái bàn ăn lung lay chực vỡ: "Tôi đã nói rõ mồn một với bà là nó có vấn đề rồi! Nếu bà phát hiện sớm, giải quyết sớm, liệu có xảy ra cơ sự nhục nhã như hôm nay không?! Liệu có không hả?!"
Phùng Tú Anh vẫn cúi gằm mặt, đôi vai co rúm, không nói năng gì. Bà quả thật không còn gì để nói.
Nguyễn Trường Phú đương nhiên không thể ra tay đ.á.n.h vợ. Nuốt cục tức suốt nửa ngày trời, ông bỗng quay sang quát lớn với Nguyễn Khê: "Mày nói đi! Có phải mày đã biết chuyện nó yêu đương từ lâu rồi không? Cái hôm tao đi công tác, có phải nó đã nói dối không?!"
Nguyễn Khê đâu có sợ ông. Cô nhàn nhạt liếc mắt: "Ông quát tháo tôi làm cái gì? Tôi với chị ta có thân thiết gì đâu, ngày thường lấy một câu nói chuyện cũng không có, tôi làm sao biết chị ta có yêu đương hay không? Hôm đó quả thật chị ta đã nói dối, nhưng liệu tôi nói ra thì mọi người có tin không? Biết mười mươi là mọi người sẽ chẳng tin, vậy tôi rước họa vào thân làm gì để chị ta c.ắ.n ngược lại bảo tôi vu oan, rồi mọi người lại xúm vào mắng tôi rảnh rỗi sinh nông nổi. Lúc đó tính sao?"
Nguyễn Trường Phú bị Nguyễn Khê chặn họng đến cứng lưỡi, không phản bác được lời nào.
Khựng lại một nhịp, Nguyễn Khê liếc nhìn Phùng Tú Anh, lời lẽ càng thêm sắc sảo không chút kiêng dè: "Trong mắt bà ấy tôi là hạng người gì ông chẳng lẽ không rõ? Trong thâm tâm bà ấy, tôi mới là loại người làm ra ba cái chuyện bôi tro trát trấu đó! Còn Diệp Thu Văn kia mới là ngọc ngà châu báu, là niềm tự hào, là thể diện của bà ấy! Ông có bảo bà ấy để tâm thì bà ấy cũng chẳng thèm tin, thử hỏi tôi lên tiếng thì có ích lợi gì? Trong mắt bà ấy, mọi lời tôi nói đều là do ghen tị, là do vu khống cả thôi!"
Phùng Tú Anh gục đầu thấu n.g.ự.c, những ngón tay bấu c.h.ặ.t đến ứa m.á.u, chỉ mong sao cả đời này chẳng phải ló mặt ra gặp ai hay cất lời nữa.
Nguyễn Trường Phú thực sự không nuốt trôi cơm được nữa, cũng chẳng còn lời nào để mắng mỏ, bèn đứng phắt dậy quay về phòng. Bấy giờ có ra khỏi nhà cũng phải đắn đo suy nghĩ, bởi những ánh mắt dò xét, xỉa xói ngoài kia ông chưa chắc đã chịu đựng nổi.
Đợi Nguyễn Trường Phú đi khỏi, Phùng Tú Anh cũng không buồn nán lại bàn ăn. Bà đứng lên, đi thẳng vào nhà vệ sinh rồi chốt cửa khóc nức nở.
Hai người rời đi, bầu không khí bỗng dịu đi đôi chút. Nguyễn Khê mặc kệ họ, tiếp tục cúi đầu thưởng thức sủi cảo. Những người khác cũng im bặt, lặng lẽ quây quần bên bàn ăn, cặm cụi ăn hết miếng sủi cảo nhân thịt cần tây, lại gắp miếng nhân trứng xào hẹ.
Ăn xong, Nguyễn Thu Dương không dám lên lầu, liền chạy thẳng ra ngoài tìm Tô Manh Manh.
