Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 295
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:14
Lớp vải ba lô tuy dày, nhưng cũng chẳng cản nổi sức nóng đang bốc lên hầm hập trên mặt, càng làm sự ngượng ngùng thêm lộ rõ.
Trần Vệ Đông vẫn không chịu buông tha: "Có được không?"
Nguyễn Khiết chôn mặt trong ba lô một lát mới lí nhí đáp lại, giọng rầu rĩ: "Tôi không biết."
Nguyễn Khê và Hứa Chước ngồi trên mỏm đá cách đó không xa, ung dung quan sát hai người họ.
Nguyễn Khê lẩm bẩm: "Sắp đi đến nơi rồi mà còn muốn dụ dỗ bé Khiết nhà ta."
Hứa Chước ngồi bên cạnh tiếp lời: "Thì cũng tại sợ bé Khiết bị người khác dụ dỗ mất thôi."
Nguyễn Khê quay đầu nhìn Hứa Chước: "Yên tâm đi, ít nhất trong vòng năm năm tới, con bé sẽ không yêu đương gì đâu."
Hết năm nay, với tư cách là học sinh tốt nghiệp sơ trung (cấp 2), các cô hoàn toàn có thể tham gia kỳ thi đại học. Cô tự tin rằng với năng lực của mình và Nguyễn Khiết, việc thi đỗ đại học không phải là chuyện khó, mà một khi đã vào đại học, phần lớn các trường đều có quy định cấm sinh viên yêu đương trong thời gian học tập.
Hứa Chước nhẩm tính: "Chẳng phải là ba năm sao? Tại sao lại là năm năm?"
Hết năm nay học xong cấp 2, cộng thêm hai năm nghĩa vụ quân sự, phục vụ xong nghĩa vụ được đề bạt lên sĩ quan hoặc chuyển ngành, lúc đó thì hoàn toàn có thể đường đường chính chính mà yêu đương, chỉ việc viết cái báo cáo kết hôn là xong.
Nguyễn Khê nhìn cậu ta khẽ mỉm cười: "Con bé là em gái tôi, tôi bảo năm năm thì là năm năm."
Hứa Chước mỉm cười nhìn thẳng vào mắt cô: "Vậy còn em thì sao?"
Nguyễn Khê đáp gọn lỏn: "Tôi cũng ít nhất năm năm."
Hứa Chước bật cười: "Hy vọng em nói lời giữ lấy lời."
Nguyễn Khê nheo mắt trước những cơn gió l.ồ.ng lộng thổi từ mặt sông: "Sao? Cậu vẫn còn có ý đồ với tôi à? Lúc mới tựu trường chẳng phải cậu chỉ thấy tôi xinh đẹp sao, giờ nhìn cũng cả năm trời rồi, đáng lý ra phải chán ngấy rồi chứ."
Hứa Chước không trả lời thẳng câu hỏi đó, mà hỏi ngược lại cô: "Nhìn cả một năm rồi, em đã thấy tôi vừa mắt chút nào chưa?"
Nguyễn Khê khẽ cười: "Cũng tàm tạm, giờ trông cậu cũng ra dáng ra hình lắm rồi."
Hứa Chước vẫn chăm chú nhìn vào mắt cô, ánh mắt mang theo màu sắc sâu thẳm: "Vậy tôi sẽ cố gắng để sau này càng ra dáng ra hình hơn nữa."
Nguyễn Khê ngồi nãy giờ cũng có chút mỏi mệt, liền đứng dậy khỏi mỏm đá.
Cô đón lấy gió sông, rảo bước trên những phiến đá ven bờ, thủng thẳng nói: "Cậu chắc chắn sẽ càng ngày càng ra dáng thôi."
Với gia cảnh thế này, cộng thêm tầm ảnh hưởng của cha cậu ta, cùng với những điều tai nghe mắt thấy, mưa dầm thấm lâu từ thuở nhỏ, việc cậu ta xuống đơn vị địa phương nhập ngũ cũng chẳng khác gì thần tiên hạ phàm lịch kiếp. Cứ rèn luyện ở cơ sở một thời gian, sớm muộn gì cũng thăng tiến vùn vụt.
Sau này dẫu cậu ta có không muốn ở lại quân đội, nhân lúc gió đông đổi thay của thời đại mà muốn ra ngoài làm chút sự nghiệp, cũng dễ dàng hơn người khác không biết bao nhiêu lần. Có những người sinh ra đã ở ngay vạch đích, Hứa Chước chính là một người như vậy.
Hai người thả bộ đón gió ven bờ sông.
Đi được một quãng, Nguyễn Khê chợt dừng bước, quay người lại.
Hứa Chước cũng dừng lại theo, mặt đối mặt với cô trên mỏm đá ven sông.
Nguyễn Khê đứng im một lúc, chìa tay ra, nhìn cậu ta nói: "Đồng chí, sau này hữu duyên sẽ gặp lại."
Hứa Chước hít sâu một hơi, đưa tay nắm lấy bàn tay cô, mãi sau mới cất lời: "Đừng có hữu duyên gì nữa, đều là đồng chí trong một đại viện, cha mẹ đều ở đây cả, kiểu gì cũng sẽ gặp lại thôi."
Nguyễn Khê cười khanh khách rút tay về, tiếp tục cất bước về phía trước: "Chuyện đó khó nói lắm, thế đạo bây giờ đang đổi thay rồi, ai mà biết sau này sẽ ra sao, có khi hai năm nữa mọi chuyện đã khác một trời một vực rồi ấy chứ."
Năm nay khôi phục kỳ thi đại học, năm sau cải cách mở cửa, bước ngoặt của thời đại chính là nằm ở hai năm này.
Hứa Chước chậm rãi bước theo cô: "Em đây là không muốn cho tôi đi một cách nhẹ nhõm phải không."
Nguyễn Khê cười tủm tỉm quay lại nhìn cậu ta, đành nói: "Được rồi, cậu cứ yên tâm đi bộ đội đi, chúng ta chắc chắn sẽ gặp lại nhau. Nhưng mà đến lúc đó, xin thủ trưởng đừng có quý nhân đa vong sự, quên mất cô dân đen này là được."
Hứa Chước: "Tôi là kẻ nông cạn, phàm là nhìn thấy ai xinh đẹp thì sẽ chẳng bao giờ quên đâu, em cứ yên tâm."
……
Nhóm Nguyễn Khê và Hứa Chước rong ruổi dạo chơi đến tận chạng vạng tối mới về thành phố, ăn xong bữa tối tại một quán ăn nhỏ, đến khi trời vừa sụp tối mới trở lại đại viện. Tại lối rẽ chia ngã, họ vẫy tay chào tạm biệt lần cuối.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết kề vai cất bước về nhà, mới đi được mấy bước, đã nghe thấy tiếng Hứa Chước và Trần Vệ Đông gọi với theo từ phía sau.
