Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 298
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:14
Đám trẻ trên bàn ăn đồng loạt gật đầu, giọng của Nguyễn Hồng Binh là dõng dạc nhất: "Nhận được hết rồi ạ!"
Nhưng Nguyễn Trường Phú lại chẳng màng đoái hoài đến Nguyễn Hồng Binh - cậu nhóc mới học lớp hai. Ông cầm đũa lên, hướng ánh mắt về phía Diệp Thu Văn và Diệp Phàm - hai cô cậu vừa mới tốt nghiệp cấp ba: "Nhìn xem vận số của hai đứa tốt thế nào kìa, vừa lúc tốt nghiệp thì bắt trúng ngay cái chuyện đại hỉ này, cứ như thể ông trời đặc cách sắp đặt riêng cho hai đứa vậy. Đã có cơ hội ngàn vàng bày ra trước mắt, thì phải xốc lại một trăm hai mươi phần trăm tinh thần, dốc sức mà ôn tập cho t.ử tế!"
Diệp Phàm lúc này trong lòng đang sục sôi ý chí chiến đấu, tinh thần tràn trề hơn bao giờ hết. Khi nghe được tin tức chính xác về việc khôi phục kỳ thi, cậu ta mừng đến phát điên, bởi từ nay cậu ta đã có thể đường đường chính chính bước chân vào giảng đường đại học để tiếp thu thêm nhiều tri thức mới! Đó chính là ước mơ cháy bỏng của cậu ta.
Cậu ta gật đầu chắc nịch với Nguyễn Trường Phú: "Ba, con sẽ làm được!"
Nguyễn Trường Phú lại quay sang nhìn Diệp Thu Văn nãy giờ vẫn đang im lặng: "Còn con thì sao? Có định thi không?"
Kể từ lúc Diệp Thu Văn vướng vào rắc rối năm ngoái đến nay cũng đã ngót nghét một năm. Chuyện đó dẫu có là một vết nhơ đeo bám trên người Diệp Thu Văn, khiến người ta hễ nhắc đến là lại lắc đầu ngán ngẩm, thì cũng là chuyện đã qua rồi. Diệp Thu Văn mất đi vầng hào quang của "thiên chi kiêu nữ", giờ đây ở trong nhà cũng chẳng khác gì những người bình thường khác.
Mối quan hệ giữa Nguyễn Trường Phú và cô ta đã nguội lạnh suốt nửa năm trời, gần đây mới bắt đầu có dấu hiệu hòa hoãn đôi chút. Dù sao cũng là người một nhà, là cô con gái do chính tay ông nuôi nấng trưởng thành, ông chưa từng coi cô ta là người dưng nước lã, nên làm gì có chuyện cô ta phạm lỗi mà ông lại nhẫn tâm ruồng bỏ mặc kệ.
Có điều, Diệp Thu Văn dạo này cứ như cái bóng tàng hình trong nhà, chẳng nói chẳng cười, làm như cả thế giới này đều nợ nần cô ta, chẳng thèm gần gũi với ai. Chứ nếu không phải cô ta đang phải ăn bám gia đình để sống, e là cô ta đã sớm cuốn gói khỏi cái nhà này rồi.
Bị Nguyễn Trường Phú hỏi đích danh, cô ta đành phải ngẩng mặt lên đáp lời: "Dạ, có thi ạ."
Nguyễn Trường Phú nghe vậy cũng chẳng gặng hỏi thêm, chỉ nói tiếp: "Đã xác định thi thì tháng này phải chịu khó chịu khổ một chút, dù có nhịn ăn nhịn ngủ, cũng phải quyết giành lấy thành tích thật tốt trong kỳ thi lần này! Đỗ đại học rồi, cả đời coi như lật sang trang mới!"
Diệp Phàm rực lửa nhiệt huyết đáp: "Dạ vâng!"
Diệp Thu Văn âm thầm nuốt cục tức vào bụng, dồn nén thành một cỗ nghẹn ngào: "Vâng."
Đây là cơ hội đổi đời mà ông trời ban tặng cho cô ta, dĩ nhiên cô ta phải thi, mà không chỉ thi, cô ta còn phải thi cho thật xuất sắc!
Những người khác không tham gia vào câu chuyện, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cũng giữ im lặng.
Ăn xong lên lầu, lúc ngồi trong phòng, Nguyễn Thu Nguyệt - người nãy giờ cũng im hơi lặng tiếng bỗng nhiên nhìn Nguyễn Khê hỏi: "Chị cả ơi, học sinh tốt nghiệp cấp hai hình như cũng được phép dự thi mà, chị với chị Khiết không đăng ký sao? Hay hai chị định học xong cấp ba rồi mới thi?"
Nguyễn Khê khẽ lắc đầu: "Không học cấp ba nữa, năm nay thi luôn."
Nguyễn Thu Nguyệt ngớ người: "Thế sao lúc nãy trên bàn ăn hai chị không nói gì ạ?"
Nguyễn Khê mỉm cười nhìn cô bé: "Có gì để nói đâu? Nói ra rồi kỳ thi đại học có được cộng thêm điểm nào không?"
Nguyễn Thu Nguyệt lại nghẹn lời, rồi cũng bật cười: "Cũng đúng, đâu có được cộng thêm điểm nào."
Hơn nữa, cả nhà rõ ràng đã mặc định hai cô cũng giống như Nguyễn Thu Dương, sẽ không tham gia kỳ thi lần này. Thế nên lúc bàn về chuyện này, họ đương nhiên bỏ qua hai cô, giống như cách họ bỏ qua Nguyễn Thu Dương vậy.
Lý do bỏ qua thì quá đỗi đơn giản, chủ yếu là do các cô mới học hết cấp hai, còn chưa kịp mài đũng quần ở trường cấp ba, bọn họ nghiễm nhiên coi các cô ngang hàng với Nguyễn Thu Dương, cho rằng đợi các cô tốt nghiệp cấp ba rồi hẵng tham gia thi.
Người ta đã không hỏi, thì cớ gì phải chủ động bô bô kể lể, nhỡ nói ra lại chuốc lấy mấy lời mỉa mai, chất vấn.
Nguyễn Khê cũng chẳng muốn tốn hơi thừa lời, trong lòng tự có tính toán, việc mình mình làm là xong.
Vậy nên ở nhà, cô chẳng hé răng nửa lời. Chiều đến lớp, cô cùng Nguyễn Khiết tranh thủ chạy lên văn phòng lĩnh phiếu đăng ký dự thi.
Thầy chủ nhiệm Tạ thừa biết thành tích học tập của hai chị em rất khá, lúc đưa phiếu đăng ký còn nán lại dặn dò thêm vài câu khích lệ: "Trong lớp mình, mấy em khác thầy thấy toàn là vô phương cứu chữa, riêng hai em thì thầy thấy còn có chút hi vọng. Nhưng cũng đừng đặt kỳ vọng quá cao, cứ đi thi thử cho biết, cùng lắm thì học xong cấp ba thi lại cũng được."
