Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 306
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:15
Từ nay về sau, cô cũng là người có xuất thân từ ngôi trường danh giá bậc nhất rồi!
Thầy Ngô dứt lời với Nguyễn Khê lại quay sang Nguyễn Khiết: "Nguyễn Khiết, em cũng cừ khôi lắm, đậu được vào trường Nhân Đại là đã thuộc hàng nhân tài xuất chúng rồi. Mấy gương mặt ưu tú thi đỗ của trường ta toàn rơi vào nhà các em cả, Diệp Phàm cũng đỗ ngay ngôi trường xịn nhất thành phố mình đấy."
Nguyễn Khiết cũng bơi trong biển kích động và sung sướng khôn tả, cả thân người nhẹ bẫng trôi bồng bềnh, cảm tưởng như đang dẫm chân lên mây. Cô nàng nắm c.h.ặ.t giấy báo trúng tuyển, cung kính gập người cảm tạ: "Em cảm ơn thầy Ngô ạ!"
Vì hai cô thi thành tích cao ngất ngưởng, thầy giáo mới nán lại hàn huyên thêm một hồi lâu.
Đợi đến lúc Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết lững thững rời khỏi văn phòng, bên ngoài đã bu đen bu đỏ đám bạn học tò mò. Vừa thấy Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết cầm khư khư giấy báo trúng tuyển trên tay, cả đám trố mắt ra nhìn, thèm thuồng ghen tị đến nổ con mắt!
Vậy mà hễ mình hào hứng xông pha vào hỏi kết quả, thì chỉ thu về mỗi một câu xanh rờn: "Em tạch rồi!"
"Em cũng tạch rồi!"
Thôi thì cả hội mình cùng dắt tay nhau tạch!
Quay đầu dòm lại, thì ra cả bọn hôm nay đều chung một giuộc thí sinh tạch vỏ chuối, âu cũng thấy nhẹ lòng chẳng còn gì phải buồn bực nữa!
Ánh tà dương chiếu xiên khoai ngả bóng bên bờ tường phía tây đại viện.
Phùng Tú Anh từ trong nhà uốn éo bước ra ngoài, thong thả đi thu gom mấy tấm ga trải giường đã phơi khô khốc.
Bà ta vừa khệ nệ gập tấm ga lại, giật phắt khỏi dây phơi thì bỗng dưng chị Triệu hàng xóm lù lù xuất hiện lượn qua trước mặt. Hôm nay, bộ mặt bà chị Triệu này tươi rói như hoa, đon đả nhiệt tình lạ thường, khiến bà ta chẳng khỏi giật mình ngạc nhiên.
Chưa kịp há miệng hỏi han, bà chị Triệu đã liến thoắng xổ ra một tràng: "Ái chà, cô Phùng đúng là tốt số quá đi. Hôm nay kết quả thi đại học công bố rồi, cô biết chưa? Nghe đồn cô con gái lớn nhà cô á, đậu thẳng vào Bắc Đại rồi đấy nhé!"
Phùng Tú Anh nghe lọt câu này, người ngợm như hóa đá, đứng ngây ra như phỗng mất nửa ngày vẫn chưa load kịp.
Bà chị Triệu trân trân nhìn bà ta, nói tiếp liến thoắng: "Dòm cô sướng đến ngây người ra rồi kìa. Nào đâu chỉ có cô con gái lớn, cả thằng con trai lớn của cô cũng giật luôn cái vé vô trường đại học đỉnh nhất thành phố này rồi, giấy báo nhập học phát tận tay rồi nhé, toàn những đứa học giỏi giang chui hết vào nhà cô đấy."
Phùng Tú Anh đến nước này mới tỉnh mộng, ngước mắt nhìn bà chị Triệu lắp bắp hỏi: "Thật... thật hả chị?"
Bà chị Triệu cười toe toét: "Tôi lừa cô làm cái gì cơ chứ? Mấy đứa nhỏ hóng hớt từ trường về bô bô loan tin thế đấy, sai làm sao được."
Trái tim Phùng Tú Anh đột nhiên đập thình thịch liên hồi, miệng vừa muốn toét ra cười lại cố nén lại, biểu cảm gương mặt trông đến là quái gở buồn cười. Bà ta cũng chẳng rề rà buôn dưa lê thêm nữa, vơ vội mấy tấm ga trải giường bồi thêm một câu: "Thế thì... thế thì tôi phải lật đật đi sắm ít đồ ăn ngon mới được!"
Gặp cái hỉ sự chấn động thế này, chẳng lẽ không làm hẳn một mâm cỗ linh đình ăn mừng!
Bà chị Triệu tự khắc hiểu ý, chẳng níu kéo lôi thôi thêm: "Thế thì lẹ lẹ đi, sắm nhiều đồ ngon tẩm bổ cho tụi nhỏ."
Phùng Tú Anh xoay người rảo bước vào nhà, miệng nhoẻn cười toe toét, phô cả hàm răng ố vàng lỉa chỉa ra, đuôi mắt hằn lên từng nếp nhăn chi chít, nụ cười làm nhăn nhúm cả khuôn mặt, hằn sâu sự sung sướng trên từng vết nhăn.
Bà ta vất mớ ga trải giường ở nhà cũng chẳng màng xếp cất đàng hoàng, quýnh quáng xách chiếc túi vải ba chân bốn cẳng đi sắm sửa rau thịt. Nào đâu chỉ mua cá mua thịt, bà ta còn càn quét cửa hàng bách hóa tậu cả đống cao lương mỹ vị, chất căng phồng cả một túi tướng.
Mớ rau mớ thịt vừa tậu xong, bà ta về đến nhà là đóng ngay chiếc tạp dề lao vào bếp bận rộn tới tấp, miệng cười tươi như hoa, tiếng xoong chảo khua leng keng lạch cạch náo nhiệt hẳn lên, loáng cái đã bày ra một mâm cỗ ngập tràn thức ăn. Từng món ăn bà ta làm đều dồn hết tâm tư, đến cả đường chỉ lưng con tôm cũng tỉ mẩn moi sạch sành sanh.
Lúc màn đêm buông xuống, Nguyễn Hồng Quân là đứa mò về nhà đầu tiên.
Cu cậu xồng xộc xông vào bếp, khịt khịt cái mũi ngửi ngửi mùi thức ăn, mắt sáng long lanh sướng rơn: "Mẹ ơi, mâm cỗ này là làm để đãi chị cả với anh ba đấy à? Ăn linh đình thế này cơ á, còn thịnh soạn hơn cả mâm cỗ Tết nữa."
Nhất là cái đĩa tôm rang muối tiêu kia kìa, vỏ chiên vàng rộm giòn tan, thịt thơm nức mũi, kích thích tuyến nước bọt đến ứa cả ra, thèm thuồng chỉ muốn bốc ngay một con!
Phùng Tú Anh dĩ nhiên chẳng thèm để cậu xơ múi, thấy cu cậu thò tay ra là lấy đũa gõ cái bốp vào tay, hứ một tiếng: "Làm sắp xong cả rồi, ba mày cũng sắp sửa về tới nơi rồi đấy, mày ra đầu ngõ gọi hết anh chị em về đây ngay cho tao."
