Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 335
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:17
Nguyễn Khê cười xòa lấp l.i.ế.m, chả dại gì huỵch toẹt: "Kiếm dăm ba việc lặt vặt làm cho đỡ cuồng chân thôi, với lại tớ mới chân ướt chân ráo lên Bắc Kinh, tò mò muốn lượn lờ ngó nghiêng chút đỉnh."
Lý Hiểu Phương dư sức bắt bài thái độ lấp lửng của Nguyễn Khê, tự hiểu đối phương không muốn hé nửa lời nên cũng biết điều ngậm miệng không gạn hỏi thêm.
Ăn sáng xong, hai người rảo bước tới giảng đường. Tranh thủ mấy mười lăm phút nghỉ giữa hiệp, Nguyễn Khê lại lôi cuốn sổ vẽ ra, hì hục phác thảo những bộ cánh thời trang. Lần nào cô vung b.út là y như rằng Lý Hiểu Phương lại sáp tới dán mắt vào dòm. Hôm nay cũng không ngoại lệ, vừa trố mắt dòm cô bạn cùng phòng vừa xuýt xoa: "Cậu vẽ đỉnh thế này, chắc mài giũa hoa tay từ bé rồi hả? Mấy bộ váy vóc này nhìn mê ly quá đi mất, chả biết cắt may lên đồ rồi mặc vào form dáng nó lộng lẫy nhường nào nhỉ."
Thấy cô bạn thực sự đam mê tò mò, một tình yêu thuần khiết của con gái dành cho lụa là gấm vóc, Nguyễn Khê vừa đưa cọ vừa cười tủm tỉm: "Hay để tớ canh me lúc nào rảnh rang cắt may thử một bộ cho cậu mục sở thị nhé?"
Lý Hiểu Phương trố mắt ngạc nhiên: "Thật á? Cậu còn biết cả trò may vá nữa cơ à?"
Nguyễn Khê gật gù: "Chờ tớ nặn ra thời gian may xong sẽ trình diễn cho cậu lác mắt."
Lý Hiểu Phương sướng rơn, háo hức ra mặt: "Tuyệt cú mèo! Tớ hóng cực kỳ luôn đấy."
Chiều tà tan học, Nguyễn Khê không dắt díu Lý Hiểu Phương ra nhà ăn như mọi khi. Cô tạt qua cửa hàng bách hóa trong khuôn viên trường, chen chân chầu chực một chốc rồi mượn điện thoại gọi về cho Nguyễn Trường Phú. Y như rằng, ông già đã cắm cọc ở văn phòng đợi điện thoại của cô.
Đường dây vừa bắt tín hiệu, Nguyễn Khê phủ đầu luôn: "Ba moi móc được thông tin gì chưa?"
Nguyễn Trường Phú thở hắt ra: "Chắc chắn mười mươi là con Thu Văn táy máy tay hòm chìa khóa chôm chỉa thư của con rồi, ngặt nỗi chưa tóm tận tay day tận trán được bằng chứng thép. Ở nhà chỉ có thằng cu Binh là tinh ý soi ra chuyện này, nó bảo đợt đấy con Thu Văn cứ rình mò quanh quẩn cái hòm thư suốt, đi học về là lượn qua ngó nghiêng, thậm chí còn chôm cả thư ra nữa."
Nguyễn Khê nghiến răng kèn kẹt: "Con biết tỏng là cô ta mà."
Nguyễn Trường Phú nói giọng hậm hực: "Giờ nó không vác mặt ở nhà, nếu không ba lôi cổ nó ra tra khảo cho bằng sạch. Năm ngoái tống khứ nó đi nông trường cải tạo, ai dè đầu năm nay nó trốn biệt tăm khỏi nông trường rồi, giờ lặn sủi tăm tích ở xó xỉnh nào cũng chả ai rành. Ba đã xem như cái nhà này chưa từng đẻ ra cái loại con gái mất nết ấy rồi."
Nguyễn Khê tiết lộ luôn: "Cô ta hiện đang đóng đô ở Bắc Kinh đấy, mò lên đây bám váy Lục Viễn Chinh rồi."
Giọng Nguyễn Trường Phú giật thót, vọt lên một quãng tám: "Lục Viễn Chinh? Bọn nó vẫn dính lấy nhau chưa dứt à?"
Nguyễn Khê bĩu môi: "Đứt làm sao được, vẫn còn mật ngọt c.h.ế.t ruồi lắm."
Nguyễn Trường Phú sôi m.á.u: "Nó cứ đợi đấy, ba lộn về lôi cổ nhà họ Lục ra đối chất làm cho ra nhẽ!"
Nói đoạn chưa để Nguyễn Khê kịp tiếp lời, ông già đã dập máy cái rụp.
Nguyễn Khê gác máy, thanh toán tiền rồi rảo bước ra khỏi cửa hàng. Cô chả màng đến chuyện lấp đầy cái dạ dày đang biểu tình, lóc cóc ra nhà để xe của ký túc xá, lôi con ngựa sắt ra rồi phóng như bay đến tìm Hứa Chước.
Trường của Hứa Chước nằm khá sát vách trường cô, đạp vù một cái là tới nơi. Tới cổng, cô nhờ bảo vệ réo tên Hứa Chước rồi đứng chôn chân chờ độ chục phút.
Hứa Chước vắt chân lên cổ chạy vù ra cổng, thấy cô liền buột miệng: "Có chuyện gì thế?"
Nguyễn Khê vần xe đạp dẫn anh tạt sang một bên cho vắng vẻ, dù trước cổng trường cũng vắng hoe chả mấy mống qua lại. Đứng yên vị, Nguyễn Khê dán mắt vào anh, rành rọt từng chữ: "Cậu bày mưu tính kế dụ Lục Viễn Chinh với Diệp Thu Văn ra đây cho tôi."
Hứa Chước ngơ ngác: "Để làm gì?"
Nguyễn Khê ánh mắt sắc lẹm: "Chính Diệp Thu Văn là đứa nẫng tay trên thư của tôi, không chỉ của cậu với Trần Vệ Đông, mà còn của những người khác nữa."
Hứa Chước nhíu mày, mặt hằm hằm tức giận: "Là cô ta ư?"
Nguyễn Khê gật đầu cái rụp: "Đích thị là cô ta, cậu cứ hẹn ra là rõ mười mươi ngay. Tôi đoán chắc cô ta chả dễ gì chịu lòi mặt ra đâu. Làm trò khuất tất thì làm gì có gan đối diện với chúng ta. Nếu cô ta rụt vòi không dám ló mặt thì coi như tật giật mình, còn không thì cứ dụ Lục Viễn Chinh ra trước cũng được."
Hứa Chước nhìn Nguyễn Khê gật gù đồng ý: "Ok, để tôi bày binh bố trận xem sao."
Nguyễn Khê luồn tay miết dọc theo tay phanh xe đạp, vô thức bóp c.h.ặ.t, giọng nói lạnh tanh nhưng quả quyết: "Lần này, tôi sẽ khiến cô ta thân bại danh liệt, tay trắng hoàn tay trắng."
Mặt trời rụt rè ló nửa khuôn mặt từ rìa mây, buông từng vạt nắng xiên xéo xuống mặt đường, kéo dài chiếc bóng của cỗ máy khâu cùng bóng dáng cô thiếu nữ đang ngồi say sưa làm việc, in hằn một vệt dài miên man trên phố.
