Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 338

Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:17

Hửm? Hứa Chước đang ngồi trên ghế khẽ giật mình, rồi đưa tay lên xoa xoa cằm.

Sắc mặt Lục Viễn Chinh phút chốc xanh lét, cậu trừng mắt nhìn Hứa Chước một cái, lại quay sang Nguyễn Khê, nhíu mày gắt: "Cô đang ăn nói hàm hồ cái gì vậy? Lời cô nói tôi một chữ cũng không tin. Thu Văn sẽ không hủy thư của các người, tình cảm cô ấy dành cho tôi lại càng không thể là giả tạo."

Đúng lúc này, Hứa Chước lại buông lửng một câu: "Chuyện đó thì chưa chắc đâu."

"..."

Nghe Hứa Chước lên tiếng, cơ thể Lục Viễn Chinh bỗng chốc cứng đờ, hàng chân mày nhíu c.h.ặ.t, sắc mặt càng thêm khó coi, tái mét và xám ngoét.

Một lúc lâu sau, cậu quay đầu lại, nhìn chằm chằm Hứa Chước hỏi: "Hứa Chước, cậu có ý gì?"

Hứa Chước nhìn thẳng vào mắt cậu ta: "Cậu bảo tôi có ý gì? Cậu nói xem tại sao cô ta lại hủy thư của tôi?"

Giọng Lục Viễn Chinh trở nên nặng nề và trầm đục: "Cô ấy không thể nào hủy thư của cậu! Cô ấy tuyệt đối không làm ra cái chuyện thất đức đó!"

Nguyễn Khê nhìn cậu ta, nói tiếp: "Đã cho rằng cô ta không làm, vậy thì gọi cô ta ra đây đối chất đi. Chúng tôi cũng chỉ muốn hỏi cho rõ ngọn ngành, muốn có một câu trả lời. Nếu cô ta thanh bạch, ra đây nói rõ là xong, cớ gì phải chột dạ giả ốm không dám ló mặt? Nếu thực sự cô ta chưa từng làm, chuyện này không liên quan đến cô ta, tôi nhất định sẽ đích thân xin lỗi cô ta và cậu. Từ đó trở đi mọi oán thù giữa chúng ta xí xóa, chuyện cũ không nhắc lại, sau này sẽ là bạn tốt. Có thêm một sinh viên tài năng của Bắc Đại làm bạn, đối với cậu và Diệp Thu Văn mà nói, cũng chẳng thiệt thòi gì chứ?"

Lục Viễn Chinh mặt mày xanh xám, nghiến răng nhìn Nguyễn Khê, không thốt thêm nửa lời, sải bước bỏ ra ngoài.

Nguyễn Khê cao giọng nói với theo: "Tuần sau, cùng giờ này, chúng tôi vẫn đợi hai người ở đây. Nếu lúc đó các người không tới, chứng tỏ thư chính là do cô ta lấy. Tôi mặc kệ cô ta trốn ở đâu, sớm muộn gì tôi cũng lôi cô ta ra ánh sáng!"

Lục Viễn Chinh không dừng bước, bước ra khỏi phòng "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại.

Căn phòng bao trở lại vẻ tĩnh lặng. Hứa Chước và Nguyễn Khê nhìn nhau một lát, Hứa Chước mới lên tiếng: "Cậu muốn chọc cho Lục Viễn Chinh tức c.h.ế.t à."

Nguyễn Khê đáp: "Biết đâu Diệp Thu Văn từng thực sự có ý với cậu, chỉ là cậu không để tâm thôi."

Hứa Chước ngẫm nghĩ: "Nghe cũng có lý đấy, nên tôi thấy Lục Viễn Chinh bị kích động thật rồi."

Nguyễn Khê hỏi: "Cậu nghĩ tuần sau bọn họ có ra mặt không?"

Hứa Chước không dám chắc: "Đến lúc đó rồi hẵng hay."

Lục Viễn Chinh rời khỏi nhà hàng, đạp xe thẳng về căn nhà trệt nhỏ cậu thuê cho Diệp Thu Văn.

Từ khi Diệp Thu Văn lên Bắc Kinh vào đầu năm, mọi chi phí ăn mặc, ở, đi lại của cô ta đều do một tay Lục Viễn Chinh gánh vác. Vì hộ khẩu của Diệp Thu Văn không ở đây nên không thể xin việc, lại lạ nước lạ cái, cô ta chẳng làm được gì, chỉ biết dựa dẫm vào Lục Viễn Chinh nuôi dưỡng.

Có thể nói, hiện tại Lục Viễn Chinh là tất cả, là toàn bộ thế giới của cô ta.

Thế nhưng, khi đạp xe chưa về đến nơi, Lục Viễn Chinh đã nhìn thấy Diệp Thu Văn - người xưng bệnh liệt giường không dậy nổi.

Cậu bóp phanh dừng hẳn xe lại, nhìn Diệp Thu Văn bước ra từ một cửa hàng bách hóa, tay xách theo một túi đồ lớn. Dáng vẻ đi lại của cô ta chẳng có chút gì là người đang mang bệnh, thậm chí bước được vài bước, cô ta còn tung tăng đá những viên sỏi nhỏ trên đường, cước bộ nhẹ tênh.

Chỉ trong khoảnh khắc đó, dường như có một thứ gì đó trong lòng Lục Viễn Chinh ầm ầm sụp đổ.

Cậu dừng xe đứng lặng tại chỗ một hồi, sau khi cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở, cậu đạp bàn đạp, giữ một khoảng cách nhất định theo sau Diệp Thu Văn. Đến khi gần tới căn nhà nhỏ, Diệp Thu Văn mới cảm nhận được điều gì đó bèn bất chợt quay đầu lại.

Hai người chạm mắt nhau từ một khoảng cách. Sắc mặt Diệp Thu Văn tức thì trở nên cứng đờ, trắng bệch.

Trong khi đó, khuôn mặt Lục Viễn Chinh vô cảm, chỉ có đôi mắt đang nhìn cô ta là còn chớp động.

Diệp Thu Văn đặt đống đồ mua từ bách hóa lên bàn, gượng cười nói với Lục Viễn Chinh: "Không phải anh đi ăn với Hứa Chước sao? Sao lại về sớm vậy?"

Lục Viễn Chinh kéo ghế ngồi xuống bàn, chỉ chằm chằm nhìn cô ta mà không nói một lời.

Diệp Thu Văn bị cái nhìn của cậu làm cho sởn gai ốc, đành cố nặn ra nụ cười: "Ban chiều bụng em đau quặn lên, không gượng dậy nổi. Nhưng anh đi xong thì đột nhiên lại đỡ hơn nhiều. Em ở nhà một mình chán quá nên ra ngoài mua chút đồ."

"Thế à?" Lục Viễn Chinh vẫn nhìn đăm đăm vào cô ta.

Nụ cười trên mặt Diệp Thu Văn càng thêm gượng gạo, nhưng vẫn cố gắng thanh minh: "Vâng, thế nên mới tình cờ gặp anh đây này."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 338: Chương 338 | MonkeyD