Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 354
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:19
Nguyễn Khê khẽ mỉm cười thì thầm: "Tôi thì đã vượt mốc một vạn từ lâu rồi."
Tạ Đông Dương gật gù thấu hiểu: "Cô có nghề trong tay cơ mà."
Tiết trời giá lạnh, lo cơm canh mau nguội lạnh, Nguyễn Khê vội vàng lùa cho xong bát cơm.
Đặt đũa xuống, cô hắng giọng nhìn Tạ Đông Dương: "Cậu có rành rẽ đường đất vùng nông thôn quanh đây không?"
Tạ Đông Dương cũng vừa buông bát đũa.
Cậu ngước lên nhìn Nguyễn Khê, đáp: "Cũng không rành rẽ lắm, nhưng tạm tàm tàm, có chuyện gì sao?"
Nguyễn Khê rụt hai tay vào ống tay áo bông dày cộm: "Dạo này tích cóp được chút vốn, tôi tính mua một mảnh sân. Mua sân trong thành phố thì không đủ lực, nên tôi định bụng tậu một mảnh ở ngoại ô."
Tạ Đông Dương nhìn cô thắc mắc: "Cô bỏ túi hơn vạn đồng, nhà nào trong thành phố mà không đủ sức mua? Không nói tới mấy khu nhà ngõ hẻm xập xệ, viện lớn hai ba gian thì đúng là ngoài tầm với, nhưng một căn nhà vườn đơn giản thì dư sức."
Nguyễn Khê xuýt xoa chà hai tay vào nhau: "Thế tôi không để dành tiền đầu tư chuyện khác à? Dốc hết vốn liếng mua nhà rồi thì trắng tay, muốn làm ăn gì cũng đành chịu, đi vay mượn lại càng khó khăn."
Tạ Đông Dương xua tay: "Nhập hàng tạp hóa tốn mấy đồng đâu, giữ lại một ít là đủ xài rồi."
Nguyễn Khê hừ lạnh: "Cậu tính bám trụ cái sạp tạp hóa này bán dạo đến hết đời à? Năm nay sở dĩ làm ăn khấm khá là nhờ thiên thời địa lợi nhân hòa, ít đối thủ cạnh tranh. Cậu cứ đợi xem, khi thiên hạ đ.á.n.h hơi thấy lợi nhuận béo bở, sang năm những sạp bán hàng rong như nấm mọc sau mưa sẽ tranh nhau mọc lên như nấm."
Tạ Đông Dương bĩu môi: "Anh em mình im ỉm kiếm tiền, ai mà tỏ tường mình đút túi bao nhiêu?"
Nguyễn Khê dí ngón tay vào trán cậu cái chát: "Ngốc thế! Đất Tứ Cửu Thành này đâu phải chỉ có hai ta độc quyền bán dạo, thế nào cũng có kẻ ưa khoe khoang khoác lác. Chẳng mấy chốc thiên hạ sẽ kháo nhau rằng, anh em mình một năm kiếm cả vạn đồng!"
Tạ Đông Dương chớp mắt trầm ngâm: "Cũng phải ha."
Cậu lại ngước nhìn Nguyễn Khê: "Vậy tính sao đây?"
Nguyễn Khê phân tích: "Cậu kiếm được tiền, đồng tiền đó chính là vốn liếng, muốn làm gì mà chẳng được? Thử nghĩ xem, chúng ta lặn lội lấy hàng từ nhà máy, mang ra vỉa hè phơi sương phơi nắng bán buôn, ai mới là kẻ bỏ túi nhiều nhất?"
Tạ Đông Dương ngẫm nghĩ: "Là nhà máy?"
Nguyễn Khê gật gật đầu không nói thêm lời nào.
Tạ Đông Dương lại gãi đầu gãi tai: "Nhưng chúng ta làm gì có cửa mở nhà máy, lấy đâu ra người làm, những nhà máy đó toàn của nhà nước cả."
Nguyễn Khê nghiêm mặt nhìn cậu: "Cậu không chịu bám sát tình hình thời sự sao? Cách đây không lâu, có một cơ sở rang hạt dưa, bán đắt như tôm tươi làm không xuể, đành lén lút mướn thêm người làm phụ, kết quả bị kẻ xấu bụng tố giác lên chính quyền."
Tạ Đông Dương tròn xoe mắt: "Rồi sao nữa?"
Nguyễn Khê mỉm cười: "Cấp trên chỉ đạo khoan vội kết luận, cứ từ từ quan sát xem sao. Cậu nghĩ xem ý nghĩa đằng sau là gì?"
Tạ Đông Dương vỗ đ.á.n.h đét xuống mặt máy khâu: "Tức là ngầm cho phép thuê mướn nhân công chứ sao!"
Nguyễn Khê nhăn nhó đ.á.n.h bốp vào tay cậu: "Gõ hỏng máy khâu của tôi thì lo mà đền!"
Tạ Đông Dương rụt tay lại: "Nhưng lập xưởng thì vẫn đao to b.úa lớn quá."
Nguyễn Khê lại rụt tay vào ống tay áo: "Việc lớn làm không nổi thì ta bắt đầu từ xưởng nhỏ gia công, đâu nhất thiết phải giương oai mở xưởng hoành tráng. Thời cơ vàng ngọc thiếu gì, chỉ cần cậu tinh ý nắm bắt, thấy có mối hời là chớp ngay đừng chần chừ. Đất Tứ Cửu Thành cậu rành như lòng bàn tay, chẳng lẽ không biết thiên hạ đang khát khao món gì? Khát cái gì thì ta tung ra bán cái đó, tập trung vào những mặt hàng lợi nhuận cao, đừng mãi quẩn quanh mấy thứ nồi niêu xoong chảo vặt vãnh. Ở đây gom hàng không được thì vươn tay ra ngoại ô, xuôi xuống miền Nam trù phú. Cậu là trùm sành sỏi mấy trò mua đi bán lại, chớp nhoáng đầu cơ trục lợi cơ mà?"
Tạ Đông Dương cũng khoanh tay trước n.g.ự.c, nhìn Nguyễn Khê với ánh mắt thán phục: "Đúng là Khê Gia của lòng tôi, mưu tính thật có tầm nhìn xa trông rộng!"
Nguyễn Khê vẫn giữ nguyên tư thế nhét tay vào áo: "Việc tìm nhà ở vùng ngoại ô giao cho cậu, ưu tiên những mảnh sân rộng rãi, có thêm miếng vườn cuốc đất trồng rau thì càng tuyệt. Kỳ nghỉ đông này tôi sẽ về quê, tốt nhất là chốt hạ xong xuôi mọi việc trước khi tôi đi."
Tạ Đông Dương vỗ n.g.ự.c cái rụp: "Cứ để đó cho tôi lo."
Nguyễn Khê giơ hai tay làm điệu bộ vái chào: "Vậy thì đa tạ Tam gia ngài trước."
Tạ Đông Dương vốn dĩ là người lanh lẹ, nhất là khi đã đặt trọn tâm tư vào chuyện của Nguyễn Khê, coi việc của cô như việc của chính mình. Cậu tận tụy chạy ngược chạy xuôi xuống nông thôn thăm dò suốt mấy ngày liền, chẳng mấy chốc đã lùng sục được một mảnh sân ưng ý ở vùng ngoại ô.
