Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 358
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:19
Tám trăm, một ngàn đồng ở thời buổi này là cả một gia tài, kẻ rồ dại nào lại đem tiền ném xuống nông thôn để rước về một căn nhà vô hồn cơ chứ?
Mua xong rồi cũng để đấy cho cỏ dại mọc lút gót, thế này khác gì kẻ no rửng mỡ rửng mỡ không có chỗ tiêu tiền?
Nguyễn Khê vẫn mỉm cười: "Thế thì tùy ý anh thôi."
Dứt lời, cô nhét cây b.út máy vào tay cậu: "Mau lên, viết lại địa chỉ cho tôi."
Dù trong lòng vẫn còn lấn cấn khó hiểu, Tạ Đông Dương vẫn răm rắp chép lại toàn bộ địa chỉ của những ngôi nhà nông thôn bỏ hoang hoặc chỉ có các cụ già neo đơn nương tựa mà cậu từng dòm ngó, miễn là gia chủ có nhã ý muốn bán.
Viết xong xuôi, cậu đậy nắp b.út trả lại cho Nguyễn Khê. Cô đón lấy cây b.út, lật lật kiểm tra cuốn sổ, nở nụ cười mãn nguyện nhìn cậu và nói: "Đa tạ anh, gia đình tôi đông nhân khẩu, đến khi tất cả dọn lên đây sum họp, chắc chắn phải tậu thêm vài ba căn nữa mới đủ chỗ ở."
Nghe xong, Tạ Đông Dương lúc này mới vỡ lẽ, gật gù nhìn cô: "Cô thấy cần thì cứ tậu thêm vài căn cũng được."
Nguyễn Khê gật đầu, cất kỹ cuốn sổ vào ba lô.
Công việc mua bán nhà cửa đã ngã ngũ, Nguyễn Khê cũng chẳng có ý định ở lại xắn tay áo dọn dẹp, chỉnh trang lại khu sân vườn lúc này. Cô móc khóa khóa c.h.ặ.t những gian phòng nào có thể khóa, rồi cùng Tạ Đông Dương rồ ga đạp xe về lại nội thành.
Về đến thành phố vừa hay kịp giờ cơm trưa, Nguyễn Khê hào phóng thết đãi Tạ Đông Dương một chầu ra trò.
Thưởng thức xong bữa trưa, nửa ngày trời còn lại Nguyễn Khê không ra chợ bày sạp bán buôn nữa. Cô trở về thẳng ký túc xá, vùi đầu vào đống công việc đang dang dở. Dốc sức giải quyết cho xong mớ hàng nhận làm, đợi đến Chủ Nhật dọn sạp ra đường để khách tới nhận đồ, vậy là cuộc mưu sinh vỉa hè đầy thăng trầm trong năm nay cũng coi như hạ màn.
Đương nhiên, hành trình đèn sách của năm nay vẫn đang tiếp diễn.
Kết thúc việc bày sạp, Nguyễn Khê dồn toàn lực, thức khuya dậy sớm miệt mài ôn luyện trong suốt một tuần trời.
Trời nhá nhem tối vào ngày thi cuối kỳ, Hứa Chước lóc cóc đạp xe đến tận trường tìm cô, hỏi han xem cô và Nguyễn Khiết có tính đường cùng nhau về quê ăn Tết không.
Nguyễn Khê tiếc nuối đáp lời: "Chị em tôi phải xuôi về nông thôn cơ."
Vì không đi chung một nẻo đường, đương nhiên ai nấy đành đường ai nấy mua vé, nhà ai nấy về.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết giờ đây đã rèn được cái nết quen thuộc với cảnh bôn ba xuôi ngược quanh năm suốt tháng, chỉ đến dịp cuối năm mới xách hành lý lên tàu về quê đón Tết.
Từ cái màn tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc ra ga mua vé, rồi chầu chực trên sân ga ngóng tàu vào bến, lên tàu, hai chị em đều thuần thục như ăn cơm bữa.
Hành trình trên tàu loanh quanh cũng chỉ chuyện phiếm dăm ba câu, mệt mỏi thì ngả lưng chợp mắt, tàu đến bến thì lụi cụi khuân vác hành lý xuống.
Lần này ra đến cổng ga, chẳng có bóng xe khách nào trực sẵn chờ khách, cũng chẳng có bóng người thân đón đưa. Thế là hai chị em đành quá giang chiếc xe lừa tiện chuyến vào trấn.
Tới trấn, kiếm chút gì đó lót dạ và nghỉ ngơi độ nửa ngày, họ lại hối hả tức tốc lên đường trở về làng.
Về đến nhà, trông thấy bóng dáng những người thân yêu, bao mệt nhọc như tan biến, trong lòng chỉ còn đọng lại sự bình yên, ấm áp.
Tết năm Bảy chín (1980), không khí ngày xuân rộn rã, tưng bừng hơn hẳn mọi năm ở cái vùng quê hẻo lánh này. Dẫu khuất lấp nơi thâm sơn cùng cốc, người dân cũng đã tinh tường nắm bắt được tin tức về chính sách cải cách mở cửa. Bằng cớ là ruộng đất, thứ sinh kế cốt lõi của nông dân, đã được Nhà nước chia chác sòng phẳng theo nhân khẩu, theo hộ gia đình.
Đêm Giao thừa, cả đại gia đình quây quần đầm ấm bên mâm cơm tất niên, rôm rả chuyện trò.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết thi nhau kể lại những trải nghiệm chốn thành thị của mình. Cậu chuyện của Nguyễn Khiết có phần khiêm tốn, loanh quanh cũng chỉ xoay quanh chuyện sách vở đèn sách. Riêng Nguyễn Khê vốn định giấu nhẹm chuyện mình nai lưng bán hàng rong cực nhọc, khốn nỗi Nguyễn Khiết lại nhanh nhảu hớt lẻo.
Nghe chuyện, bà Lưu Hạnh Hoa xót ruột, buông lời quở trách: "Việc học hành đã đày đọa sức khỏe rồi, con còn đèo bòng ra ngoài buôn bán làm gì? Tiền mà cô Ba cho tụi con chẳng lẽ không đủ để hai đứa tiêu pha sao? Làm gì đến mức con phải bán sống bán c.h.ế.t như vậy? Lại nữa, bố mẹ con ở quê không chu cấp thêm tiền cho con hay sao?"
Nguyễn Khê mỉm cười xòa: "Ở đời có ai chê tiền nhiều bao giờ đâu bà."
Lưu Hạnh Hoa đẩy nhẹ vào trán cô một cái: "Mắt con toang hoác ra toàn tiền là tiền, con chui luôn vào hũ tiền mà ngồi rồi đấy."
Nghe bà nói, cả nhà được một mẻ cười nghiêng ngả.
Đoạn, Lưu Hạnh Hoa lại quay sang Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến, trách móc: "Cả hai vợ chồng cũng thế, còn ráng nặn ra cái nụ cười cho được. Nghĩ lại xem năm qua hai đứa bị tóm bao nhiêu vố rồi? Chậc! Không cựa quậy chịu không nổi, nhất quyết vác xác đi buôn ba cái thứ lặt vặt ấy."
