Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 416
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:39
Nguyễn Khê lặng người nhìn anh một lúc, bất giác nhớ lại hình ảnh lủi thủi của anh ngày bé, đành thở hắt ra một hơi, nhẹ giọng: "Vậy chủ nhật nào rảnh rỗi không có việc gì làm, anh cứ đến nhà tôi chơi."
Lăng Hào gật đầu, khóe môi khẽ nhếch: "Được, cảm ơn cô."
Nguyễn Khê lại liếc nhìn anh thêm một cái - bảo anh không khách sáo đi, anh lại quay ra khách sáo rồi đấy.
Đợi mãi mà con công chẳng chịu xòe đuôi thêm lần nào nữa, Nguyễn Khê cụt hứng, xoay người định đi xem chuồng khác.
Ai dè, vừa xoay lưng bước được vài bước, cổ tay cô đã bị một bàn tay nắm c.h.ặ.t, kéo giật lại.
Cùng lúc đó, tiếng Lăng Hào vang lên bên tai: "Nó xòe đuôi rồi kìa."
Nguyễn Khê đứng vững vàng, hướng mắt nhìn vào trong l.ồ.ng sắt. Quả nhiên, một con công hoa đang uốn éo rũ múa bộ lông vũ, từ từ bung xòe cái đuôi sặc sỡ.
Cô mải miết ngắm nhìn, tập trung đến mức không dám phát ra tiếng động nào, mãi đến khi chiếc đuôi công xòe rộng như chiếc quạt gấm khổng lồ, cô mới bật cười rạng rỡ: "Hôm nay may mắn thật đấy, lần trước đi cùng bọn Thu Nguyệt, đợi rát mặt mà chẳng có con nào chịu xòe đuôi cả."
Lăng Hào đưa mắt nhìn cô, rồi lại nhìn con công, khóe môi cũng vẽ nên nụ cười: "Tôi cũng cảm thấy dạo này mình may mắn lắm."
Nguyễn Khê vểnh mặt lên, không thèm khiêm tốn: "Thấy chưa, những người gặp được tôi đều tự nhiên may mắn lây đó."
Lăng Hào bật cười thành tiếng: "Ừm, tôi cũng thấy vậy."
Nguyễn Khê lại liếc anh một cái, được hùa theo thì nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ, nhưng miệng vẫn cứ trách yêu: "Đồ ngốc."
Quả nhiên khi mọi khoảng cách được xóa bỏ, anh vẫn trở lại làm cậu em trai bé bỏng ngày nào, vẫn cái vẻ ngốc nghếch, thật thà. Dù cô có khoác lác, tự phụ bốc phét đến đâu đi nữa, anh cũng sẽ hùa theo vô điều kiện, thậm chí cô có tự xưng là tiên nữ giáng trần, anh chắc chắn cũng gật gù bảo "ừ".
Khi còn giữ khoảng cách, quanh người anh luôn tỏa ra luồng khí lạnh lùng, xa cách ngàn trùng, khiến người ta có cảm giác không thể nào với tới. Nhưng một khi đã trở nên thân thiết, anh lại hiện nguyên hình là cậu bé trong ký ức, nhất là những lúc anh cười.
Ra khỏi sở thú, hai người ghé chợ mua ít rau củ thịt thà rồi quay về tứ hợp viện.
Trưa nay Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến không về ăn cơm, nên hai người tự chuẩn bị phần cho mình. Xách mớ thức ăn vào bếp, Lăng Hào dáo dác nhìn quanh, tìm thấy chiếc tạp dề liền tự nhiên mặc vào người.
Nguyễn Khê sững sờ trong giây lát: "Anh nấu á?"
Lăng Hào đáp tỉnh bơ: "Ừ, mấy năm ở quê, cơm nước trong nhà đều do tôi lo hết, cô quên rồi sao?"
Nguyễn Khê nghe vậy cũng chẳng buồn khách sáo: "Thế để tôi làm chân phụ bếp cho anh."
Thế là Lăng Hào trực tiếp cầm xẻng đứng bếp, Nguyễn Khê loăng quăng phụ giúp bên cạnh. Hai người nấu xong một nồi cơm trắng dẻo thơm, xào ba món mặn đưa cơm, thêm một bát canh trứng cà chua nóng hổi. Dọn mâm ngồi vào bàn, Nguyễn Khê nếm thử từng món, gật gù giơ ngón tay cái tán thưởng tài nghệ của anh.
Hai người vừa ăn vừa rôm rả trò chuyện. Khi bữa cơm gần tàn, Lăng Hào ngước mắt nhìn Nguyễn Khê, ngập ngừng lên tiếng: "Tôi có chuyện này muốn nhờ cô giúp, không biết có bất tiện không."
Nguyễn Khê mượn luôn câu của anh lúc nãy để trêu lại: "Có phải cô khách sáo quá rồi không?"
Lăng Hào bật cười, lựa lời giãi bày: "Tôi không muốn ở khu tập thể nữa, định dọn ra ngoài sống. Có không gian riêng tư sẽ thoải mái hơn chút đỉnh, ngặt nỗi lại chưa tìm được chỗ nào. Chỗ cô đang thừa dãy Tây sương đúng không, hay là cô cho tôi thuê tạm nhé?"
Nguyễn Khê nhai ngấu nghiến miếng cơm, chớp chớp mắt nhìn anh, một lát sau mới nuốt trôi, tặc lưỡi đáp: "Nếu anh không ngại chuyện đi làm xa thì dọn đến đây cũng được. Dù sao thì ở nơi đất khách quê người này anh cũng chẳng có người thân hay bạn bè nào, đành để tôi cưu mang anh vậy."
Sắc mặt Lăng Hào bỗng trở nên nghiêm túc: "Vậy hay là... chiều nay tôi dọn đến luôn?"
Nguyễn Khê và thêm miếng cơm, ngậm đầu đũa kinh ngạc nhìn anh: "Gấp gáp thế sao?"
Lăng Hào than vãn: "Khu tập thể ồn ào phức tạp quá, ngày nào tôi cũng mất ngủ không chợp mắt nổi, đã định dọn ra ngoài từ lâu rồi mà chưa tìm được chỗ nào ưng ý."
Mất ngủ quả thật là một cực hình, Nguyễn Khê đồng cảm gật đầu: "Vậy anh cứ dọn đến đây đi."
Bạn cũ tương phùng nơi đất khách quê người, hoàn cảnh xa quê hương bản quán tự nhiên sẽ gắn kết họ lại, thôi thúc sự đùm bọc, tương trợ lẫn nhau nhiều hơn. Cơm nước xong xuôi, nghỉ ngơi lấy lại sức, Nguyễn Khê và Lăng Hào cùng đến cơ quan anh, hì hục khuân vác đống đồ đạc cá nhân.
Anh cũng không ôm đồm dọn đi tất thảy cùng một lúc, chỉ chọn lựa những vật dụng thiết yếu nhất cho sinh hoạt thường ngày.
