Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 426
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:40
Tia sáng rực rỡ vụt lóe lên nơi đáy mắt Lăng Hào: "Được, tôi không vội."
Ai ngờ vừa dứt lời, nhìn Nguyễn Khê một lát, anh lại áp khuôn mặt nóng hổi của mình tới, tiếp tục đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy.
Nguyễn Khê cố gắng tìm lại nhịp thở: "Chẳng phải bảo là không vội... để tôi suy nghĩ thêm mà..."
Lăng Hào thủ thỉ: "Em cứ từ từ mà suy nghĩ, không ảnh hưởng gì đâu."
Anh lại bóp nghẹt lời cô bằng một nụ hôn, không để cho cô cơ hội mảy may suy nghĩ thêm, cũng không cho cô cơ hội thốt nên lời.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, vợ chồng Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến đã dẫn Nguyễn Đại Bảo ra tiệm từ sớm. Nguyễn Khê ngủ dậy việc đầu tiên là chạy sang dãy phòng Tây sương xem tình hình của Lăng Hào đã hạ sốt hay chưa, vừa vặn anh cũng mới tỉnh giấc, đang tựa lưng vào thành giường nhắm mắt dưỡng thần.
Nguyễn Khê bước đến áp tay lên trán anh, cảm thấy nhiệt độ đã giảm bớt, không còn nóng rực nữa nhưng cô vẫn đưa nhiệt kế cho anh tự đo lại xem sao. Trong lúc anh đang kẹp nhiệt kế, Nguyễn Khê chạy đi mua chút đồ ăn sáng mang về.
Lúc quay lại, Lăng Hào đã xuống giường, nói với Nguyễn Khê: "Hết sốt rồi."
Hai người cùng đứng bên máng nước hứng nước rửa mặt, sau đó dọn đồ ăn sáng ra dùng bữa.
Đang ăn, Lăng Hào bỗng lên tiếng: "Suy nghĩ xong thì báo cho tôi biết."
Nguyễn Khê đang húp dở ngụm cháo, lơ đễnh nên bị sặc khù khụ, cố kìm cơn ho nuốt vội ngụm cháo xuống, đáp lời: "Ờ, biết rồi."
Cơn gió lạnh lùng tràn qua, mùa đông phương Bắc gõ cửa mang theo những cây dương xỉ trơ trụi cành lá và lớp băng dày đặc phủ kín mặt hồ. Cứ mỗi độ này hàng năm, sân băng hồ Vị Danh ở đại học Bắc Kinh và sân băng Thập Sát Hải lại đông nghịt người đổ về vui chơi.
Nguyễn Khê và Lăng Hào chỉ dám loanh quanh chơi đùa ở rìa mép sân băng, ôm nhau ngã oạch mấy bận.
Hai người tháo giày trượt băng chuẩn bị ra về, Nguyễn Khê than vãn với Lăng Hào: "Hôm nay ngã oạch những tám lần."
Lăng Hào tỏ vẻ vô cùng hài lòng: "Thế là khá lắm rồi, ít hơn tuần trước những ba lần ngã cơ mà."
Nói xong anh lại hỏi Nguyễn Khê: "Thế đã suy nghĩ xong chưa?"
Tính ra từ lúc bắt đầu suy nghĩ từ mùa thu, thoắt cái đã sang tận mùa đông rồi.
Nguyễn Khê liếc mắt lườm anh một cái, bật cười đáp: "Vẫn chưa xong, còn phải cân nhắc kỹ lưỡng thêm."
Lăng Hào đột nhiên nắm lấy tay cô, đeo vào cổ tay cô một món đồ vật.
Nguyễn Khê ngờ vực nâng cổ tay lên xem, chỉ thấy đó là một chiếc đồng hồ cơ tinh xảo, tuyệt đẹp. Dù mặt đồng hồ và dây đeo đều làm bằng kim loại, nhưng toàn bộ chiếc đồng hồ đã được anh ủ ấm, nên lúc đeo vào tay không hề có cảm giác lạnh buốt.
Lăng Hào giải thích: "Chiếc đồng hồ quả quýt kia cũ kỹ quá rồi, lúc chạy lúc dừng, giờ giấc bị sai lệch."
Nguyễn Khê mỉm cười nhìn anh một lát, rồi tháo chiếc đồng hồ ra ngắm nghía, mặt sau của mặt đồng hồ quả nhiên vẫn khắc chìm chữ "Hào".
Cô không nhịn được khẽ bật cười, đút tọt chiếc đồng hồ vào túi áo rồi quay người bỏ đi.
Hơi thở từ miệng phả ra thành từng luồng sương mù trắng xóa, đọng lại thành những tinh thể sương mờ trên hàng mi.
Câu chuyện của năm 1983, khép lại bằng một mùa đông ngập tràn tuyết trắng phủ kín cổng thành.
Tết Dương lịch năm 1984, tình cờ thay lại rơi đúng vào một ngày chủ nhật.
Nguyễn Khê hào phóng đặt một bàn tiệc lớn ở nhà hàng sang trọng, gọi la liệt đủ các món sơn hào hải vị, cùng Nguyễn Trường Sinh, Tiền Xuyến, Lăng Hào ngồi chễm chệ chờ đón sự xuất hiện của gia đình Nguyễn Thúy Chi, cùng cặp vợ chồng Nguyễn Khiết và Trần Vệ Đông.
Vợ chồng Nguyễn Khiết và Trần Vệ Đông đến trước, vừa bước vào nhà hàng đã xuýt xoa xoa xoa hai bàn tay vào nhau: "Ngoài trời lại đổ tuyết rồi."
Nguyễn Khê ngó đầu ra khỏi cửa sổ phòng bao, quả nhiên những bông tuyết bắt đầu lất phất bay lượn trên không trung.
Cô vừa thu tầm mắt quay lại thì thấy gia đình Nguyễn Thúy Chi cũng vừa vặn bước vào. Gia đình ba người bước vào phòng, vội vã tháo khăn quàng cổ, mũ trùm đầu, xoa xoa tay, húp vội ngụm nước ấm rồi chép miệng: "Đang đi nửa đường thì tuyết bất ngờ trút xuống."
Gia đình tụ họp đầm ấm cũng chẳng cần phải câu nệ gì, coi như một buổi liên hoan nhỏ, thích ăn gì gọi nấy, muốn làm gì thì làm, gạt bỏ những nghi thức lễ nghĩa rườm rà, hệt như đang dùng bữa ở nhà vậy.
Thế nhưng khi bữa tiệc sắp tàn, Nguyễn Khê đột nhiên hắng giọng thu hút sự chú ý của mọi người: "Hôm nay mời mọi người đến đây dùng bữa, thứ nhất là nhân dịp mừng Tết Dương lịch, thứ hai là cháu có một chuyện hệ trọng muốn tuyên bố."
Nguyễn Khê xưa nay vốn nhiều chiêu trò, hay nghĩ ra những ý tưởng táo bạo nên chuyện tuyên bố này cũng chẳng có gì lạ lẫm.
