Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 428
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:40
Vì nhà có nuôi vài con gà, người đi hết không ai cho ăn, nên giống như hai năm trước, Nguyễn Thúy Chi lại giao chìa khóa cho một nữ thợ may, nhờ cô gái ấy mỗi ngày qua trộn ít cám cho gà ăn, gà có đẻ trứng thì mang về nhà ăn bồi bổ.
Ngày gia đình Nguyễn Khê rục rịch chuẩn bị hành lý về quê, cơ quan Lăng Hào vẫn chưa được nghỉ lễ, vợ chồng Nguyễn Khiết và Trần Vệ Đông cũng thế. Dù sao họ cũng không về quê ăn Tết ở đỉnh núi Phượng Minh, nên cũng chẳng cần thiết phải xin nghỉ phép làm gì.
Năm nay Nguyễn Khiết theo chồng về nhà đẻ ăn Tết, nhân tiện mua sắm một đống quà cáp biếu xén sang thăm vợ chồng Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh. Dẫu sao Nguyễn Khiết cũng từng ăn nhờ ở đậu, tá túc nhà họ suốt ba năm ròng, ân nghĩa ấy luôn phải khắc ghi trong lòng.
Đêm trước ngày về quê, Lăng Hào lôi tuột Nguyễn Khê vào phòng riêng to nhỏ tâm sự.
Người ngoài chẳng ai biết họ rỉ tai nhau những gì, chỉ biết lúc Nguyễn Khê bước ra khỏi phòng, trên cổ bỗng xuất hiện hai dấu "dâu tây" đỏ ch.ót. May mà tiết trời đang vào đông lạnh giá, hôm sau cô quấn chiếc khăn len kín mít cổ nên không ai hay biết.
Đoàn người về đến nhà vừa vặn đúng ngày hăm chín Tết. Thấy con trai, con gái, cháu trai cháu gái lũ lượt kéo nhau về đông đủ, ông bà Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa vui mừng khôn xiết, nét mặt rạng rỡ hồng hào.
Thấy vắng bóng Nguyễn Khiết, trong bữa cơm tối, ông bà chỉ buột miệng hỏi thăm: "Tiểu Khiết về ăn Tết bên nhà thằng Trần rồi à?"
Nguyễn Thúy Chi tươi cười gật đầu: "Tụi nó cưới xin xong xuôi cả rồi mà bố mẹ? Hai đứa nó vẫn đang dài cổ đợi bố mẹ lên Bắc Kinh để làm mâm cỗ tổ chức đám cưới đàng hoàng đấy. Rốt cuộc bố mẹ tính sao, có lên đó hay không ạ?"
Vợ chồng ông Nguyễn Chí Cao tạm thời chưa muốn bàn tới vấn đề này. Cả đời quanh quẩn nơi xó núi, bảo họ rũ bỏ tất cả để rời đi, họ quả thực không cam lòng. Không chỉ tiếc nuối mảnh vườn thửa ruộng, mà sâu thẳm trong thâm tâm họ cảm thấy trống trải, bất an.
Cả một đời người, nơi xa xôi nhất họ từng đặt chân tới cũng chỉ là thị trấn nghèo nàn, giờ bắt họ dời đến sống ở một nơi phồn hoa đô hội lạ lẫm, rời xa quê cha đất tổ đã gắn bó m.á.u thịt bao đời, nghĩ đến thôi đã thấy chùn bước, trong thâm tâm thực sự kháng cự.
Tuổi cao sức yếu, độ tuổi gần đất xa trời này, khả năng tiếp nhận và thích ứng với môi trường mới đã suy giảm nghiêm trọng, họ chỉ muốn yên ổn chứ chẳng muốn bôn ba nhọc nhằn nữa.
Thấy ông bà lảng tránh, mọi người bèn chuyển hướng câu chuyện sang Nguyễn Khê, trách cứ: "Tiểu Khiết kết hôn được tròn một năm rồi đấy, thế bao giờ Tiểu Khê nhà mình mới định tìm đối tượng đây? Cháu còn lớn hơn Tiểu Khiết một tuổi cơ mà, sao cứ dửng dưng không chịu lo liệu gì thế?"
Năm nay Nguyễn Khê chẳng cần phải tìm lý do thoái thác nữa, mỉm cười tự tin đáp: "Cháu đã tìm được người tâm đầu ý hợp rồi ạ."
Nghe xong câu này, đôi mắt Lưu Hạnh Hoa sáng rực lên: "Thật thế sao? Thế sao không dắt về cho ông bà nội xem mặt với?"
Nguyễn Khê cười rạng rỡ: "Ông bà cứ lên Bắc Kinh là sẽ gặp mặt ngay thôi ạ."
Ông bà Nguyễn Chí Cao & Lưu Hạnh Hoa: "..."
Thôi xong, quanh đi quẩn lại cũng quay về chủ đề cũ.
Xoay quanh câu chuyện thuyết phục ông bà nội dời lên Bắc Kinh sinh sống, Nguyễn Khê, Nguyễn Trường Sinh và Nguyễn Thúy Chi luân phiên thay phiên nhau ra sức khuyên nhủ ỉ ôi, tỉ tê từ hăm chín Tết cho đến tận tối mùng ba. Cuối cùng, vào đêm mùng ba, ông bà cũng đành xiêu lòng gật đầu đồng ý.
Tất nhiên trong thành quả này còn có cả sự hậu thuẫn đắc lực của bà con chòm xóm. Họ xúm vào khuyên giải, bảo ông bà đã sống cả đời ru rú trong xó núi, tuổi tác thì đã kề miệng lỗ rồi, nay có cơ hội tốt sao không lên thành phố mở mang tầm mắt một chuyến?
Họ thèm khát được đi mà con cháu chẳng đứa nào có tiền đồ, muốn đi cũng chẳng đi được.
Lại thêm con trai, con gái, cháu nội ai cũng hiếu thảo, cất công lo liệu mọi bề để rước ông bà lên hưởng phúc, nếu ông bà cứ khăng khăng từ chối tấm lòng hiếu thảo ấy, chẳng phải là làm tổn thương con cháu sao?
Vợ chồng Nguyễn Chí Cao đắn đo suy nghĩ mấy ngày liền, cuối cùng hạ quyết tâm nhận lời.
Thấy ông bà nhận lời, nhóm Nguyễn Khê thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều hăng hái bắt tay vào phụ giúp dọn dẹp, đóng gói hành lý.
Lúc hành lý đã sắp xếp hòm hòm, ông Nguyễn Chí Cao gọi vợ chồng Nguyễn Trường Quý và Tôn Tiểu Tuệ vào gian nhà ngang, dặn dò: "Năm nay bố mẹ quyết định lên thành phố sinh sống, mấy sào ruộng ở nhà nhường lại cho vợ chồng con cày cấy, nếu tụi con không nhận, bố sẽ tìm người khác nhượng lại. Căn nhà và mảnh sân của ông lão thợ may không thể giao cho tụi con được, nhưng ba gian nhà ngang này hai đứa cứ dọn dẹp lại mà ở."
