Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 84
Cập nhật lúc: 27/04/2026 22:28
Nếu có khả năng, cô chỉ hận không thể cho tên khốn Lưu Hùng một trận nhừ t.ử.
Nguyễn Khiết an ủi: "Chú năm tuy suốt ngày lông bông, tính khí thất thường, nhưng chú ấy cũng có chính kiến và biết điểm dừng lắm. Dù sao thì ra ngoài lăn lộn, dẫn dắt đám đàn em cũng cần có bản lĩnh mà."
Nguyễn Khê bật cười: "Chẳng biết em đang khen hay đang chê chú ấy nữa."
Nguyễn Khiết cũng cười theo: "Nhưng mà chú ấy đối xử với hai chị em mình tốt lắm, mỗi lần kiếm được món ngon bên ngoài đều mang về cho bọn mình. Mặc kệ người khác bàn tán thế nào, em vẫn thấy chú năm là người tốt."
Nguyễn Khê cười gật đầu: "Nói thế cũng phải."
Hai chị em trò chuyện cho đến khi buồn ngủ, chớp mắt vài cái rồi cũng tựa vai nhau chìm vào giấc mộng.
Sáng hôm sau thức dậy, rửa mặt, ăn sáng rồi lại ra khỏi nhà, một ngày mới lại bắt đầu, bình dị như bao ngày khác.
Vì đang là tháng Tám, còn cách Tết những năm tháng nữa nên số gia đình tìm đến may vá cũng thưa thớt. Đợi đến vài tháng nữa giáp Tết, nhà nhà sắm sửa quần áo mới thì mới thực sự bận rộn.
Không có khách, ngày tháng trôi qua cũng nhàn hạ hơn.
Nguyễn Khê đến nhà thợ may vẫn cắm cúi vẽ vời, chẳng thèm ganh đua với Nguyễn Dược Tiến. Chỉ cần hắn không chủ động gây sự, cô cũng chẳng buồn mở lời với hắn, hai người cứ việc ai nấy làm.
Nguyễn Dược Tiến thi thoảng lại tỏ ra thông minh, tài giỏi, nhưng Nguyễn Khê và ông thợ may cũng chẳng thèm đả kích, chỉ coi hắn như kẻ ngốc. Đằng nào thì nói mỉa hắn cũng chẳng hiểu, lại tưởng được khen thật.
Đã tưởng là khen thì cứ việc khen cho sướng tai.
Hắn về nhà với tâm trạng vui vẻ, Tôn Tiểu Tuệ thấy thế cũng vui lây, từ đó Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cũng bớt bị làm phiền. Tôn Tiểu Tuệ tâm trạng phấn chấn, ngày ngày mong ngóng con trai học thành tài, tự nhiên cũng chẳng rảnh rang sinh sự.
Còn về phần Nguyễn Dược Tiến thực sự có bao nhiêu thiên phú và tiềm năng trong nghề may vá, thì quả thực... chỉ có trời biết, đất biết, ông thợ may biết và Nguyễn Khê biết.
Bây giờ điều khiến Nguyễn Khê nể phục nhất ở Nguyễn Dược Tiến chính là ý chí kiên cường của hắn.
Thực sự là, đỉnh của ch.óp!
Nguyễn Khê quanh quẩn ở nhà thợ may quá nửa ngày, rồi lại lên sườn đồi học thêm một chút. Cuối cùng, cô và Nguyễn Khiết trở về nhà cho lợn gà ăn, nấu nướng và dùng bữa. Sau khi dọn dẹp xong xuôi, cô ngả lưng xuống giường thở phào nhẹ nhõm, khép lại một ngày dài.
Trời đã khuya, Nguyễn Khê nằm trên giường trò chuyện với Nguyễn Khiết: "Chắc ngày mai chú năm sẽ về thôi."
Nguyễn Khiết chưa kịp đáp lời thì đã nghe tiếng Nguyễn Trường Sinh vọng từ ngoài vào: "Cha mẹ ơi, con đưa chị ba về rồi đây."
Vừa nghe thấy tiếng gọi, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết lập tức bật dậy, vội vã vén màn bước xuống giường, ra mở cửa đón Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Trường Sinh. Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa vì tuổi cao sức yếu nên chậm chạp hơn, một lát sau mới bước ra.
Vừa thấy Nguyễn Thúy Chi, mắt Lưu Hạnh Hoa đã rơm rớm, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y cô nghẹn ngào: "Con còn biết đường về nhà sao?"
Nguyễn Thúy Chi cũng ứa nước mắt: "Mẹ ơi, con xin lỗi vì đã làm cha mẹ phải lo lắng."
Lưu Hạnh Hoa sụt sùi mũi, cố kìm nén sự xúc động, quay sang hỏi Nguyễn Trường Sinh: "Con đưa chị ba về, thế còn thằng Lưu Hùng đâu?"
Nguyễn Trường Sinh đáp dứt khoát: "Con tẩn cho hắn một trận nhừ t.ử, giờ thì hắn thành một đống bầy nhầy rồi."
Lưu Hạnh Hoa có chút e ngại: "Con có nhẹ tay không đấy? Đừng có đ.á.n.h hắn ra nông nỗi gì nhé?"
Nguyễn Trường Sinh hậm hực: "Con mà không tẩn cho hắn c.h.ế.t thì đúng là phước ba đời nhà hắn! Hôm qua con vừa tới thị trấn tìm nhà hắn, đã thấy hắn đá một cú trời giáng vào bụng chị ba ngay giữa sân, khiến chị ấy ngã nhào xuống đất. Mẹ bảo con có nên ra tay không? Còn mẹ đoán xem vì sao hắn lại đ.á.n.h chị ba? Chỉ vì chị ấy trượt tay lúc bưng lu nước thôi! Hôm qua nếu không có con ở đó, chắc chắn hắn còn xông tới đá thêm mấy cái cho hả dạ. Cái thằng khốn nạn đó!"
Nguyễn Chí Cao nghe xong tức nghẹn cổ, cục tức chẳng biết xả đi đâu, ông cau mày, văng ra những lời thô tục, c.h.ử.i rủa thậm tệ: "Cái đồ khốn kiếp c.h.ế.t tiệt! Con gái rượu của ta gả cho hắn là để hắn chà đạp thế này sao?"
Lưu Hạnh Hoa nghe mà ruột đau như cắt, lo lắng hỏi han Nguyễn Thúy Chi: "Thúy Chi, con có bị thương ở đâu không?"
Nguyễn Thúy Chi rơm rớm nước mắt lắc đầu, sụt sịt đáp: "Mẹ, con không sao."
Từ căn buồng chái phía tây của ngôi nhà chính, Tôn Tiểu Tuệ và Nguyễn Trường Quý cũng nghe thấy tiếng động, nhưng họ không vội vàng bước ra.
Tôn Tiểu Tuệ tò mò hỏi: "Sao tự dưng Tiểu Ngũ lại dẫn Thúy Chi về thế nhỉ?"
Bao nhiêu năm rồi cô ấy không về thăm nhà, ai nấy đều kháo nhau cô ấy đang hưởng phúc ở trên thị trấn cơ mà.
