Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 97
Cập nhật lúc: 27/04/2026 22:31
Chân mày Lưu Hùng càng chau lại hằn sâu hơn, cứ như thể hắn vừa đột nhiên bị lãng tai, trân trân nhìn Nguyễn Thúy Chi hỏi lại: "Cô vừa nói cái gì?"
Nguyễn Thúy Chi vẫn đứng nghiêm ngay bên cạnh bếp, sống lưng vươn thẳng tắp, ngoảnh lại nhìn thẳng vào mắt Lưu Hùng: "Tôi nói ly hôn! Ly hôn!"
Lưu Hùng buột miệng thốt lên: "Toàn là lời xằng bậy! Đã kết hôn rồi thì ai còn ly hôn được cơ chứ?"
Nguyễn Thúy Chi bình thản đáp: "Có ly hôn hay không cũng chẳng can hệ gì, tóm lại là tôi sẽ không về nữa, anh mau đi đi."
Lưu Hùng bực tức lôi tuột Hổ T.ử đang đứng bên cạnh lại: "Đến cả con ruột mình sinh ra mà cô cũng chẳng cần nữa sao? Trên đời này làm gì có người mẹ nào nhẫn tâm như cô? Đại Ni, Nhị Ni, Tam Ni, Hổ T.ử không phải là do cô dứt ruột đẻ ra à? Cô nói bỏ là bỏ luôn được sao?"
Nguyễn Thúy Chi không kìm được nữa, đưa tay gạt vội dòng nước mắt chực tuôn rơi, giọng nghẹn ngào ấm ức: "Lưu Hùng, những năm qua tôi phải chịu đựng cuộc sống như thế nào ở nhà họ Lưu, trong lòng anh hiểu rõ hơn ai hết! Vì con cái, tôi đã c.ắ.n răng nhẫn nhịn anh bao nhiêu năm trời, nay tôi không thể chịu đựng thêm được nữa! Từng ấy năm trời cơm bưng nước rót hầu hạ gia đình anh, để rồi bị anh lôi ra đ.á.n.h đập không thương tiếc, tôi chưa từng than vãn nửa lời. Anh thừa biết tính tôi rồi đấy, một khi tôi đã quyết, thì sẽ chẳng có gì thay đổi được đâu!"
Trước đây cô chưa từng mảy may nảy sinh ý định gì khác, chỉ mong muốn cùng hắn vun vén cho gia đình ngày một tốt đẹp hơn, vì vậy cô mới tự ép uổng bản thân, mọi đắng cay tủi nhục đều một mình gặm nhấm, chưa từng thốt ra một lời oán trách. Nay tình đã cạn, duyên đã dứt, không còn muốn chung sống cùng hắn nữa, cô tự nhiên cũng có thể đoạn tuyệt vô tình với những kẻ khác.
Vẻ mặt Lưu Hùng tràn ngập vẻ cáu bẳn, toan mở miệng phản bác, bỗng vẳng lại tiếng người cất giọng: "Em rể tới chơi đấy à."
Lưu Hùng ngoái đầu nhìn lại, thấy Nguyễn Trường Quý vừa bước tới, liền hắng giọng chào hỏi: "Anh hai mới đi làm về ạ."
Nguyễn Trường Quý ra chiều như một nhân vật quan trọng, ăn nói khách sáo: "Chú đến đón cô Thúy Chi về à?"
Lưu Hùng gật đầu: "Vâng, em tới rước nhà em về."
Nguyễn Trường Quý hắng giọng, lại hướng vào trong phòng vọng nói với Nguyễn Thúy Chi: "Cô ba này, vừa vừa phai phải thôi, cô xem chú Hùng đã cất công đến tận nơi đón rồi, còn không mau thu xếp theo chú ấy về mà chăm lo nhà cửa. Cô nhìn thằng bé Hổ T.ử thế kia, không thấy xót xa ruột gan à?"
Nguyễn Thúy Chi chưa kịp phản ứng, Lưu Hạnh Hoa đã quắc mắt trừng Nguyễn Trường Quý, gắt gỏng: "Cút đi cho rảnh nợ!"
Bị mắng một trận tơi bời, vẻ mặt Nguyễn Trường Quý có phần sượng sùng. Bỗng nghe tiếng Tôn Tiểu Tuệ từ trong căn bếp nhỏ gọi khẽ, hắn vội vã trấn tĩnh lại, nói vài câu khách sáo với Lưu Hùng rồi xoay gót đi thẳng vào bếp nhà mình.
Vừa bước vào bếp, Tôn Tiểu Tuệ đã thì thào trách móc: "Ông xen vào cái chuyện bao đồng ấy làm gì không biết?"
Nguyễn Trường Quý cũng hạ giọng phân trần: "Nó dẫu sao cũng là em gái tôi, tôi là anh cả lẽ nào không được quyền lên tiếng khuyên răn vài câu? Người ta Lưu Hùng đã nhún nhường đến tận nơi rước về rồi, coi như là giữ thể diện cho nó lắm rồi, nó còn tiếp tục làm mình làm mẩy thì ra cái thể thống gì nữa? Đã cho bậc thang mà không chịu bước xuống, nó định làm cái trò gì? Định ly hôn thật đấy à?"
Tôn Tiểu Tuệ gật gù, giọng càng nhỏ hơn: "Chính miệng nó thốt ra câu đòi ly hôn đấy."
Nguyễn Trường Quý trừng lớn mắt: "Đầu óc nó úng nước rồi sao?"
Tôn Tiểu Tuệ cau mày: "Suỵt..."
Nguyễn Trường Quý dằn giọng xuống: "Ly hôn xong rồi cứ ở lỳ nhà ngoại thế này á? Còn ra thể thống gì nữa? Không sợ thiên hạ nhổ bọt c.h.ử.i rủa cho thối mũi à? Bốn đứa con vứt cho ai lo? Bản thân nó không thấy mất mặt thì thôi, chứ chúng ta còn thấy ê chề thay cơ!"
Tôn Tiểu Tuệ cười khẩy: "Thì cũng tại ông bà già cưng chiều nó sinh hư chứ sao, nếu không có bố mẹ ông ở đằng sau chống lưng, đố con Thúy Chi dám làm càn như thế? Thằng Tiểu Ngũ cũng là cái loại đầu óc hồ đồ, sau này hai thân già khuất núi rồi, nó có gánh nổi cô em gái này không?"
Nguyễn Trường Quý ngồi thụp xuống nhóm lửa: "Nó đừng hòng trông cậy tôi nuôi nấng, tôi lo thân tôi còn chưa xong đây này."
Tôn Tiểu Tuệ hừ một tiếng: "Việc gì phải trông mong chúng ta nuôi nó, nhà chúng ta đâu có xúi giục nó ly hôn, ai xúi bẩy thì kẻ đó đi mà nuôi. Thằng Ngũ lấy vợ rồi chưa chắc đã dung chứa được nó, ông bà già che chở cho nó được mấy nỗi? Đợi ông bà trăm tuổi, nó còn biết nương tựa vào đâu? Mai sau bóng xế tuổi già, lại dựa vào ai chăm lo bề hương hỏa? Mấy cái cơ sự ấy chẳng ai thèm mảy may nghĩ tới, cứ hùa nhau vào đổ thêm dầu vào lửa xúi giục nó ly hôn. Con cái lớn bấy nhiêu rồi mà còn làm ra cái trò mèo này, chỉ tổ để thiên hạ chê cười."
