Nữ Phụ Xoay Người Ký - Chương 2
Cập nhật lúc: 29/07/2026 16:00
Cái câu nói quen thuộc này, đúng là y chang trong sách viết! Tôi đột nhiên có một điềm báo chẳng lành, vội vàng dịch người sang một bên, trong lòng gào thét: Cậu đừng có mò lại đây mà!
Nhưng vẫn không kịp. Câu nói này của cô ta giống như một ngòi nổ, tàn dư ý thức của Dương Tranh lại cuộn trào lên. Ngay lập tức tôi mất kiểm soát chống tay lên hông, nhìn về phía Dương Kỳ với bản mặt khinh khỉnh: "Thời buổi này rồi còn dùng túi đựng phân bón urea, không sợ mùi xộc lên nồng nặc à!"
Mặt Dương Kỳ hơi đỏ lên, tủi thân nói: "Túi này của tôi là túi mới sạch sẽ, không có mùi đâu."
Đúng thế, trong sách từng giải thích qua, mẹ của nữ chính lúc đó vì muốn cô ta giả nghèo nên đã cố tình mua một chiếc túi dứa mới tinh.
"Rửa sạch rồi thì vẫn có mùi thôi, đến lúc đó chăn mền áo quần của cậu chắc chắn ám toàn cái mùi đó cho xem." Lý Tuyết Phương giả vờ khuyên ngăn, nhưng thực chất là đang dèm pha Dương Kỳ.
Má nó chứ, Dương Tranh cô c.h.ế.t rồi cũng không yên ổn, sao cứ thích nhắm vào nữ chính mà c.ắ.n thế hả?!
Tôi sốt sắng nhéo mạnh vào đùi mình một cái đau nhói để tỉnh táo lại, bộ não nhanh ch.óng vận hành hết công suất.
"Khụ khụ, phải đấy, Tuyết Phương nói đúng lắm!" Tôi hắng giọng một cái, dõng dạc tự hào nói "Như nhà tôi từ lâu đã không dùng phân urea nữa rồi, toàn dùng phân bón phức hợp cao cấp thôi, mùi nhẹ hơn nhiều, chất dinh dưỡng lại phong phú hơn, đến cái túi bảo quản kín cũng tốt hơn nữa."
Vừa nói, tôi vừa móc từ trong vali ra một cái túi đựng phân bón phức hợp cỡ nhỏ được cuộn tròn lại: "Xem này, đây là sầu riêng sáng nay tôi đóng gói bỏ vào đây, cứng ngắc không hề rò rỉ chút mùi nào ra ngoài luôn."
"Mấy cậu ăn chút không?" Tôi đưa cái túi về phía trước một chút.
Cú bẻ lái bất ngờ này khiến tất cả mọi người không kịp đỡ. Ba người trong phòng ký túc xá đồng loạt ngơ ngác nhìn tôi từ các góc độ khác nhau.
"Không thích sầu riêng à? Nếu các cậu để ý thì tẹo nữa tôi mang ra ngoài ăn vậy."
Lý Tuyết Phương gượng gùng cười cười: "À thì... tôi không để ý đâu, tôi thích ăn sầu riêng lắm."
"Dương Kỳ, ăn chút không?"
Ánh mắt Dương Kỳ có chút trầm tư: "Tôi ăn thử một chút thôi, ăn nhiều bị ngấy."
"Anh Anh thì sao?"
"Ớ... tôi không để ý đâu, các cậu ăn đi..."
Cái phòng ký túc xá này là tôi không dám ở tiếp nữa rồi. Cứ hễ vừa nhìn thấy Dương Kỳ một cái là tàn dư cảm xúc trong cơ thể lại chực chờ trỗi dậy muốn nhắm vào cô ta mà cà khía.
Tôi tìm đại một lý do rồi vội vàng vắt chân lên cổ lẩn ra ngoài.
Không ngờ là Dương Kỳ cũng chân trước chân sau đi theo tôi ra ngoài.
"Dương Tranh!" Dương Kỳ gọi giật ngược tôi lại. Tôi quay đầu nhìn cô ta, đè nén cái sự bối rối muốn buông lời mỉa mai trong lòng xuống. Thế nhưng trông cô ta lại có vẻ hơi hoảng loạn: "Cái đó... rốt cuộc sao cậu phải khiêm tốn giả vờ thấp điệu làm gì?"
"Cái gì cơ?" Tôi kỳ quặc hỏi lại.
"Được người ta tâng bốc, được người ta ghen tị ngưỡng mộ bộ không tốt sao?" Dương Kỳ ngập ngừng c.ắ.n c.ắ.n môi: "Ý tôi là... cậu cũng thấy rồi đấy, chỉ vì một cái áo thôi mà Lý Tuyết Phương đã có thể nịnh bợ nịnh hót cậu đủ đường. Nếu như giảng viên hướng dẫn cũng đối xử tốt với cậu như thế, thì cậu muốn làm cán bộ lớp gì, muốn lấy cái học bổng nào mà chẳng dễ như trở bàn tay?"
"Sao cậu lại có suy nghĩ như thế?" Tôi nhíu mày, khó hiểu hỏi.
"Tôi khuyên cậu tốt nhất là nên phô trương một chút, để cho các bạn trong lớp, cho cả giảng viên hướng dẫn đều biết cậu rất giàu có, bằng không..." Dương Kỳ ngước mắt nhìn lên bầu trời một cái: "Bằng không cậu sẽ phải hối hận đấy."
Đây chẳng phải là đang muốn gài tôi làm theo đúng kịch bản để tự chui đầu vào lưới mang cái mạng tới cho cô ta xào nấu sao?
Kiểu này lại càng phải giữ khoảng cách xa thật xa với cô ta mới được.
"Chẳng hứng thú." Tôi dứt khoát bước nhanh đi mất.
Để trấn áp tàn dư cảm xúc của nguyên chủ còn sót lại trong cơ thể, mỗi ngày tôi đều phải niệm một lượt Thanh Tâm Quyết của Đạo gia và Quán Thế Âm Tâm Kinh của Phật gia.
Mà nói thật chứ, hiệu quả lại tốt không tưởng.
Thế là tôi tiện tay đổi luôn ảnh đại diện Wechat thành hình tượng Phật tỏa ánh hào quang phía sau, biệt danh thì đổi thành "Đại Đạo Chí Giản".
𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝
Nhìn thế nào cũng thấy tràn ngập tuệ căn.
Đợt huấn luyện quân sự là thử thách đầu tiên khi bước vào năm nhất.
Tôi xé rạch cái tờ giấy chứng nhận giả bị dị ứng tia uv mà Dương Tranh đã chuẩn bị sẵn từ trước, tinh thần phấn chấn hiên ngang bước ra sân tập luyện quân sự.
Mỗi ngày luyện tập xong, hễ có thời gian rảnh là tôi lại mò vào thư viện gặm trước sách chuyên ngành.
Tôi đã lên kế hoạch đâu vào đấy cả rồi: Năm nhất đặt nền móng, năm hai tăng cường thực hành, đến năm ba năm tư bắt đầu đi tìm việc làm thì kiểu gì cũng sẽ xịn xò hơn hẳn đống sinh viên chỉ biết sống lay lắt cho qua ngày đoạn tháng.
Còn Dương Kỳ khi thấy tôi tham gia huấn luyện quân sự bình thường thì chân mày cứ nhíu c.h.ặ.t lại chưa từng giãn ra bao giờ.
Buổi tối đến giờ vệ sinh cá nhân, Lý Tuyết Phương sầu đời nhìn bờ má đã bị nắng chiếu cho đen sạm của mình.
Dương Kỳ rửa mặt xong đi lướt qua người tôi.
"Dương Tranh này, mặt cậu cũng bị đen đi nhiều lắm đấy nhé, lệch tông hẳn với màu da cổ luôn rồi kìa. Cậu vốn là đứa con gái trắng nhất lớp mình, đúng là tiếc thật đấy."
Mấy đứa khác trong phòng nghe vậy liền xúm lại nhìn tôi, gật đầu lia lịa hùa theo.
Tôi vừa thoa kem dưỡng da mặt vừa đáp lại bằng một bản mặt coi nhẹ sự đời: "Bị phơi nắng thì da đen đi là chuyện bình thường thôi mà, với cả tập quân sự chỉ có nửa tháng, sau này từ từ dưỡng lại là khôi phục thôi."
Dương Kỳ nghiến răng, bước lại gần tôi, cúi đầu nhìn chòng chọc vào mặt tôi với vẻ mặt quan tâm:
"Nhưng mà da của một số người sẽ bị dị ứng với tia uv đấy. Dương Tranh à, tôi thấy cậu không chỉ bị đen đi đâu, mà hình như da còn hơi ửng đỏ lên nữa kìa. Hay là cậu xin nghỉ đi, dị ứng nặng là có thể bị hủy hoại nhan sắc luôn đấy nha."
Tôi đóng nắp hũ kem dưỡng da lại, ngẩng đầu nhìn cái bản mặt tràn ngập sự quan tâm giả tạo của Dương Kỳ: "Tôi chỉ hơi đỏ lên tí thôi, không sao đâu, bao giờ nặng thật rồi mới tính tới chuyện đi bệnh viện."
Vừa nói, tay tôi vừa vươn ra vuốt ve mái tóc ngắn của Dương Kỳ, giọng nói đong đầy sự quan tâm chân thành: "Ngược lại là Kỳ Kỳ này, tóc ngắn của cậu dày thế này, thời tiết lại đang oi nóng nữa, tốt nhất là nên buộc gọn lên, bằng không lúc tập luyện mà bị trúng nắng ch.ói chang thì mệt lắm đấy."
Mấy cái trò diễn chị ngả em nâng này ai mà chẳng biết làm.
Gợi ý bảo tôi đi xin nghỉ chứ gì? Thế thì tôi gợi ý cho cô buộc hai cái b.í.m tóc chổng ngược lên trời xấu ma chê quỷ hờn luôn.
