Nữ Phụ Xoay Người Ký - Chương 7
Cập nhật lúc: 29/07/2026 16:01
Cô ta lén tìm gặp tôi, đôi mắt như muốn phun ra lửa:
"Dương Tranh, tôi biết là do cậu làm! Chỉ vì tôi ngăn cản cậu đút lót giảng viên hướng dẫn bảo vệ cái chức Lớp trưởng nên cậu mới ghi hận trong lòng đối với tôi! Nhưng thanh giả tự thanh, đục giả tự đục!"
Tôi: "Cậu mà còn lẩm cẩm thêm một câu nữa là tôi báo cảnh sát đấy, để xem ai thanh ai đục."
Dương Kỳ lập tức câm nín dập tắt đốm lửa. Nếu như tôi báo cảnh sát thật thì cái kịch bản này lại càng bay xa vạn dặm, bất luận là xét về khía cạnh nào thì cô ta cũng đều không muốn thế.
"Cậu mà còn tiếp tục quậy phá thế này là sẽ hại c.h.ế.t cả thế giới đấy! Sức mạnh của kịch bản là thứ không thể chống lại được đâu!"
Tôi xòe hai tay ra cười nhạt: "Nếu như thế giới này đã định sẵn là tôi phải t.h.ả.m hại như thế, thì cái thế giới như vậy tôi thà rằng nó đừng tồn tại nữa cho xong."
Chẳng mấy ngày sau trường học tổ chức một cuộc thi Sáng tạo Khởi nghiệp cho sinh viên.
Chỉ cần giật được thứ hạng cao là có thể nhận được khoản đầu tư từ các doanh nghiệp lớn.
Để kiếm kinh phí quay chụp video, tôi và anh khóa trên lập tức chốt kèo: Tham gia!
Thế là hai đứa vượt qua năm ải c.h.é.m sáu tướng, dựa vào những ý tưởng sáng tạo cực kỳ xịn xò cùng với cái miệng dứt khoát không biết sợ sân khấu của tôi mà rinh luôn giải Nhất toàn cuộc thi.
Tôi và anh khóa trên sướng run người kéo nhau ra quán hàng rong trước cổng trường làm một chấu xiên nướng ăn mừng chiến thắng.
Đúng lúc này, tôi đột nhiên nhận được thông báo: Nửa tháng sau, tập đoàn Đỉnh Thịnh - nhà đầu tư chính của cuộc thi lần này sẽ tổ chức một buổi dạ tiệc thiện nguyện.
Chúng tôi là những người đoạt giải Nhất cuộc thi nên vinh dự nhận được lời mời tham dự.
Vốn dĩ thì chỉ là tới làm nền, tham dự một tẹo để giô ra sự quan tâm đào tạo sinh viên đại học thời nay của tập đoàn Đỉnh Thịnh thôi. Nào ngờ phía bên ban tổ chức lại thông báo cho tôi, bảo tôi tới đảm nhận vị trí Nữ MC số 2, chính là cái vai diễn chuyên phụ trách xướng tên công bố số tiền quyên góp trong mỗi màn vén màn.
Lần này thì phiền phức to rồi, ít nhất là về mặt trang phục yêu cầu quy chuẩn đã khác hẳn. Tôi không thể nào tiếp tục chơi bộ trang phục thần thánh áo sơ mi trắng kết hợp quần đen như lúc đi thi đấu được nữa.
Người liên hệ phía ban tổ chức thì cứ úp úp mở mở ám chỉ tôi, bảo tôi sở hữu nhan sắc xinh đẹp thế này thì nên ăn mặc cao cấp một chút, đến lúc đó đè bẹp dàn mỹ nhân, trở thành tâm điểm chú ý nhất trong buổi dạ tiệc.
Tôi một mặt ừ ừ vâng vâng dạ dạ.
𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝
Mặt khác thì dán mắt vào Taobao, do dự không biết nên mua cái bộ đầm dạ hội 300 tệ hay là mua bộ 350 tệ nữa...
Đắt hơn nữa thì cái ví tiền của tôi nó không gật đầu đồng ý đâu.
Chẳng thể ngờ tới, mẹ tôi đột nhiên gọi điện thoại tới, bảo bà ấy đang có một bộ đầm dạ hội cực kỳ xinh đẹp, lại còn có thêm một bộ trang sức phối cùng nữa, biết dạo này tôi cần dùng nên sẽ mang tới cho tôi. Một tẹo nữa là tới trước cổng trường rồi.
Cái tình huống này rõ ràng là có vấn đề bẫy rập rồi!
Tôi hỏi vặn lại một hồi mới biết, ra là Dương Kỳ lúc nhắn tin cho mẹ tôi bảo bà dọn dẹp một số đồ đạc trong biệt thự đã vô tình nhắc tới cái tên của người giật giải Nhất cuộc thi Sáng tạo Khởi nghiệp lần này. Mẹ tôi nghe xong liền mừng rỡ khôn xiết, đây chẳng phải là đứa con gái rượu nhà mình sao.
Nghe tiếp thấy bảo được đi tham dự một buổi dạ tiệc quy tụ toàn giới danh lưu thế gia, đây đúng là cơ hội ngàn năm có một còn gì nữa.
Sau đó Dương Kỳ lại bắt đầu giăng bẫy bảo rằng, cái bộ đầm dạ hội này đắt đỏ quý giá thế nào, chưa từng mặc một lần nào, nhưng bản thân lại không thích lắm nên bảo mẹ tôi thu dọn cất sâu vào đáy tủ giúp. Rồi lại bồi thêm câu bộ trang sức đi kèm quý giá ra sao, cũng bảo thu dọn cất đi luôn thể.
Thế là cái người mẹ ngây ngô chân chất nhà tôi phi ngay tới.
Nhiều lúc tôi thật sự nghi ngờ không biết có phải bà là sinh viên đơn bào hay không nữa.
Tôi nhớ rất rõ trong kịch bản, Dương Tranh dưới sự gài bẫy của Dương Kỳ đã diện bộ đầm dạ hội thiết kế cao cấp đắt đỏ của cô ta đi dự tiệc. Sau đó Dương Kỳ cố tình làm cho bộ đầm bị dính rượu vang đỏ không thể nào giặt sạch được, thế là cái áo coi như vứt đi. Còn cả bộ trang sức đá quý làm thủ công bởi bậc thầy nghệ nhân kia nữa, cũng bị vô tình làm hư hỏng.
Trong lúc cả nhà Dương Tranh đang cuống cuồng hoảng loạn tìm cách đền bù che giấu, thì Dương Kỳ - người vốn đã hứa là không dùng tới bộ đồ và trang sức đó đột nhiên gấp giáp đòi hỏi họ phải mang ra cho cô ta dùng, xem trọn vẹn cái bản mặt hề chèo t.h.ả.m hại của cả nhà Dương Tranh. Cuối cùng một bộ đầm cao cấp giá 800.000 tệ, một bộ trang sức 3 triệu tệ, cả nhà Dương Tranh bán nhà đền cũng không nổi.
Nếu như Dương Kỳ đã chấp niệm mê muội với cái kịch bản này như thế, vậy thì tôi sẽ chơi tới cùng với cô ta! Không cho cô ta đau một trận nhớ đời thì cứ suốt ngày như con muỗi vo ve bên tai tôi giở trò ma quỷ, thật sự là phiền phức vờ lờ.
"Được rồi mẹ ơi, mẹ mang sang cho con đi."
Tôi xách bộ đầm dạ hội cùng trang sức kiêu hãnh quay trở về phòng ký túc xá, còn cố tình lấy ra cho nhóm người Lý Tuyết Phương xem.
"Đây là bộ đầm tôi sẽ mặc đi dự dạ tiệc thiện nguyện đấy, đẹp không?"
"Đẹp xuất sắc luôn! Tranh Tranh à, cậu mà mặc bộ này đi ra ngoài thì đúng là quý khí ngút ngàn, áp đảo đám đông luôn đấy."
Ánh mắt Dương Kỳ khẽ lóe lên một tia sáng, mỉm cười nói: "Tranh Tranh này, nghe nói ở buổi dạ tiệc thiện nguyện đó Tổng tài Lục Minh của tập đoàn Đỉnh Thịnh cũng tới tham dự đấy. Anh ấy là con trai của vị thái t.ử gia giàu nhất thành phố lân cận, cậu ăn mặc đẹp thế này chắc chắn sẽ lọt vào mắt xanh của anh ấy cho mà xem."
"Chuyện đó là dĩ nhiên rồi." Tôi nở một nụ cười đầy ý vị sâu xa.
