Nữ Quân Y Thập Niên 50 - Chương 163

Cập nhật lúc: 05/01/2026 04:04

Ngô Ngọc Trân có chút luyến tiếc không muốn đặt tiểu Mân Côi trong lòng xuống: "Chắc là hàng xóm sang thăm cháu đấy, Hà Hoa con ra đón mọi người đi."

Thời đại này, tình làng nghĩa xóm vẫn còn rất nồng hậu. Hứa Vãn Xuân đã sớm đoán được mọi người sẽ đến thăm bé, chỉ là không ngờ lại nhanh như vậy. Càng không ngờ lại đông đến thế, chen chúc chật kín cả phòng ngủ.

May mắn là phần lớn mọi người đều vây quanh đứa bé để ngắm nghía, xuýt xoa. Ai nấy đều thốt lên rằng chưa từng thấy đứa trẻ nào xinh đẹp đến thế. Mẹ của bé – Hứa Vãn Xuân – chẳng hề khiêm tốn chút nào, cô cười híp mắt nhận hết mọi lời khen ngợi.

Còn về một vài cá nhân tỏ ra tiếc nuối thay cho cô, dùng ánh mắt đồng cảm để khích lệ cô kiểu "đơm hoa trước rồi kết trái sau" (ý nói sinh con gái trước rồi sau sẽ có con trai), Hứa Vãn Xuân vẫn giữ vững nụ cười. Với những người không cùng tần số, đôi khi thực sự không cần giải thích nhiều, giải thích cũng chỉ lãng phí lời nói mà thôi...

Bà cụ Ngô Ngọc Trân trước đây nói bà rất có kinh nghiệm chăm sóc sản phụ không phải là nói khoác. Thời này, đa số mọi người đều nghĩ sản phụ cứ uống đủ loại canh bổ là tốt nhất. Nhưng bà cụ không nghĩ vậy, thực đơn ba bữa bà chuẩn bị cho Hứa Vãn Xuân rất bài bản.

Ví dụ như hôm nay:

Bữa sáng: Cháo kê táo đỏ, một quả trứng luộc, một món rau xanh xào dầu mè. Khoảng 10 giờ sáng ăn thêm canh trứng rượu nếp và táo hấp.

Bữa trưa: Canh cá lóc đậu phụ, cà rốt thái sợi xào dầu trà. Chiều ăn thêm chè mè đen hạt óc ch.ó.

Bữa tối: Canh gà ác đương quy kỷ t.ử, bí đỏ hấp và gan lợn xào dầu mè.

Có thể nói đây là một thực đơn ở cữ cực kỳ khoa học. Cộng thêm tay nghề đỉnh cao của bà cụ, dù ít dầu ít muối nhưng cũng không hề khó ăn.

Bưng mâm cơm vào phòng ngủ để ăn cùng vợ, Cao Cảnh Lương thấy cô ăn uống có vẻ thoải mái thì tâm trạng cũng vui vẻ hẳn lên. Sau khi ăn xong, lúc dọn dẹp bát đũa, anh đưa cho vợ một bản Đơn xin đăng ký khai sinh cho con em quân nhân: "Mấy ngày tới đợi tên chính thức của tiểu Mân Côi định xong, anh phải chạy một chuyến qua Khoa Quân vụ thuộc Phòng Chính trị của Khu Cảnh bị."

Quân nhân tại ngũ không nằm trong hệ thống hộ khẩu dân cư địa phương, đúng là phải qua Khoa Quân vụ một chuyến. Hứa Vãn Xuân xem kỹ tờ đơn, xác định không có sai sót gì mới cầm b.út ký tên mình bên cạnh tên sư huynh ở dưới cùng.

Khi đưa trả lại, cô nhắc nhở: "Trước đây Chủ nhiệm Hà ở khoa Sản có nhắc em, giờ đi làm thủ tục, ngoài tờ đơn và giấy chứng sinh của bệnh viện, còn cần văn bản phê duyệt của Phòng Chính trị bệnh viện mình nữa."

Chuyện này Cao Cảnh Lương chưa kịp tìm hiểu, liền hỏi: "Văn bản gì thế em?" "Giấy xác nhận quan hệ hôn nhân không có yếu tố nước ngoài."

Chuyện này dễ giải quyết, Cao Cảnh Lương yên tâm, bưng bát đũa ra ngoài. Theo dự định, anh rửa bát xong sẽ vào phòng bầu bạn với vợ con. Nào ngờ, vừa ra đến nhà chính đã bị bố chặn lại.

Tào Tú cũng chẳng dông dài với con trai. Từ lúc Đào Hoa Nhi giao quyền đặt tên cháu nội cho ông, ông đã suy nghĩ mãi, giờ cuối cùng cũng có kết quả. Cao Cảnh Lương nhìn ba chữ lớn viết bằng b.út lông trên tờ giấy: Tào Cảnh Nhất (曹璟一).

Cảnh (璟): Nghĩa là viên ngọc đẹp, tượng trưng cho sự trân quý và tốt lành.

Nhất (一): Càng rõ ràng hơn, tượng trưng cho sự duy nhất.

Tào Cảnh Nhất: Báu vật duy nhất!

Tào Tú hỏi: "Thế nào? Con bàn bạc với Đào Hoa xem, nếu không thích thì bố lại nghĩ tên khác." Cao Cảnh Lương rất hài lòng, vì "Cảnh Nhất" chính là một trong số những cái tên anh từng chuẩn bị... nhưng vẫn phải để vợ thích mới được: "Con đi hỏi cô ấy ngay đây."

Hứa Vãn Xuân dĩ nhiên không có ý kiến gì, tiểu Mân Côi chẳng phải là báu vật duy nhất của họ sao...

Những ngày tiếp theo, ngoài cậu Tô Dương và mợ xách túi lớn túi nhỏ đến thăm bé, hai vị thầy giáo và vợ chồng Lý Tưởng cũng tranh thủ ghé qua.

Hứa Vãn Xuân tuy bị "nhốt" trong phòng, nhưng người nhà sợ cô buồn nên không trò chuyện thì cũng rủ cô chơi bài. Thỉnh thoảng, bà Ngô còn gọi cả nhóm hàng xóm tự mang ghế đậu sang ngồi buôn chuyện bát quái thiên hạ. Vì thế, kỳ ở cữ này tự tại hơn Hứa Vãn Xuân tưởng tượng rất nhiều. Thêm vào đó, ngoài việc cho b.ú, cô chẳng phải lo nghĩ gì. Mới sinh xong mười ngày, Hứa Vãn Xuân đã được chăm sóc đến mức sắc mặt hồng hào...

Những người đến tán gẫu đều là phụ nữ, đa số đã có tuổi và có kinh nghiệm sinh nở. Thấy dáng vẻ của Hứa Vãn Xuân, ai nấy đều cảm thán cô tốt số, gặp được gia đình nhà chồng tốt, thuận tiện lại kể khổ về thời mình ở cữ không cơm không nước, còn bị nhà chồng hắt hủi...

"Cũng không thể nói thế được, bác sĩ Hứa gặp nhà chồng tốt là đúng, nhưng cũng phải bản thân mình có bản lĩnh nữa chứ?" Có người cho rằng phụ nữ chỉ khi tự mình cứng cáp mới nhận được sự tôn trọng của người khác. Câu nói này nhận được người tán thành kẻ phản đối, rồi lại dẫn đến đủ loại chuyện bát quái làm ví dụ... Hứa Vãn Xuân tựa vào giường, nghe mà thấy cực kỳ thú vị.

Ngay khi có người đang kể về chuyện con trai nhà nọ vì một công việc mà chấp nhận ở rể, cuộc sống bất ngờ lại rất ổn thỏa, thì cửa lớn bị gõ vang. Tào Tú là đàn ông không tiện chen vào đám phụ nữ, lúc này đang ở ngoài sân giặt tã cho cháu. Nghe tiếng gõ cửa, ông múc gáo nước sạch rửa qua tay rồi ra mở cửa: "Xin hỏi các đồng chí tìm ai?"

Đứng ngoài cửa là hai người đàn ông mặc quân phục. Từ khi làm quân y, Tào Tú gần như mặc quân phục mỗi ngày, lúc này cũng vậy. Đều là đồng chí, thái độ hai bên tự nhiên hòa nhã hơn. Một người lính cười đáp: "Đây có phải nhà của đồng chí Cao Cảnh Lương và Hứa Vãn Xuân không?"

Tào Tú xác nhận nhưng không cho vào ngay: "Hai đồng chí là...?" Người lính rút thẻ công tác: "Chúng tôi là cán bộ Khoa Quân vụ. Mấy ngày trước đồng chí Cao Cảnh Lương có nộp Đơn xin đăng ký khai sinh, chúng tôi đến để xác minh."

Chuyện này Tào Tú đúng là có nghe con trai nhắc tới. Ông xem qua thẻ công tác, xác định không vấn đề gì mới mời họ vào nhà. Tô Nam nghe thấy động tĩnh cũng ra đón, bà cười mời hai người ngồi xuống nhà chính, pha trà đường đãi khách rồi mới vào phòng bế cháu.

Trong phòng ngủ phía Đông, hàng xóm đã tự giác xách ghế ra về. Tuy nhiên, khi đi qua nhà chính, ai nấy đều không nhịn được mà liếc nhìn hai cán bộ quân vụ thêm mấy cái. Chẳng có ý gì khác, thuần túy là tò mò, vì gia đình bình thường sinh con chỉ cần ra phường một chuyến là xong. Người nhà binh lại còn phải xác minh kiểm tra, lần đầu thấy nên ai cũng thấy lạ. Bà Ngô Ngọc Trân vừa nói cười vừa tiễn hàng xóm ra cửa, không quên hẹn buổi chiều lại tụ tập...

Phía này, Hứa Vãn Xuân đã mặc quần áo chỉnh tề, đội mũ cẩn thận mới theo sau sư nương ra nhà chính.

Cuộc kiểm tra kỹ lưỡng hơn cô tưởng. Ngoài việc đối chiếu quân kỳ, giấy chứng sinh, thẻ quân nhân, còn có giai đoạn hai: thẩm tra diện tích nhà ở tại khu chung cư quân đội. Giai đoạn ba là kiểm tra đặc điểm của trẻ sơ sinh, ngoài diện mạo còn phải kiểm tra màu mống mắt (để loại trừ đặc điểm lai ngoại quốc). Giai đoạn bốn là bài kiểm tra lòng trung thành của người thân, yêu cầu ba vị trưởng bối trong nhà lần lượt đọc thuộc lòng vài đoạn trong bài Phục vụ nhân dân...

Cuối cùng, sau khi Hứa Vãn Xuân ký tên vào tờ đơn năm liên, mới đợi được việc cấp phát tài nguyên đặc thù: Cả hai vợ chồng đều là quân chức quả thực khác biệt, mỗi tháng riêng sữa bột quân dụng đã có 6 hộp, còn được cấp thêm một sấp vải đỏ để làm tã lót bọc ngoài. Còn về cuốn Sổ tay giáo d.ụ.c lòng trung thành cho trẻ nhỏ, Hứa Vãn Xuân tuy thấy hơi kỳ cục nhưng ngoài mặt vẫn rất vui vẻ nhận lấy.

Giằng co hơn một tiếng đồng hồ, ngay khi hai người lính đứng dậy cáo từ, mọi người vừa thở phào nhẹ nhõm thì người lính nãy giờ chỉ hỗ trợ, ít khi lên tiếng bỗng nhìn thẳng vào Hứa Vãn Xuân: "Gió Đông thổi về hướng nào?"

Hứa Vãn Xuân không chậm trễ một giây, đáp ngay tắp lự: "Thổi về phía tất cả bọn phản động!" Người lính lại hỏi: "Nếu tổ chức yêu cầu lập tức trở lại đội ngũ, đồng chí Hứa đã sẵn sàng chưa?" Hứa Vãn Xuân – người trước khi ra ngoài đã cố tình tô môi hơi nhạt đi vài phần – mỉm cười có chút "liễu yếu đào tơ": "Mọi việc nghe theo sự sắp xếp của tổ chức!"

Nhận được câu trả lời này, người lính mới hài lòng rời đi. Khi đã tiễn được người đi, Tô Nam mới dám bộc lộ nỗi lo lắng, bà ôm c.h.ặ.t lấy cháu nội: "Mẹ cứ thấy có gì đó không đúng. Chỉ là làm hộ khẩu cho con thôi mà sao phiền phức thế? Mà này, không lẽ họ định bắt con đi làm ngay bây giờ đấy chứ? Con ở cữ còn chưa được nửa tháng mà!"

Tào Tú cũng có chút lo lắng, nhưng ông dù sao cũng ở trong quân ngũ nhiều năm, nhìn nhận sâu xa hơn: "Có phải có ai đó muốn nhờ con cứu chữa không?" Hứa Vãn Xuân gật đầu: "Con cũng đoán thế... Thầy và sư nương không cần quá lo lắng, nếu thực sự muốn con ra tay, chắc chắn phải thông qua phê duyệt của bệnh viện."

Cô và sư huynh ngoài năng lực bản thân thì cũng có "chống lưng" vững chắc: hai vị giáo sư cực kỳ bảo vệ học trò, viện trưởng lại là sư công (thầy của thầy) trên danh nghĩa. Vì thế, Hứa Vãn Xuân thực sự không mấy sợ hãi. Nếu trường hợp xấu nhất... đến các thầy cũng không bảo vệ được, thì cũng chẳng cần giãy giụa làm gì, cứ thành thành thật thật đi chữa bệnh cho người ta thôi, cũng đâu phải lên máy c.h.é.m.

Chương 138

Cơn gió lạnh đầu tháng Ba vẫn còn mang theo cái rét se sắt. Hơn bảy giờ tối, Cao Cảnh Lương về đến nhà. Mang theo hơi lạnh đầy mình, anh vào bếp sưởi ấm cho bớt khí lạnh rồi mới vào phòng ngủ thăm vợ con.

Hứa Vãn Xuân đang nằm trong chăn nghe radio cho đỡ buồn, thấy sư huynh vào phòng, cô đưa tay tắt radio, cười hỏi: "Anh về rồi à, ăn tối chưa?" Cao Cảnh Lương đi tới bên giường hôn lên má vợ: "Anh vừa uống bát canh cá rồi... Bà Ngô nói với anh, ban ngày người của Khoa Quân vụ làm khó em à?"

"Không phải làm khó đâu, coi như quy trình bình thường thôi, chỉ là cuối cùng có hỏi hai câu lấp lửng... chắc là muốn em làm phẫu thuật cho ai đó."

Cũng giống như phán đoán của mình, Cao Cảnh Lương tựa vào đầu giường, ôm cả vợ lẫn chăn vào lòng rồi nói: "Đừng lo, có anh và các thầy ở đây rồi. Nếu thực sự muốn tìm em phẫu thuật, họ phải qua quy trình của bệnh viện. Đến lúc đó anh sẽ nói thẳng... bảo là em đang trong thời gian ở cữ, thể lực không theo kịp, ngược lại sẽ làm giảm tỷ lệ thành công của ca mổ."

Với những kẻ quý mạng sợ c.h.ế.t như vậy, không tin là họ dám mạo hiểm... Hứa Vãn Xuân giơ ngón tay cái tán thưởng sư huynh!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.