Nữ Thanh Niên Tri Thức Mang Theo Không Gian Nghịch Thiên Trở Về Những Năm 60 - Chương 395: Con Khỏi Rồi

Cập nhật lúc: 11/01/2026 13:39

Tuy nhiên, cuối cùng Tần Bảo Gia cũng không xác định được rốt cuộc có phải do nước làm mình tiêu chảy hay không, bởi vì hắn quá mệt, suy nghĩ chưa được bao lâu thì lăn ra ngủ.

Đêm nay tuy ngủ không được bao lâu, nhưng hắn ngủ thật sự rất ngon.

Sáng sớm, khi mẹ gõ cửa gọi dậy ăn cơm, hắn cảm thấy tinh lực dồi dào. Trong lúc lơ đãng rời giường, hắn nhìn thấy nơi nào đó của mình đã ngủ yên suốt một năm nay, lúc này đang ngẩng cao đầu.

Hắn dụi dụi mắt, mình không phải đang nằm mơ chứ?

Hắn có chút không dám tin, lại nhéo đùi mình một cái. Cánh tay nhanh quá, lỡ đụng trúng cái thứ đang giương cao giữa hai chân, trong nháy mắt, không chỉ cánh tay cảm nhận được đau đớn, ngay cả “người anh em” của hắn cũng đau nhói.

Không phải mơ!

Hắn thật sự khỏi rồi!

Thậm chí, hắn cảm giác mình còn phong độ hơn cả trạng thái trước khi xảy ra vấn đề một năm trước!

Vốn dĩ Tề Vận Như thông qua bắt mạch đã biết tác dụng của loại độc d.ư.ợ.c kia, chính là không ngừng làm tắc nghẽn thận tinh cung cấp dưỡng chất cho nơi đó, chờ thời gian quá lâu, nơi đó hoàn toàn mất đi dưỡng chất cuối cùng hoại t.ử cũng hết cứu. Mà t.h.u.ố.c cô điều chế chính là loại bỏ độc tố trong cơ thể, đây cũng là lý do vì sao Tần Bảo Gia bị tiêu chảy, đồng thời t.h.u.ố.c cũng có tác dụng khơi thông.

Có lẽ trước kia Tần Bảo Gia do hoàn cảnh sống khắc nghiệt, thời kỳ phát triển then chốt (tuổi dậy thì) lại rơi vào những năm khổ cực nhất, phát triển bị cản trở, cơ thể cũng gầy gò ảnh hưởng không ít.

Thuốc của Tề Vận Như, trời xui đất khiến làm phương diện kia của Tần Bảo Gia trở nên tốt hơn cả trước kia.

Xác định chỗ đó của mình thật sự đã khỏi, Tần Bảo Gia hưng phấn cực độ. Hắn đứng dậy, mặc quần đùi vào, hai bước liền nhảy xuống giường.

Nhìn cái quần cũng không che giấu nổi chỗ đó đang giương cao, Tần Bảo Gia hưng phấn xen lẫn chút ngượng ngùng, không ngừng đè nén d.ụ.c vọng buổi sáng xuống, lúc này mới lao ra khỏi phòng.

Chờ hắn ra ngoài, cả nhà đã quây quần bên bàn cơm bắt đầu ăn, phần cơm sáng của hắn đặt ở một bên.

“Sao gọi mãi mới ra thế! Tao với cha mày cũng thế, tối qua ngủ chẳng được bao nhiêu, nhưng không lười như mày, lề mề thế, tuổi còn trẻ mà thế này thì nghĩ sao, còn muốn cưới vợ nữa, sau này không được lười thế! Mau lại đây ăn cơm!” Lưu Phượng Anh thấy con trai thứ hai ra liền gọi.

Tần Bảo Gia lúc này trong lòng đang vui như mở cờ, bị mẹ mắng cũng không giận, trực tiếp ngồi vào chỗ của mình: “Mẹ, con khỏi rồi, thật sự khỏi rồi! Mẹ cứ yên tâm tìm vợ cho con đi, chờ con cưới vợ mới, chắc chắn sinh cho mẹ một đứa cháu trai mập mạp!”

Lưu Phượng Anh nghe con trai nói vậy, chỉ phán một câu: “Khỏi cũng phải uống nốt hai viên t.h.u.ố.c còn lại cho hết!”

Nhưng trong lòng bà lúc này càng thêm cảm thấy y thuật của Tề Vận Như cao siêu, ba viên t.h.u.ố.c mới uống một viên thế mà đã có chuyển biến rõ rệt, xem ra vợ chồng thằng cả nói không chừng thật sự tháng sau có thể sinh cháu cho bà?

“Em hai cưới vợ tiếp? Mẹ, ý là sao? Cái gì khỏi?” Tần Bảo Quốc nghe mẹ nói vậy, có chút nghi hoặc.

Em ba Tần Bảo Dân cũng mang ánh mắt hóng hớt nhìn mẹ.

“Hỏi nhiều làm gì, mau ăn đi, ăn xong tao đi gọi mấy thím bên Dương Hà đại đội, các con cũng đi theo, hôm nay phải giải quyết xong chuyện ly hôn của thằng hai!”

Thấy mẹ không muốn nói nhiều, Tần Bảo Quốc liền biết trong đó chắc chắn không có chuyện tốt, cũng không biết em dâu thứ hai rốt cuộc làm chuyện gì mà đến mức phải ly hôn. Dù sao sớm muộn gì cũng biết, anh ta cũng không vội hỏi.

Tiểu Cao Cần nghe mẹ chồng nói xong, nội tâm cũng có chút nơm nớp lo sợ. Sao lại phải ly hôn chứ! Có phải vì không sinh được con không? Nếu phải, chính mình cũng nguy hiểm.

Sau lại nghĩ kỹ chắc không phải, mình 5 năm không sinh được cũng chưa bị ly hôn, em dâu mới hai năm đâu. Mẹ chồng sáng nay tuy sắc mặt không tốt nhưng cũng không giận cá c.h.é.m thớt lên mình, chắc không phải chuyện này, ít nhất không liên quan đến mình.

Bởi vì Lưu Phượng Anh không muốn nói nhiều, làm hai cặp vợ chồng trẻ ngồi bên cạnh suy nghĩ miên man.

Mãi đến khi Lưu Phượng Anh tập hợp một đám các thím đến sân nhà mình, kể lại chuyện xảy ra đêm qua, Tần Bảo Quốc và vợ mới biết rõ sự tình, cũng biết tại sao em trai nửa đêm khóc lóc chạy về nhà.

Đám thím vừa nghe chuyện tối qua, ai nấy đều nhao nhao đòi đi đòi lại công đạo cho Tần Bảo Gia, nhất định không thể để nhà họ Vương sống yên ổn.

Do khoảng cách xa, Lưu Phượng Anh còn bảo con trai cả đi mượn xe bò của đại đội, chở mọi người cùng sang Dương Hà đại đội.

Khi Tề Vận Như biết những chuyện này thì đã hơn 9 giờ sáng. Cô đang bận rộn ở phòng y tế thì có người dân đến lấy t.h.u.ố.c ngứa da thuận miệng kể lại.

Chủ yếu là sáng nay Lưu Phượng Anh làm trận thế quá lớn, lúc bà kể lại tình hình cho các thím, bên ngoài sân thực ra có không ít người vây xem, thậm chí nghe lén. Chuyện tối qua Tần Bảo Gia bị cắm sừng ở nhà bố vợ đã truyền khắp thôn.

Trừ mấy đứa trẻ con chưa hiểu chuyện, phỏng chừng mọi người đều đã biết.

Tề Vận Như nghe được chuyện này, đối với kết quả xử lý cuối cùng vẫn có chút hứng thú. Rốt cuộc bát quái là bản tính con người, cuộc sống ổn định rồi ai cũng thích xem náo nhiệt, nghe chuyện người khác để làm phong phú cuộc sống của mình.

Quả nhiên, kết quả cuối cùng của sự việc, vào khoảng hai ba giờ chiều khi mọi người trở về, thông qua miệng của đám thím đi cùng, rất nhanh lại truyền khắp cả thôn.

Khi Tề Vận Như nghe được diễn biến câu chuyện, cũng không thể không cảm thán sự ngoan độc của Vương Xuân Hạnh. Vì không muốn ly hôn, cô ta có thể trực tiếp nói ra chuyện Tần Bảo Gia “không được” trước mặt mọi người. Bất quá, cô ta cũng không ngờ chuyện này còn có phần sau, hơn nữa lại liên quan đến chính cô ta.

Thông qua lời đồn đại trong thôn, Tề Vận Như cũng biết họ đã làm những gì ở Dương Hà đại đội.

Lưu Phượng Anh dẫn theo đám thím đến nhà họ Vương mắng một trận tơi bời vì dạy con không nghiêm, nuôi ra một đứa lẳng lơ đi tai họa nhà họ Tần! Sau khi ông bà thông gia cùng ba đứa con trai con dâu xin lỗi rối rít, nói đến chuyện của Vương Xuân Hạnh và Tần Bảo Gia, cả nhà họ lại mời Đại đội trưởng và Bí thư chi bộ Dương Hà đại đội đến làm chứng.

Nhà họ Vương trực tiếp đá Vương lão tứ và Vương Xuân Hạnh ra khỏi gia phả, tuyên bố chuyện của hai người này từ nay về sau không liên quan gì đến nhà họ Vương, làm trò trước mặt nhà họ Tần đoạn tuyệt quan hệ sạch sẽ lưu loát.

Chuyện ly hôn là do Đại đội trưởng cho người lôi Vương Xuân Hạnh từ chuồng bò ra. Mới qua một đêm, theo lời những người đó kể, họ thấy Vương Xuân Hạnh chẳng khác nào một con điên xấu xí, tóc bị người ta giật rụng một nửa. Đã thế rồi mà còn không chịu ly hôn đâu, đều làm trò trước mặt cả thôn Dương Hà đại đội cùng anh trai mình cái đó, m.ô.n.g đều bị cả thôn xem hết rồi mà còn không chịu ly hôn!

Cô ta gào lên nói Tần Bảo Gia nếu ly hôn thì không ai thèm lấy, trừ cô ta ra sẽ không có ai thèm, nói hắn căn bản không phải đàn ông. Kết quả Tần Bảo Gia nhà họ Tần thật sự có quyết đoán, nói thẳng hắn đã giải độc, hiện tại hắn đã khỏi rồi, trong thôn mấy bà thím nghe nửa hiểu nửa không nhưng cũng không ảnh hưởng việc họ truyền đạt lại không sót một chi tiết nào cho dân làng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Thanh Niên Tri Thức Mang Theo Không Gian Nghịch Thiên Trở Về Những Năm 60 - Chương 394: Chương 395: Con Khỏi Rồi | MonkeyD