Nữ Thanh Niên Tri Thức Mang Theo Không Gian Nghịch Thiên Trở Về Những Năm 60 - Chương 50: Đến Nơi
Cập nhật lúc: 09/01/2026 18:41
“Đương nhiên là thật rồi!” Để cho lũ nhà quê này thấy mình lợi hại thế nào!
Cơn đỏ mặt vừa rồi biến mất, giờ đây Lưu Mai lại vênh váo đắc ý.
“Thế thì cô đưa tiền đây!” Ông cụ đồng ý ngay tắp lự.
Có tiền mà không kiếm thì đúng là đồ ngốc. 5 đồng bạc không tính phiếu lương thực cũng đủ mua đến hơn ba mươi cái bánh bao thịt rồi!
“Đây, cầm lấy!” Lưu Mai rút tờ 5 đồng từ trong túi ra ném thẳng vào người ông cụ.
Ông cụ chẳng mảy may để ý đến thái độ đó, nhặt tờ tiền lên cất kỹ vào túi rồi xách hành lý đứng dậy.
“Cậu thanh niên này, cho tôi đi nhờ một chút.”
Trương Dương thật sự cạn lời, cụ ơi là cụ, cụ có cần phải thực dụng thế không!
Chẳng lẽ cụ lại thiếu 5 đồng bạc đến thế sao!
"Bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất", khí tiết của cụ đâu mất rồi!
Ông cụ thầm nghĩ: Khí tiết có mài ra mà ăn được không!
Trương Dương đành bất đắc dĩ nhìn ông cụ xách hành lý lách ra ngoài tìm một chỗ khác để ngồi.
Ngay khi ông cụ vừa rời đi, Lưu Mai hớn hở xách hành lý của mình vào chiếm lấy chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
“Anh Trương Dương, cuối cùng em cũng được ngồi cạnh anh rồi!” Lưu Mai thốt lên bằng giọng điệu nũng nịu đến phát ớn.
Ngồi ngay phía sau Lưu Mai, Tề Vận Như cảm thấy răng mình như muốn rụng vì ghê răng.
Cái giọng này...
Chẳng trách kiếp trước chuyện tình "cọc đi tìm trâu" của hai người này lại nổi đình nổi đám khắp vùng như thế. Với những hành động như của Lưu Mai, trong mắt người dân nông thôn thì đúng là chuyện lạ có một không hai.
Không nổi tiếng mới là chuyện lạ!
Nghe Lưu Mai nói vậy, Trương Dương cảm thấy da gà da vịt nổi hết cả lên.
“Lưu Mai, cô nói năng cho hẳn hoi vào, đừng có động chân động tay!”
Thật sự là, gặp phải cô nàng này đúng là tai họa lớn nhất trong đời anh!
Chu Chí Viễn ơi, cậu mau đến cứu tôi với!
Trương Dương quay đầu nhìn ra phía sau.
Trên tàu hỏa, Chu Chí Viễn và anh chàng Kiều Tân Vũ cao lớn vạm vỡ đã tỏ ra rất hợp cạ. Hai người phát hiện ra tuy không cùng quê nhưng có rất nhiều quan điểm sống tương đồng, nên chỉ trong thời gian ngắn đã trở thành đôi bạn tâm giao.
Lên xe khách, Chu Chí Viễn liền ngồi cùng với Kiều Tân Vũ để tiếp tục những câu chuyện nhân sinh chưa dứt.
Còn người "bạn thân" hờ Trương Dương thì đã sớm bị anh quẳng ra sau đầu.
Trương Dương nhìn ra sau vài lần, thấy Chu Chí Viễn chẳng thèm ngó ngàng gì đến phía mình, đành thở dài bất lực.
Chỗ ngồi trống trên xe cũng chẳng còn mấy. Đúng rồi, ông cụ kia đổi chỗ được thì anh cũng đổi được chứ sao!
Nghĩ đoạn, anh hào hứng xách hành lý chạy về phía hàng ghế sau lưng Chu Chí Viễn: “Chí Viễn ơi, tôi đến ngồi với cậu đây.”
Chu Chí Viễn: Ai thèm cậu đến đây chứ, tôi đang mải đàm đạo với bạn mới mà.
Và chỗ ngồi cạnh cửa sổ đó vừa vặn là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi.
Anh chàng thanh niên này trông có vẻ hơi có chút dáng dấp của dân "anh chị".
Lưu Mai nhìn theo Trương Dương, đôi mắt như muốn phun ra lửa!
Anh chàng thanh niên nọ nhìn Lưu Mai, cười khẩy: “Này cô bé, có muốn đổi chỗ này không? Tôi không lấy 5 đồng đâu, 3 đồng là đủ rồi!”
Mọi người xung quanh nghe thấy lời anh chàng thanh niên nọ thì đều cười ồ lên!
Lưu Mai tức đến nổ phổi!
Đến lúc này cô ta cũng nhận ra rằng anh Trương Dương của cô ta chẳng hề muốn ngồi cùng mình. Dù cô ta có bỏ tiền mua nốt chỗ ngồi đó thì trên xe vẫn còn những chỗ trống khác.
Cô ta đâu thể mua hết cả xe được, dù túi tiền có rủng rỉnh đến đâu thì cũng không thể vung tay quá trán như thế!
Hơn nữa chỗ ngồi này mua lại cũng chẳng thực sự thuộc về mình, chỉ là người ta nhường cho một lát thì có ích gì đâu!
Tề Vận Như thầm cười trong lòng, đúng là có những kẻ ngốc nghếch đến thế là cùng!
Cô cũng không nhớ rõ kiếp trước có chuyện này xảy ra hay không. Kiếp trước dọc đường đi cô cứ lờ đờ vì say xe, thỉnh thoảng lại nôn mửa, khiến xe khách phải dừng lại liên tục.
Cô chỉ nhớ mang máng là có người từng mắng mình vì làm trễ nải thời gian về nhà của họ.
Có lẽ trước kia vì cơ thể cô gây rắc rối nên mọi người đổ dồn sự chú ý vào cô, còn chuyện của Lưu Mai có xảy ra hay không thì cô chẳng còn ấn tượng gì.
Nhớ lại kiếp trước, họ cùng đi chuyến xe này về, tổng cộng có 8 thanh niên tri thức. Công xã tại huyện lỵ đã tìm một chiếc máy kéo để chở họ về công xã Lều Trấn, sau đó các đại đội sản xuất mới đến đón thanh niên tri thức của đội mình về.
Có lẽ là do duyên số, cả 8 người bọn họ đều được phân về thôn Duyên Hà.
Thôn Duyên Hà nằm ở hạ lưu một nhánh sông của dòng sông Mẹ, xung quanh có hệ thống sông ngòi dày đặc. Vào những năm đói kém, đây có thể coi là vùng đất cực kỳ trù phú và thích hợp để sinh sống. Vì thế thôn Duyên Hà là một đại thôn với gần một ngàn hộ dân.
Vì thôn trải dài và dân số quá đông nên huyện và công xã đã thống nhất chia thôn Duyên Hà thành hai đại đội: Đại đội 1 Duyên Hà và Đại đội 2 Duyên Hà.
Sau thời kỳ cải cách mở cửa, cô nhớ hai đại đội này lại được tách hẳn thành hai thôn: thôn Đông Duyên Hà và thôn Tây Duyên Hà.
Vì việc chia đại đội chỉ diễn ra ở cấp huyện và công xã nên cấp trên không nắm rõ. Do đó, việc phân bổ thanh niên tri thức về hai đại đội này sẽ được thực hiện ngay tại hiện trường.
Kiếp này cô trọng sinh, người cùng xuống nông thôn không chỉ có mình cô mà còn có anh trai, mẹ và cả ông nội. Như một cánh bướm nhỏ rung động, liệu lần này cô sẽ về Đại đội 1 hay Đại đội 2 đây?
Tề Vận Như miên man suy nghĩ.
Kiếp trước, tất cả những kẻ thù của cô đều ở Đại đội 2. Những kẻ từng dùng lời lẽ lăng nhục cô, chà đạp lên lòng tự trọng của cô, kẻ đã bày kế gả cô cho gã đàn ông vũ phu, rồi chính gã chồng cũ khốn nạn đó, cùng cả những kẻ đã ngăn cản con đường trở về thành phố của cô...
Đầu óc cô có chút rối bời. Cô muốn trả thù những kẻ đó, nhưng nghĩ lại thì ở kiếp này những việc đó vẫn chưa xảy ra, nếu cô ra tay bây giờ thì chẳng khác nào "vô cớ xuất quân".
Nhưng nếu bảo cô cứ thế mà bỏ qua, cô cũng không cam tâm!
Tề Vận Như khẽ lắc đầu, thôi thì cứ chờ xem sao. Nếu những kẻ đó vẫn tiếp tục hành ác, cô sẽ thay trời hành đạo, thu phục bọn chúng!
Ngồi bên cạnh, Tề Vận Vinh thấy em gái mình lúc thì thở dài thườn thượt, lúc thì lắc đầu quầy quậy, cảm thấy rất hiếu kỳ.
Nhưng anh không hỏi. Anh luôn cảm thấy trong đầu em gái mình chứa đựng rất nhiều tâm sự, giống như lúc trên tàu bỗng dưng cô khóc nức nở mà không rõ lý do, hay như vẻ mặt phân vân không biết phải làm sao lúc này.
Chắc là dù anh có hỏi thì cô cũng chẳng nói đâu.
Thôi thì anh cứ quan tâm đến em gái nhiều hơn vậy. Dẫu có những mặt anh không bằng em gái, nhưng dù sao anh cũng là đàn ông con trai, lý ra phải gánh vác trọng trách làm trụ cột của gia đình này.
Chiếc xe khách thong dong chạy trên con đường đất gồ ghề ở nông thôn. Chẳng mấy chốc mặt trời đã lên cao, nhiệt độ trong xe bắt đầu tăng lên. Dù đã mở hết cửa sổ, nhưng những luồng hơi nóng hầm hập từ bên ngoài vẫn không ngừng thổi vào trong xe.
Cũng may là họ sắp đến đích rồi.
Ngay lúc mọi người tưởng chừng như không chịu nổi cái nóng nữa, chiếc xe khách cuối cùng cũng rẽ vào một bến xe đơn sơ. Trên cổng bến xe treo một tấm biển gỗ giản dị, trên đó viết dòng chữ: "Bến xe khách huyện Liễu Vân".
