Nữ Thợ May Xinh Đẹp Tn 70 - Chương 103
Cập nhật lúc: 28/04/2026 07:34
Bà lão họ Triệu dịu dàng khuyên giải Lưu Hạnh Hoa: "Nhưng dù gì nó cũng là m.á.u mủ cháu nội bà mà."
Lưu Hạnh Hoa thở hắt một hơi trĩu nặng: "Tôi thà chưa từng đẻ ra cái đồ ôn nghịch thứ hai này!"
Thuở trước cái chuyện chia gia tài, bà chỉ đinh ninh vợ chồng đứa con thứ hai này nông cạn vị kỷ. Nhưng qua biến cố của Thúy Chi, bà mới nhìn thấu tâm can bọn họ: đến cả chút mảy may tình người cũng cạn kiệt. Ruột thịt m.á.u mủ với chính cô em gái còn đành đoạn cạn tình, thì mong đợi gì ở sự bao dung với kẻ dưng người lạ.
Đời cha đã thế, đẻ ra giống con liệu khác được bao nhiêu?
Cháu chắt thì cách một lớp rào, nay lại cách xa tựa ngàn trùng núi cao biển rộng rồi.
Bà phải kiên tâm chống mắt lên mà chờ, xem cái nhà đứa con thứ hai lúc nào cũng mưu mô tư lợi, liệu mai này xây đắp được cái cơ nghiệp ch.ói lọi nhường nào để thiên hạ phải ngưỡng vọng. Chờ xem liệu có thành tài thành danh, đứa nào đứa nấy bay cao bay xa hay chăng.
Tiết thu phân dẫu đã sang, song cái nắng "thu lão hổ" vẫn còn rực rỡ, uy thế hừng hực, nhiệt độ ban ngày vẫn chưa dịu bớt.
Tiết tháng Chín vào giữa, những dải ruộng bậc thang no tròn đẫm hạt, những bông lúa trĩu nặng ngả rạp khoe mình óng ả, nhẹ nhàng dập dờn theo từng cơn gió sớm mai.
Mùa gặt hái đến gần, bức tranh nương ruộng từ sắc lục biếc của hạ bừng chuyển sang sắc vàng rực của mùa thu.
Niềm hoan hỉ của người nông dân ấp ủ trọn vẹn trong khoảng thời gian này, trong khúc ca khải hoàn của vụ mùa bội thu.
Dân làng kháo nhau rằng, sản lượng của thôn Phượng Nhãn năm nay hẳn sẽ trúng quả đậm.
Hoàng hôn buông, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết phụ giúp Lăng Hào lùa bầy lợn về chuồng. Trên nẻo đường làng, hễ lướt qua bất cứ ai, là lại thấy nụ cười hiền hậu thấp thoáng nơi khóe môi họ, những nếp nhăn thời gian dường như cũng được nhuộm đẫm ánh tà dương óng ả rạng ngời.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết rảo bước trên con đường mòn quen thuộc, chốc chốc lại cung kính chào hỏi những người quen qua lại.
Đến khi sắp bước qua bậu cửa nhà mình, một bóng hình xa xăm chập chờn vẫy gọi từ miền ký ức của Nguyễn Khê bất chợt hiện ra.
Nguyễn Khiết nhận ra ngay, lon ton chạy tới réo rắt: "Cô tư ơi, cô về lúc nào thế ạ?"
Tiếng gọi thánh thót của Nguyễn Khiết khiến Nguyễn Khê bừng tỉnh, bóng hình người phụ nữ trước mặt nhanh ch.óng khớp với hình bóng cô tư Nguyễn Thúy Lan trong ký ức. Tình thân m.á.u mủ chợt ùa về ấm áp lạ thường. Cô cất bước đến cạnh Nguyễn Khiết, rạng rỡ cất tiếng: "Cô tư mới về ạ."
Nguyễn Thúy Lan âu yếm nhìn hai cô cháu gái, nụ cười rạng ngời tươi tắn: "Chà, lại phổng phao thêm một khúc rồi này."
Nguyễn Khiết thân mật quàng tay qua tay cô, ba cô cháu ríu rít dắt nhau về nhà.
Vừa bước qua ngạch cửa thấy Lưu Hạnh Hoa, Nguyễn Khiết nhanh nhảu reo lên: "Bà nội ơi, cô tư về thăm này."
Lưu Hạnh Hoa ngước mặt lên trông thấy con gái, lật đật đứng dậy mừng rỡ: "Giờ này sao lại dứt việc về đây?"
Nguyễn Thúy Lan xăm xăm bước tới trước mặt mẹ: "Gia đình có chuyện cũng giấu bẵng đi, hôm nay con mới phong thanh chuyện của chị ba, thế là tức tốc phi về ngay. Con qua xem thử tình hình chị ấy dạo này thế nào rồi?"
Lưu Hạnh Hoa chép miệng: "Nó đi làm ruộng cho đội sản xuất, vẫn chưa tan ca đâu."
Nguyễn Thúy Lan chớp mắt nhìn mẹ: "Vẫn đi làm được, vậy xem ra tinh thần cũng không đến nỗi suy sụp."
Lưu Hạnh Hoa vỗ vai con gái cái đét: "Lấy phải cái thằng chồng cạn tình cạn nghĩa, nuốt trái đắng bao năm trời, giờ lại đứt gánh giữa đường ầm ĩ, có gì mà không suy sụp? Khổ nỗi nó không chịu ngồi yên, cứ phải quăng quật ngoài đồng mồ hôi nhễ nhại thì lòng nó mới bớt xốn xang."
Nguyễn Thúy Lan thở dài ngao ngán: "Mấy năm ròng con cứ đinh ninh chị ba lấy chồng thị trấn lên hương, sống trong nhung lụa ấm êm cơ. Thiên hạ ai cũng tấm tắc khen chị ấy tốt số lấy chồng môn đăng hộ đối, dè đâu phải chịu đựng cái kiếp đày đọa này. Bao năm con thầm ghen tị với chị ấy, hóa ra toàn ghen tị hão."
Năm xưa Lưu Hạnh Hoa cất công mai mối cho Thúy Chi một đám t.ử tế ngoài thị trấn, trong khi Thúy Lan lại gả cho trai bản mường, cô út từng oán hờn Lưu Hạnh Hoa nhất bên trọng nhất bên khinh. Cũng từ dạo ấy, tình chị em giữa cô và Thúy Chi chỉ nhàn nhạt nước ốc.
Lưu Hạnh Hoa trân trân nhìn Thúy Lan vặn hỏi: "Sao đây? Cô về đây để coi trò cười của chị cô đấy phỏng?"
Nguyễn Thúy Lan kêu trời một tiếng: "Thế con có còn là con người nữa không?"
Lưu Hạnh Hoa hừ giọng: "Nếu cô mà có bụng dạ hẹp hòi như anh hai chị dâu cô, thì ngay bây giờ tôi sẽ xách chổi quét cô ra khỏi cổng, đừng bao giờ vác mặt về đây nữa, coi như đời này tôi chưa từng đẻ ra cô."
