Nữ Thợ May Xinh Đẹp Tn 70 - Chương 115
Cập nhật lúc: 28/04/2026 08:23
Nguyễn Khiết bên cạnh chép miệng chê bai: "Lũ dở hơi ấy ăn rảnh rỗi sinh nông nổi."
Nguyễn Khê hít một hơi sâu lấy lại bình tĩnh: "Bận tâm làm gì đám đầu đất dở hơi ấy, lo thu hoạch chiến lợi phẩm của mình là hơn."
Lăng Hào coi như điếc đặc chẳng để lọt tai những lời giễu cợt của đám Cao Hải Dương, chỉ gật đầu răm rắp với Nguyễn Khê: "Ừm."
Thế là, bộ ba lại chụm đầu mót lúa miệt mài, chốc chốc lại réo lên những tràng cười đùa giỡn phá tan sự mệt mỏi.
Mùa màng tất bật qua đi, t.h.ả.m thực vật bát ngát ngút ngàn cùng các hoa màu dần dần khoác lên mình lớp áo thu rực rỡ, vàng rực, cam ch.ói, đỏ thẫm nhuộm kín sườn đồi. Phóng tầm mắt từ xa, cảnh sắc tựa như một bức họa sơn dầu kiệt tác bước ra từ truyện cổ tích rực rỡ, lộng lẫy và hư ảo.
Lúa thu về, đập tuốt, phơi phóng thơm phức cũng là lúc bước vào hồi hộp chờ chia chác thành quả.
Khi các tổ sản xuất đã hạch toán xong xuôi lúa gạo, Nguyễn Chí Cao vạch ra lịch trình cụ thể, ra lệnh cho các cán bộ loan tin, chuẩn bị tổ chức một đại hội biểu dương linh đình tại sảnh Ủy ban Cách mạng, nhằm xướng danh và trao thưởng cho những tấm gương tiêu biểu người tốt việc tốt của làng.
Tới ngày trọng đại đại hội biểu dương, chủ nhiệm phụ nữ khệ nệ dẫn dắt một nhóm chị em tất bật ngược xuôi chuẩn bị.
Kỳ thực mâm cỗ sự kiện cũng chẳng cầu kỳ gì cho kham, chỉ là bày biện vài dãy bàn, trải chiếu rải mấy cái ghế con, bày trí giả trân cho có hình thức trang trọng.
Ngày mùa qua đi, Nguyễn Khê lại ngựa quen đường cũ, mài miệt tiếp tục hành trình đèn sách nghiệp thợ may. Phần lớn thời gian cô lê la ở nhà lão thợ may, dư chút đỉnh mới tụ tập mài chữ trên đồi vắng cùng Lăng Hào, Nguyễn Khiết, rảnh rỗi mới ru rú tại gia.
Trùng dịp làng ấp có hội họp, chiều nay đại hội biểu dương diễn ra, ăn trưa ních no căng rốn tại nhà thợ may cô liền lon ton chạy về.
Vừa bước qua ngạch cửa, cô ngỡ ngàng khi bắt gặp không khí náo nhiệt bừng bừng ở nhà, té ra cô tư Nguyễn Thúy Lan lại rồng đến nhà tôm đưa theo ông xã cùng hai nhóc tì về thăm.
Người nhà dùng bữa xong xả hơi, Nguyễn Khê thò đầu vào hớn hở cúi đầu cất tiếng chào ngọt lịm: "Cháu chào cô tư, dượng tư ạ."
Trông thấy bóng cháu gái, Nguyễn Thúy Lan hãnh diện vỗ n.g.ự.c khoe với chồng: "Mình dòm chưa? Hai cô nhóc nhà họ Nguyễn mình ra dáng thiếu nữ vạn người mê chưa kìa? Con nhà họ Nguyễn chúng ta đứa nào cũng trổ mã xinh xắn sắc nước hương trời."
Dượng tư cười xòa vuốt râu: "Bà xã nói cứ như thể tui lặn mất tăm mấy thế kỷ không vác mặt qua đây vậy."
Mới tết Đoan ngọ năm ngoái chứ xa xôi gì.
Nguyễn Khê tủm tỉm kéo chiếc ghế đẩu lân la sáp lại cạnh Nguyễn Khiết, ngoan ngoãn ngậm miệng hóng hớt câu chuyện rôm rả của mấy vị phụ huynh.
Lùi vào sâu mạn sườn tây nhà chính, Tôn Tiểu Tuệ vò trán suy tính thiệt hơn, ngồi vắt vẻo mép giường vân vê sợi chỉ kim khâu, hướng mắt lườm sang Nguyễn Trường Quý đang nằm rũ rượi, lên giọng hạch hỏi: "Đại hội chiều nay, ông rảnh rỗi thì có ló mặt qua không?"
Nguyễn Trường Quý buông thõng một tiếng cộc lốc: "Không rảnh, thời gian đó nằm nhà khò khò đ.á.n.h giấc cho phây phây."
Nhân dịp trọng đại này, Nguyễn Chí Cao tuyên bố nghỉ lễ nửa buổi để cả dân làng tề tựu.
Tôn Tiểu Tuệ mân mê mút mút đầu chỉ, khéo léo xỏ xuyên qua lỗ kim, nói móc nói mỉa: "Thế thì tui cũng cạch mặt, hội hè đó đâu dính dáng gì đằng này. Bày đặt múa mép tuyên dương sự tích Chu Tuyết Vân, hừ, báu bở gì."
Nguyễn Trường Quý ngoái đầu lườm mụ: "Cái công lớn cứu sống người ta đong đếm ngần ấy mà mụ còn ghen tị hạch tỏi à?"
Tôn Tiểu Tuệ hừ lạnh đay nghiến: "Họ tung hô người này, trao bằng người nọ, trong khi o ép vu oan thằng Dược Hoa nhà này đẩy rớt Tiểu Diễm, rắp tâm hại người, lại còn đập nát tương xoong nồi bát đĩa nhà mình, vớ vẩn bất công nhường ấy tui thấy chướng tai gai mắt."
Nhẩm tính đến đống phế liệu thiệt hại sứt mẻ vì vạ lây vừa rồi, Nguyễn Trường Quý chỉ biết nhăn nhó im thít không dám cãi lại.
Nồi bát là món hồi môn phân chia tài sản lúc Nguyễn Chí Cao cắt riêng cho, nay xoong chảo hư hao thì dặm vá, chứ bát đĩa vỡ vụn thì đành bó tay ngậm đắng nuốt cay ra bách hóa tổng hợp mua sắm đồ mới. Ngặt nỗi tiền nong khô cạn, gã buộc phải tạm ứng điểm công ích của đội sản xuất để trừ dần nợ.
Điểm công ích bị trừ khác nào cõng món nợ trên lưng, cuối năm tính sổ tất toán lại phải chắt bóp thắt lưng buộc bụng mà đắp vào.
Cảnh sống ra ở riêng quả thực ê chề cay đắng muôn trùng, đâu đâu cũng gánh nợ ngập đầu.
Trước lỡ vay trứng chi trả học phí cho Nguyễn Dược Tiến, nay lại cắm đầu trừ nợ gánh họa cho thằng Nguyễn Dược Hoa.
Nếu như ngày xưa không nằng nặc đòi chia chác ra ở riêng, ít ra dính ba cái hạn sao quả tạ này còn đỡ phải khóc mếu móp miệng vì nghèo kiết xác.
