Nữ Thợ May Xinh Đẹp Tn 70 - Chương 232
Cập nhật lúc: 28/04/2026 09:06
Nguyễn Khê thấu hiểu nỗi lo của em, an ủi: "Vậy thì mình phải bỏ thời gian tự cày cuốc từ những cái cơ bản nhất. Nền móng tiểu học mình đã vững rồi, tự học chắc không thành vấn đề đâu. Chị em mình cùng học, chỗ nào không hiểu em cứ hỏi chị."
Nguyễn Thu Nguyệt thấy hai bà chị khổ sở như vậy, không khỏi thắc mắc: "Cần gì phải học hành vất vả thế."
Tưởng Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không biết chuyện, cô bé giải thích: "Chỉ cần lý lịch trong sạch, không vi phạm kỷ luật, tư tưởng chính trị tốt là cầm chắc tấm bằng tốt nghiệp cấp 2, chẳng ai quan tâm điểm số đâu. Đến lúc đó có bằng rồi, bố sẽ xin việc cho hai chị."
Những chuyện tế nhị thế này khó mà nói toạc ra được, Nguyễn Khê đành cười cười: "Thu Nguyệt à, em chưa từng sống ở quê nên không hiểu được nỗi khổ của tụi chị đâu. Em có biết cái cảm giác khát khao được học mà đến quyển sách cũng chẳng có để sờ vào nó như thế nào không? Cơ hội này đến với tụi chị khó khăn lắm, nếu em hiểu được, em cũng sẽ liều mạng mà học thôi."
Nói đoạn, cô vỗ nhẹ vai Nguyễn Thu Nguyệt: "Em thử nghĩ xem, ngoài kia còn bao nhiêu người không có tiền đi học, bao nhiêu người khát khao được học mà đành chịu, còn em được ngồi đây học hành đàng hoàng, cớ gì lại không cố gắng thu nạp kiến thức?"
Nguyễn Thu Nguyệt nghe xong thấy hơi hổ thẹn, gật gù: "Đại tỷ nói đúng ạ."
Cô bé ôm chầm lấy cánh tay Nguyễn Khê: "Từ nay em sẽ nghe lời đại tỷ."
Nguyễn Khiết thấy vậy bỗng có cảm giác bị tranh sủng, vội ôm lấy cánh tay còn lại của Nguyễn Khê.
Nguyễn Khê không nhịn được cười, hai tay hai cô em gái, lòng rộn ràng bước đi.
Nguyễn Khê là người nói được làm được, ăn tối, tắm rửa xong xuôi, cô và Nguyễn Khiết liền ngồi vào bàn học nghiêm túc. Hai chị em bắt đầu từ sách giáo khoa học kỳ 1 lớp 1 cấp 2, m.ổ x.ẻ từ những kiến thức cơ bản nhất, cùng nhau tiến bước.
Nguyễn Thu Nguyệt ỷ mình thông minh, học qua loa đối phó thi cử cũng xong, nên bình thường chả bao giờ thèm đụng đến bài tập về nhà. Nhưng hôm nay, nghe những lời thấm thía của Nguyễn Khê, cô bé cũng hăng hái lôi sách vở ra học cùng.
Thế là ba chị em chong đèn cày cuốc đến tận lúc trời sẩm tối, rồi lại học đến đêm khuya.
Học mệt thì ngủ say như c.h.ế.t, nhưng sáng hôm sau lại chẳng được ngủ nướng. Giờ ăn sáng sắp đến, Nguyễn Hồng Quân chạy rầm rầm lên lầu đập cửa gọi ầm ĩ.
Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đành uể oải dậy đ.á.n.h răng rửa mặt rồi xuống ăn sáng.
Xuống đến phòng ăn, cả nhà đã có mặt đông đủ.
Dạo này Nguyễn Thu Dương ít gây sự với Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, nên chuyển mục tiêu sang Nguyễn Thu Nguyệt: "Lục muội dạo này oai gớm nhỉ, ngủ trương mắt lên chờ người ta lên tận nơi gọi, bắt bố mẹ phải chờ mâm cơm."
Nguyễn Thu Nguyệt kéo ghế ngồi xuống, không thèm cãi lại, chỉ hếch mũi hít hít mấy cái, rồi nhìn Diệp Thu Văn hỏi: "Thu Văn tỷ tỷ, hôm nay chị có thấy khó chịu ở đâu không?"
Diệp Thu Văn nghe câu hỏi quen quen, thấy là lạ. Nhưng chưa nghĩ ra lạ ở chỗ nào, cô nàng đành đáp gọn: "Không, chị thấy bình thường."
Nguyễn Thu Nguyệt cười nhạt: "Thế thì tốt, mọi người ăn cơm đi."
Diệp Thu Văn vẫn gợn gợn trong lòng, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều.
Cô nàng cầm đũa lên ăn, ăn xong định đứng lên đi thì bị Nguyễn Thu Nguyệt gọi giật lại.
Không chỉ cô nàng, Nguyễn Thu Nguyệt còn gọi cả Nguyễn Thu Dương.
Nguyễn Thu Dương đâu có hiền như Diệp Thu Văn, sẵng giọng: "Gọi tao với đại tỷ làm gì?"
Cơm nước xong xuôi, Chủ nhật thảnh thơi, lại là lúc thích hợp để nói chuyện nghiêm túc.
Nguyễn Thu Nguyệt đứng dậy, nhìn Nguyễn Trường Phú dõng dạc nói: "Bố, con nhịn mấy ngày nay rồi, hôm nay con phải vạch trần hai chuyện xấu xa trong cái nhà này trước mặt bố và mọi người, một chuyện của Nguyễn Thu Dương, một chuyện của Diệp Thu Văn."
Nguyễn Trường Phú nhíu mày: "Lại có chuyện gì nữa đây?"
Nguyễn Thu Nguyệt bước tới nắm c.h.ặ.t cổ tay Nguyễn Thu Dương giơ cao lên: "Con nói ngắn gọn thôi, Nguyễn Thu Dương ghen tị vì con, đại tỷ và đường tỷ đều dùng kem dưỡng da xịn, nên đã lén dùng kem của Diệp Thu Văn. Mọi người có để ý không, sáng nào Nguyễn Thu Dương cũng hỏi Diệp Thu Văn xem có bị khó chịu ở đâu không. Con vừa hỏi lúc nãy mọi người cũng nghe thấy đấy, Diệp Thu Văn bảo không sao."
Nghe đến đây, mọi người còn đang ngơ ngác, thì sắc mặt Diệp Thu Văn đã xanh mét.
Nguyễn Thu Dương bị bóc phốt ăn cắp kem dưỡng da, hoảng hốt hất tay Nguyễn Thu Nguyệt ra, vội vàng chối bay chối biến: "Mày thấy tao dùng hồi nào? Không có bằng chứng đừng có mà ngậm m.á.u phun người!"
Nguyễn Hồng Quân vốn khoái mấy trò này, thấy Nguyễn Thu Dương có tật giật mình liền nhảy bổ ra phụ họa: "Nguyễn Thu Dương, chị rõ ràng đang nói dối! Trong nhà này chị là đứa ngốc nhất, lần nào nói dối cũng bị lộ tẩy! Mau nhận tội đi!"
