Nữ Thợ May Xinh Đẹp Tn 70 - Chương 243
Cập nhật lúc: 28/04/2026 09:07
Tụi nó thích đi đâu thì đi, bà mặc kệ.
Dĩ nhiên, ba cô gái cũng chẳng mảy may để ý đến thái độ của bà. Họ lặng lẽ đo đồ, ăn cơm xong là lại chuồn thẳng lên lầu.
Trưa nay Nguyễn Trường Phú không về. Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm ăn xong là vọt lẹ ra ngoài, Nguyễn Hồng Binh lẽo đẽo theo sau hoặc tụ tập cùng đám bạn trong xóm.
Chỉ còn Phùng Tú Anh, Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương ở lại bàn ăn.
Phùng Tú Anh buông đũa, thở dài thườn thượt: "Nhìn tụi nó y như chủ nợ. Ăn no là lau miệng quất ngựa truy phong lên lầu, tới bữa mới mò xuống. Hơn nửa năm rồi, chẳng biết rúc trên đó làm trò trống gì. Hồi trước cái Thu Nguyệt còn sai bảo được chút đỉnh, giờ nó cũng lười chảy thây ra."
Nguyễn Thu Dương câm như hến, không dám hó hé nửa lời trước mặt Diệp Thu Văn.
Diệp Thu Văn khuyên giải: "Mẹ bận tâm làm gì. Mẹ thấy vậy còn đỡ hơn là để con nhỏ Nguyễn Khê châm chọc, cạnh khóe không? Mẹ cũng rõ cái tính khó ưa của nó rồi, mở miệng ra là toàn lời chướng tai."
Phùng Tú Anh ngẫm lại, cũng thấy xuôi xuôi. Ít ra cũng đỡ nhức đầu vì mấy lời cay nghiệt.
Thôi thì c.ắ.n răng chịu đựng thêm vài năm nữa vậy.
Chuyện này tạm gác lại, nhưng bà vẫn bồn chồn lo lắng cho chuyến đi của Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm. Bà xúi Diệp Thu Văn: "Thu Văn, con khuyên Tiểu Phàm ở nhà đi, dắt cả thằng Hồng Quân theo. Đường xá xa xôi trắc trở, tụi nó tưởng đi dạo chắc? Tới chừng đó hối hận thì đã muộn."
Nhớ lại thái độ lạnh nhạt của hai đứa em suốt nửa năm qua, Diệp Thu Văn khẽ thở dài, đáp: "Con chịu, tụi nó có nghe lời con đâu."
Phùng Tú Anh ấm ức: "Bố con cũng thật là, tự dưng lại đồng ý cho tụi nó đi."
Nguyễn Thu Dương xen vào: "Bố đã quyết thì cứ để tụi nó đi cho nếm mùi gian khổ."
Phùng Tú Anh ngập ngừng một lát, rồi buông xuôi: "Đành vậy. Biết đâu đi một chuyến về lại sáng mắt ra, hiểu tấm lòng của người làm mẹ."
Cả nhà thống nhất không cản trở nữa. Phùng Tú Anh lấy tem phiếu ra tiệm sắm vải vóc may quần áo mới cho tụi nhỏ, mua thêm ít đồ khô gọn nhẹ để biếu ông bà nội.
Mọi việc lu bù đến tận ngày giáp Tết. Đêm trước lúc khởi hành, bà vào phòng sắp xếp hành lý cho hai thằng con trai, miệng không ngớt lầm bầm dặn dò đủ thứ trên trời dưới bể.
Tụi nó giãy nảy đòi tự làm, bà nhất quyết không chịu.
Dặn câu nào, bà cũng hỏi đi hỏi lại: "Nghe rõ chưa? Nhớ chưa?"
Nguyễn Hồng Quân bực bội lảng tránh, còn Diệp Phàm thì điềm đạm đáp: "Con nhớ rồi ạ."
Yên tâm phần nào, bà xếp gọn đồ đạc, hối Nguyễn Hồng Quân: "Lên lầu gọi nhị tỷ xuống đây, mẹ giao tiền với tem phiếu, dặn thêm vài câu."
Nguyễn Hồng Quân phóng như bay lên gác, kéo Nguyễn Khê xuống.
Vào phòng, Phùng Tú Anh và Nguyễn Khê như hai cực nam châm cùng dấu, đẩy nhau ra xa. Mặt ai cũng lạnh tanh, hờ hững như người dưng nước lã.
Nửa năm sống chung dưới một mái nhà, tình cảm mẹ con không những chẳng thắm thiết thêm mà còn phai nhạt, xa cách hơn cả lúc mới gặp. Mới đầu chưa quen, Phùng Tú Anh còn đôi chút áy náy, Nguyễn Khê cũng giữ phép lịch sự tối thiểu. Lâu dần, những cảm xúc ấy bay biến sạch sành sanh.
Chẳng trách, Phùng Tú Anh quá hời hợt, từ việc quên bẵng sắm sửa đồ đạc cho hai cô con gái, đến chuyện đón Nguyễn Khê lên thành phố cũng coi như đã hoàn thành nghĩa vụ.
Mà ngặt nỗi, Nguyễn Khê đâu phải hạng người dễ bề lấp l.i.ế.m. Cô thẳng thừng lật tẩy bộ mặt giả tạo của bà, không chút kiêng dè. Phùng Tú Anh vốn sợ phiền phức lại ưa sĩ diện, tự nhiên đ.â.m ra ác cảm, chê cô bướng bỉnh, khó chiều, rước thêm rắc rối vào thân. Kết cục là hai mẹ con nhìn nhau bằng nửa con mắt.
Lớp mặt nạ giả tạo đã bị lột bỏ, thì cớ gì phải diễn màn kịch thân thương.
Phùng Tú Anh dúi xấp tiền và tem phiếu vào tay Nguyễn Khê, căn dặn: "Con là người dẫn đường, mẹ chỉ mong con trông nom hai đứa em cho cẩn thận. Tụi nó chưa bao giờ đi xa, cũng chưa nếm mùi gian khổ."
Nguyễn Khê lẳng lặng nhận lấy, đếm lại số tiền.
Nguyễn Hồng Quân xen vào: "Mẹ cứ hay lo bò trắng răng, hai đứa con tự lo được."
Nói rồi, cậu vỗ n.g.ự.c tự tin với Nguyễn Khê: "Đại tỷ cứ yên tâm, tụi con là nam nhi đại trượng phu, dư sức bảo vệ các chị. Có bề gì cứ để tụi con lo."
Phùng Tú Anh bĩu môi: "Tí tuổi đầu thì lo được cái gì?"
Rút kinh nghiệm xương m.á.u, Phùng Tú Anh không dám hời hợt với Nguyễn Khê nữa, tiền bạc tem phiếu chuẩn bị rất chu đáo. Nguyễn Khê đếm xong, nhét thẳng vào túi, quăng lại một câu: "Ít ra cũng đỡ đần được việc xách đồ."
Phùng Tú Anh nghẹn họng, không cãi lại được, liền quay sang càu nhàu với Nguyễn Hồng Quân: "Nghe chưa, nó dắt tụi con theo chỉ để làm cu li xách đồ thôi đấy. Thế mà cứ đòi đi bằng được."
Nguyễn Khê lạnh lùng buông một câu: "Mẹ cứ châm ngòi ly gián đi." rồi quay ngoắt đi.
