Nữ Thợ May Xinh Đẹp Tn 70 - Chương 260
Cập nhật lúc: 28/04/2026 09:09
Nguyễn Khê coi như vô hình, thẳng tiến bước qua cổng trường.
Còn Nguyễn Khiết thì sợ đến mức không dám ngước mắt lên nhìn, trong lòng chỉ muốn tránh xa bọn chúng càng tốt.
Dù Nguyễn Trường Sinh ở quê cũng từng xưng hùng xưng bá, nhưng dẫu sao đó cũng là chú năm của cô bé, tình ruột thịt khiến cô bé không thấy sợ. Còn đám Hứa Chước này, cái uy áp tỏa ra từ chúng khiến người ta không rét mà run.
Phải đến khi khuất bóng sau cánh cổng trường, thoát khỏi tầm mắt dò xét của đám người kia, Nguyễn Khiết mới thở phào nhẹ nhõm.
Vào lớp yên vị chờ đến giờ học, Nguyễn Khiết lôi sách vở ra, cố nén bồn chồn một lúc rồi mới dám ghé tai Nguyễn Khê, thì thầm: "Chị ơi, bọn họ có nhắm vào chị không? Trông họ đáng sợ quá, em cứ thấy bất an thế nào ấy."
Nguyễn Khê mỉm cười trấn an: "Sợ gì chứ, họ đâu phải ngáo ộp ăn thịt người. Giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m thì sao, mình có chọc ghẹo gì họ đâu, chẳng nhẽ họ rảnh rỗi sinh nông nổi vô cớ đ.á.n.h mình? Cứ bơ đi là xong."
Nguyễn Khiết vẫn chưa hết lo, giọng rụt rè: "Nhưng lỡ chị không đếm xỉa tới họ, họ tự ái rồi kiếm chuyện trả đũa thì sao? Ánh mắt họ nhìn chị sắc lẹm, em thấy rợn cả tóc gáy."
Nguyễn Khê lấy sách ra, nhẹ nhàng khuyên: "Đừng tự dọa mình nữa, suy cho cùng thì họ cũng chỉ là những đứa trẻ to xác thôi."
Nguyễn Khiết phản bác: "Trẻ con gì nữa, họ sắp成年 (trưởng thành) rồi, học lớp 11 rồi còn gì."
Nguyễn Khê vỗ về bàn tay đang run rẩy của em gái: "Yên tâm đi, nếu nhân cách họ tồi tệ đến thế, thì Hồng Quân và Thu Nguyệt đã cảnh báo rồi. Bọn họ thích ra oai, thể hiện chút m.á.u mặt thôi, chứ chẳng rảnh đi bắt nạt kẻ yếu, càng không rảnh đi ức h.i.ế.p con gái."
Nhìn vào đôi mắt kiên định của chị, Nguyễn Khiết cũng vơi đi phần nào nỗi sợ hãi.
Học kỳ mới bắt đầu, buổi sáng là thời gian tổng vệ sinh trường lớp, buổi chiều cũng chưa vội vào bài mới.
Nhà trường tập trung toàn bộ học sinh khối cấp 2 và cấp 3, mỗi người tự bê ghế ra sân trường dự lễ khai giảng.
Bởi tuổi tác nhỉnh hơn, vóc dáng cũng cao hơn hẳn bạn bè đồng trang lứa, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết luôn được xếp ngồi cuối lớp. Khi ra sân xếp hàng, hai chị em cũng tự động lùi về ch.ót, yên vị ở góc khuất nhất.
Trên kỳ đài, ban giám hiệu và đại diện giáo viên đã an tọa.
Những bài diễn văn dài dòng lê thê khiến đám học sinh bên dưới bắt đầu nhấp nhổm. Kẻ thì lén lút lôi truyện ra đọc, người thì chụm đầu rỉ tai nhau chuyện kỳ nghỉ đông vừa qua.
Lần đầu tiên dự một buổi lễ trang trọng nhường này, Nguyễn Khiết ngồi ngay ngắn, lưng thẳng tắp, chăm chú lắng nghe. Nguyễn Khê cũng không muốn phá bĩnh em gái, ngồi im lặng bên cạnh, để tâm hồn treo ngược cành cây.
Đang lúc thẩn thơ, vai cô bỗng bị ai đó vỗ nhẹ.
Nguyễn Khê giật mình quay lại, đập vào mắt là Hứa Chước và một nam sinh khác.
Hứa Chước nhếch mép cười, tự giới thiệu: "Nguyễn Khê phải không? Tôi là Hứa Chước, học sinh lớp Mười một phần Hai."
Nguyễn Khê im lặng, khẽ chớp mắt quan sát hắn. Quả nhiên là loại coi nội quy nhà trường như giấy lộn, ngay giữa lễ khai giảng mà dám tự tiện rời hàng ngũ khối cấp 3 mò sang tận khối cấp 2, chẳng thèm e dè thầy cô giám thị.
Nguyễn Khiết nghe thấy tiếng động cũng quay đầu lại, vừa thấy hắn là người lại cứng đờ, hai tay bấu c.h.ặ.t vào nhau.
Phớt lờ Hứa Chước, Nguyễn Khê hướng mắt sang nam sinh đi cùng hắn, hỏi: "Còn cậu tên gì?"
Nam sinh nọ hơi bất ngờ, sững lại một giây rồi vội vàng cười tươi rói: "Tôi là Trần Vệ Đông."
Nguyễn Khê mỉm cười lịch sự: "Chào cậu."
Trần Vệ Đông hớn hở ra mặt: "Chào cậu, chào cậu."
Hứa Chước bên cạnh sầm mặt, lườm Trần Vệ Đông một cái cháy máy. Tên kia vội thu ngay nụ cười, đưa tay gãi đầu gãi tai bối rối.
Nguyễn Khê chẳng buồn tiếp chuyện với hai kẻ lạ mặt, quay lại tiếp tục dán mắt lên sân khấu.
Sau vài lượt phát biểu tẻ nhạt, cả sân trường như xìu xuống. Nhưng khi đến lượt đại diện học sinh nữ lên bục, không khí bỗng sôi động hẳn lên, tiếng reo hò, huýt sáo vang lên rào rào chào đón Diệp Thu Văn.
Nguyễn Khê nhìn lên kỳ đài, bóng dáng Diệp Thu Văn rực rỡ dưới nắng chiều, dõng dạc đọc bài diễn văn, gương mặt như bừng sáng hào quang.
Nguyễn Thu Dương ngồi hàng ghế trên còn kích động hơn cả nhân vật chính. Vừa thấy Diệp Thu Văn bước ra, ả đã cố tình ngoái đầu lại lườm Nguyễn Khê, ánh mắt mang đầy sự khiêu khích: "Thấy chưa, chị có giành giật thế nào cũng chẳng bằng một góc đại tỷ của tôi đâu!"
Thế nhưng, vừa quay lại, ả đã chạm mặt Hứa Chước và Trần Vệ Đông ngồi chễm chệ phía sau.
Nụ cười trên môi Nguyễn Thu Dương vụt tắt, ả bực dọc quay lên, cố vớt vát chút sĩ diện, ưỡn n.g.ự.c nói vọng sang Tô Manh Manh: "Thấy chưa, có ai sánh kịp đại tỷ tớ đâu."
