Nữ Thợ May Xinh Đẹp Tn 70 - Chương 264
Cập nhật lúc: 28/04/2026 09:11
Nguyễn Thu Dương thì ngô nghê, chẳng hiểu thâm ý của Nguyễn Khê, chỉ cho rằng ả đang nói kháy chị em mình không xứng với con trai Tư lệnh. Cô ả tức tối bật lại: "Con trai Tư lệnh cũng chỉ coi cô như trò tiêu khiển thôi!"
Nguyễn Khê bật cười khanh khách: "Nực cười, đúng là con cáo chê nho xanh."
Nguyễn Thu Dương tức muốn trào m.á.u, định gân cổ cãi tiếp nhưng bị cái lườm cháy máy của Nguyễn Trường Phú ngăn lại.
Ông quay sang Nguyễn Khê: "Con đã nói thế thì bố cũng không còn gì để nói thêm."
Nói xong, ông đưa mắt nhìn quanh bàn ăn, dõng dạc tuyên bố: "Nội quy nhà trường rành rành cấm yêu đương, quân đội cũng vậy! Bố nghiêm cấm bất kỳ ai trong nhà này vi phạm kỷ luật. Dù ở đâu cũng phải giữ gìn nề nếp!"
Thấy cả nhà im phăng phắc, ông đành gằn giọng hỏi thêm: "Nghe rõ chưa?!"
Tiếng "Dạ, rõ rồi" cất lên lác đác, yếu ớt.
Ăn xong, Nguyễn Khê chẳng buồn nán lại, lững thững bước lên lầu học bài.
Vừa đóng cửa ngồi xuống, Nguyễn Thu Nguyệt đã lật đật mở tập vở, tì cằm lên tay, tròn xoe mắt hỏi: "Đại tỷ, Diệp Thu Văn đang quen con trai phó quan Tư lệnh hả chị?"
Nguyễn Khê khựng lại — Con nhóc này quan sát nhạy bén thế?
Vì không có bằng chứng rõ ràng, vả lại dù có ác cảm với Diệp Thu Văn, cô cũng không muốn thêu dệt chuyện thị phi. Nguyễn Khê lắc đầu: "Chưa chắc, chị chỉ buông một câu bâng quơ chọc tức ả thôi, bảo ả chỉ xứng với con trai phó quan."
Nguyễn Thu Nguyệt khăng khăng: "Nhưng em thấy phản ứng của ả khả nghi lắm."
Cô bé tự mình tua lại biểu cảm của Diệp Thu Văn trên bàn ăn, rồi gật gù kết luận: "Chắc chắn luôn. Lúc chị vừa dứt câu, ả như bị chọc trúng tim đen, liếc vội sang chị rồi mặt đỏ bừng."
Nguyễn Khê hắng giọng: "Thôi dẹp mấy chuyện đó đi, lo làm bài tập lẹ."
Thấy chị hai không muốn bàn luận thêm, Nguyễn Thu Nguyệt đành dẹp sự tò mò sang một bên, cầm b.út lên ngoan ngoãn làm bài.
Chính vì ngay ngày đầu tiên đến trường Nguyễn Khê đã lọt vào tầm ngắm của Hứa Chước, nên đám nam sinh khác chẳng ai dám bén mảng tới gần. Cũng nhờ vậy mà cô có được những chuỗi ngày yên bình, tĩnh lặng.
Hứa Chước thì hiếm khi làm phiền cô ở trường, chỉ hay đứng chầu chực ngoài cổng lúc tan học. Có hôm đi cùng Trần Vệ Đông, có hôm đi nguyên nhóm, lúc thì phì phèo điếu t.h.u.ố.c, lúc thì vắt vẻo trên xe đạp.
Vì Nguyễn Khê từ chối lên xe, sau này hắn cũng đành lóc cóc đi bộ theo cô.
Dần dà quen mặt, Nguyễn Khiết không còn rụt rè, e sợ nhóm của Hứa Chước như thuở ban đầu. Thỉnh thoảng, cô bé còn mạnh dạn trò chuyện với Trần Vệ Đông.
Trần Vệ Đông hay chọc ghẹo, thường gọi cô bé là "Nhóc con".
Lúc đầu Nguyễn Khiết không hiểu sao hắn lại gọi thế, cũng ngại chẳng buồn hỏi. Mãi sau này thân thiết hơn, cô bé mới thắc mắc: "Sao anh cứ gọi em là nhóc con mãi thế? Em chỉ thua anh có hai tuổi thôi mà."
Cái kiểu gọi này cứ như người lớn gọi trẻ con ấy.
Trần Vệ Đông tỉnh bơ đáp: "Tại nhát gan nên mới gọi là nhóc tì, gọi nhóc con cho thân mật."
Nguyễn Khiết: "..."
Cạn lời thực sự.
Mới một tuần trôi qua, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đã bắt nhịp hoàn toàn với cuộc sống học đường, mọi thứ dần đi vào quỹ đạo. Ban ngày trên lớp thì tranh thủ ôn bài, tối về lại cắm đầu vào tự học kiến thức mới.
Thời gian eo hẹp, Nguyễn Khê không muốn lãng phí thêm một năm nào để thi đại học. Hơn nữa, cô không thể bỏ mặc Nguyễn Khiết bơ vơ giữa vòng vây của Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh, nên luôn thúc ép em gái học hành không ngơi nghỉ.
Mỗi ngày trôi qua, lịch trình chỉ xoay quanh việc học và học.
Học trên lớp, học ở nhà, lúc nào cũng trong trạng thái "cày cuốc".
Cuộc sống chỉ có hai khoảnh khắc hiếm hoi khác biệt: một là lúc tan trường, chạm mặt Hứa Chước và Trần Vệ Đông trên đường về; hai là lúc dùng bữa tối cùng gia đình, đôi khi phải căng não đối phó với những người còn lại.
Nhịp sống lặp đi lặp lại như một cỗ máy, thời gian trôi qua vùn vụt, ngày nào cũng y hệt ngày nấy.
Trời đất đổi dời, mặt trời dần ngả về Nam, tiết trời se lạnh của mùa đông nhường chỗ cho cái nóng hầm hập của mùa hạ.
Dù Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết miệt mài kinh sử, nhưng ở trường học thời bấy giờ, chuyện sách vở chẳng phải là thứ yếu. Quan trọng nhất là "Học công học nông" và giáo d.ụ.c tư tưởng chính trị.
Nhà trường thường xuyên tổ chức cho học sinh lao động ở nông trường ngoại ô, những tiết học chính trị thì nhiều vô kể. Thầy trò cùng nhau nghiền ngẫm "Tuyên ngôn Đảng Cộng sản", học thuyết Mác - Lênin, và viết báo cáo tư tưởng.
Đặc biệt, thỉnh thoảng trường lại tổ chức Đại hội "Ôn nghèo nhớ khổ", tập trung toàn bộ học sinh lại để trải nghiệm cảnh ăn độn, nuốt rau rừng.
Hôm nay lại đến dịp "Ôn nghèo nhớ khổ". Từ sáng sớm, nhà trường đã bắc bếp nấu nồi cháo rau dại độn cám gạo. Gần trưa, giáo viên dặn dò mỗi học sinh chiều nay phải mang theo bát đũa từ nhà.
