Đích Nữ Trùng Sinh Vả Mặt Hằng Ngày - Chương 719: Nàng Ta Chực Khóc, Vô Cùng Xấu Hổ
Cập nhật lúc: 25/12/2025 20:51
Thẩm đại phu nhân nói một câu, sắc mặt Diêu Ngọc lại trắng đi một phần. Chờ bà nói xong, mặt Diêu Ngọc đã trắng bệch không còn chút máu.
Nàng ta chực khóc, cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Thẩm đại phu nhân đây là ghét bỏ nàng ta, muốn đuổi nàng ta đi sao?
Nàng ta cúi đầu không nói gì, nửa ngày sau mới lắp bắp: "Thẩm phu nhân, Thẩm tướng quân... Thẩm tướng quân cũng... nói như vậy sao..."
Thẩm đại phu nhân thấy mình nói xong mà nàng ta chẳng có phản ứng gì tích cực, trong lòng liền lạnh đi vài phần. Bà biết người này dã tâm không nhỏ, lòng tốt của mình coi như đem cho ch.ó ăn rồi.
500 lượng bạc người ta còn chê ít đấy.
Đã thế lại còn dám hỏi đến con trai bà.
Thẩm đại phu nhân ghét nhất là kẻ nào dám đ.á.n.h chủ ý lên con cái của bà.
Nụ cười trên mặt Thẩm đại phu nhân nhạt đi: "Cái nhà này không phải do nó làm chủ. Huống hồ nam nữ có khác, nó cứu cô nương là vì thấy cô nương đáng thương, nó có lòng tốt, lại vừa khéo gặp phải nên không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu. Còn những chuyện khác, nó đâu có hiểu. Hoặc là, Diêu cô nương có ý tưởng gì khác thì cứ việc nói thẳng với ta."
Diêu Ngọc càng cảm thấy tủi thân, nghĩ rằng Thẩm đại phu nhân nhất định là không cho mình gặp mặt Thẩm tướng quân vì sợ chàng sẽ giữ nàng ta lại.
Trong lòng nàng ta có chút lạnh lẽo. Thẩm tướng quân làm sao có thể không có ý với nàng ta được? Nếu chàng không có ý, thì đã chẳng đưa nàng ta về kinh thành, về Thẩm gia.
"Ta... ta nghe theo Thẩm tướng quân. Là Thẩm tướng quân cứu ta, ngài ấy... ngài ấy nói sao thì là vậy..." Mặt Diêu Ngọc đỏ bừng, nói năng lắp bắp nhưng vẫn cố nói ra điều đó.
Thẩm đại phu nhân suýt chút nữa thì tức c.h.ế.t!
Thế này là cái kiểu gì!
Hóa ra bà đã đ.á.n.h giá thấp nữ t.ử này rồi!
Thẩm gia rốt cuộc là gặp cái vận hạn gì thế này? Tại sao năm lần bảy lượt đều gặp phải loại người như vậy?
"Nếu đã thế, Diêu cô nương chuẩn bị đi, ba ngày sau ta sẽ sai người đưa cô nương về quê. Hoằng Lâm đã nói sớm là nó không biết xử lý mấy chuyện này, nhờ ta là mẹ làm thay. Diêu cô nương yên tâm, 500 lượng bạc chắc chắn sẽ giao tận tay cô nương, nửa đời sau tự khắc an ổn." Thẩm đại phu nhân cười nói.
Trong lòng Diêu Ngọc chợt lạnh toát như rơi xuống hầm băng.
Thân mình không tự chủ được mà run rẩy nhẹ. Thẩm đại phu nhân đây là thật sự muốn đuổi nàng ta đi sao? Tại sao lại không dung chứa nàng ta? Tại sao...
"Phu nhân!" Diêu Ngọc bỗng nhiên đứng dậy quỳ xuống trước mặt Thẩm đại phu nhân, dập đầu khóc lóc cầu xin: "Cầu xin phu nhân đừng đuổi ta đi, cầu phu nhân giữ ta lại đi! Ta... ta nếu quay về sẽ không sống nổi đâu. Ta sợ lắm, ta không muốn rời đi... Cầu phu nhân giữ ta lại, dù là làm tỳ nữ trong phủ ta cũng cam tâm tình nguyện!"
Diêu Ngọc khóc đến mức nấc lên từng hồi, thương tâm muốn c.h.ế.t, cứ như giây tiếp theo sẽ khóc ngất đi vậy. Miệng thì liều mạng cầu xin, không biết người ngoài nhìn vào còn tưởng Thẩm phu nhân làm gì nàng ta nữa!
Thẩm phu nhân tức điên người. Ả này quả nhiên đủ khó chơi, lại cứ trưng ra cái bộ dạng nhu nhược yếu đuối. Thẩm gia là một gia tộc lớn, dù có làm gì cũng giống như đang bắt nạt nàng ta vậy, thật sự là muốn chọc người ta tức c.h.ế.t.
"Ngươi đứng lên trước đi, làm thế này ra thể thống gì."
Diêu Ngọc đời nào chịu đứng dậy, vừa khóc vừa dập đầu: "Cầu xin phu nhân, cầu xin phu nhân, ngài đừng đuổi ta đi mà huhuhu..."
Thấy trán nàng ta sắp đập đến trầy da, Thẩm đại phu nhân càng thêm giận dữ, lạnh giọng quát: "Đứng lên! Ngươi làm bộ làm tịch cho ai xem? Ra khỏi cái cửa này, người khác lại tưởng ta làm khó dễ ngươi?"
