Đích Nữ Trùng Sinh Vả Mặt Hằng Ngày - Chương 768: Thế Này Thì Hời Cho Hắn Quá
Cập nhật lúc: 25/12/2025 20:59
Hoàng thượng đúng là rất thương yêu hắn, vàng bạc châu báu, các loại đồ chơi quý giá cũng chưa từng để hắn thiếu thốn, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Ví dụ như hắn từ Tây Bắc trở về lâu như vậy, Hoàng thượng có phong cho hắn một quan nửa chức nào không? Cái gì cũng không có!
Hắn hiện tại cũng chỉ là kẻ ăn không ngồi rồi, sống qua ngày đoạn tháng.
Cảnh ngộ đó làm sao sánh được với việc có một vùng địa bàn riêng để tự mình làm chủ nhân?
Giang sơn này là của Phụ hoàng hắn thì đã sao? Ai bảo Phụ hoàng hắn c.h.ế.t sớm? Giang sơn này hắn chú định là không có phần, vậy nên được đi đến địa phương làm Phiên vương đất phong, ít nhiều cũng coi như niềm an ủi, đây cũng là một loại bồi thường về mặt tâm lý. Tiêu Cảnh Dụ về cơ bản không thể nào không động lòng.
Tiêu Cảnh Nghiệp nghe vậy lại có chút không vui, nhíu mày nói: "Cho hắn đất phong sao? Thế này thì hời cho hắn quá!"
Ngọc Quý phi cũng cảm thấy như vậy là quá hời cho Tiêu Cảnh Dụ, nhưng bà ta rõ ràng bình tĩnh và lý trí hơn Tiêu Cảnh Nghiệp nhiều, bèn cười nói: "Đây cũng chỉ là tạm thời thôi, trước mắt cứ ổn định hắn đã. Còn việc hắn có mạng sống đến lúc đó hay không, ai mà biết được?"
"Mẫu phi nói phải, là nhi t.ử nhất thời nghĩ sai rồi." Hai mẹ con nhìn nhau cười.
Tiêu Cảnh Nghiệp vốn định chờ sau khi Tiêu Cảnh Dụ đại hôn xong mới tìm cơ hội lén lút tiếp xúc. Rốt cuộc lúc ấy chuyện của Mạnh Quốc công phủ cũng đã qua đi được một thời gian, mà tân hôn đương lúc Tiêu Cảnh Dụ tâm tình vui vẻ, nói chuyện này với hắn chắc chắn nắm phần thắng lớn hơn.
Nhưng Ngọc Quý phi lại bảo hắn phải tìm cơ hội gặp mặt Tiêu Cảnh Dụ để nói chuyện này ngay bây giờ.
Hiện giờ chuyện Mạnh Quốc công phủ vừa mới qua, lúc này đi tìm Tiêu Cảnh Dụ, lý do càng thêm đầy đủ. Tiêu Cảnh Dụ sẽ cho rằng hắn vì mất đi trợ lực từ Mạnh Quốc công phủ nên mới tìm đến mình, như vậy sẽ có vẻ rất thuận lý thành chương, là lẽ đương nhiên.
Tiêu Cảnh Nghiệp suy nghĩ một chút, cảm thấy lời này rất có lý, liền miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Trên thực tế, hắn thật sự không muốn làm vậy.
Chuyện Mạnh Quốc công phủ ít nhiều cũng khiến hắn cảm thấy mất mặt. Hắn sợ Tiêu Cảnh Dụ sẽ châm chọc, coi thường mình. Ai cũng có thể đối xử với hắn như vậy, duy chỉ Tiêu Cảnh Dụ là không được.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đại trượng phu co được dãn được, cho dù bị hắn chê cười một lúc thì đã sao? Chỉ cần hắn chịu để cho mình sử dụng...
Không mấy ngày sau, Tiêu Cảnh Nghiệp liền phái người âm thầm hẹn Tiêu Cảnh Dụ ra gặp mặt tại biệt viện.
Hắn tỏ vẻ rất ân cần, hiểu biết lòng người, nói rằng gặp mặt trò chuyện, tiện thể hỏi thăm chuyện chuẩn bị đại hôn của Tiêu Cảnh Dụ thế nào rồi? Có cần giúp đỡ gì không? Rốt cuộc mọi người đều là huynh đệ trong nhà, hơn nữa chính hắn đã có kinh nghiệm đại hôn, có thể chỉ điểm đôi chút. Bằng không trong phủ Tiêu Cảnh Dụ không có trưởng bối làm chủ lo liệu, lỡ đến ngày đó xảy ra chuyện chê cười thì thật không hay...
Cái lý do này quá vụng về.
Thực ra Tiêu Cảnh Nghiệp cũng tự biết lý do này của mình chẳng thuyết phục chút nào.
Nhưng quan hệ huynh đệ giữa bọn họ ngày thường thực sự chẳng tốt đẹp gì, không đến mức công khai như nước với lửa, nhưng hễ tụ lại một chỗ là châm chọc mỉa mai, cố ý làm khó dễ nhau là chuyện thường tình.
Tiêu Cảnh Nghiệp trong thời gian ngắn muốn tìm một lý do chính đáng để hẹn Tiêu Cảnh Dụ gặp mặt, quả thực không dễ dàng.
Hắn vốn không phải người có tính kiên nhẫn tốt, tìm không thấy lý do hợp lý thì dứt khoát không tìm nữa, tùy tiện kiếm một cái cớ có thể mở miệng là được!
Hắn thậm chí còn kiêu ngạo nghĩ rằng, Tiêu Cảnh Dụ nếu không ngốc thì phải biết mình tìm hắn là có chính sự quan trọng.
Nếu hắn ngay cả chút nhãn lực ấy cũng không có, vậy chứng tỏ hắn là một phế vật, việc gì mình phải tốn công sức lôi kéo hắn? Lôi kéo cũng chẳng thành chuyện lớn được!
Tiêu Cảnh Dụ nhận được thư, nở nụ cười đầy nghiền ngẫm.
