Đích Nữ Trùng Sinh Vả Mặt Hằng Ngày - Chương 779: Đại Hôn
Cập nhật lúc: 25/12/2025 21:00
Dưới lớp khăn voan, ánh sáng và bóng tối đan xen mờ ảo. Sự náo nhiệt và ồn ào dường như đã lùi lại rất xa, chỉ thỉnh thoảng vọng lại một vài tiếng cười từ đằng xa.
Trời tối thế này, sự náo nhiệt bên ngoài chắc cũng sắp kết thúc rồi nhỉ? Vương gia có phải... rất nhanh sẽ tới đây không?
Nhịp tim Thẩm Lương Vi bỗng nhiên trở nên hỗn loạn, không biết bản thân rốt cuộc là căng thẳng nhiều hơn, hay là vui mừng nhiều hơn.
Trong lúc nàng đang suy nghĩ miên man, cửa bị đẩy ra, có người bước vào.
Tiếng động cũng không lớn, nhưng Thẩm Lương Vi lại giật mình, nhịp tim trong nháy mắt đập mạnh hơn vài phần.
"Vương gia!" Các tỳ nữ, ma ma hầu hạ vội vàng hành lễ.
Mặt Thẩm Lương Vi "bừng" một cái đỏ lựng lên.
Tiêu Cảnh Dụ "Ừ" một tiếng, chất giọng trầm khàn nhàn nhạt phân phó: "Đều lui ra đi!"
Đám hạ nhân không dám không nghe, lập tức vâng dạ, ngoan ngoãn hành lễ lui xuống.
Cảm giác như có người đang đứng ngay trước mặt mình, trong đầu Thẩm Lương Vi còn chưa kịp định thần lại, trước mắt đã bừng sáng. Chiếc khăn voan thêu rồng phượng nạm trăm bảo vật đã được vén lên. Nàng ngước mắt, bắt gặp một khuôn mặt tuấn tú đang mỉm cười cùng đôi mắt đen láy sáng như lưu ly, sâu thẳm.
Nam t.ử thân hình đĩnh đạc, rắn rỏi, vai rộng eo thon. Bộ hỷ phục màu đỏ thẫm thêu kim tuyến mặc trên người hắn đẹp đến bất ngờ, đai lưng bạch ngọc, tóc b.úi kim quan, càng tôn lên vẻ quý khí vô song của hắn.
Nhiệt độ trên mặt Thẩm Lương Vi không giảm mà còn tăng, nóng đến mức đầu óc dường như cũng hơi choáng váng.
Sự kinh diễm và tình yêu nồng nàn trong đôi mắt đen của hắn quá mức mãnh liệt, ánh nhìn nóng bỏng khiến lòng nàng như bị lửa đốt, căn bản không chống đỡ nổi. Bốn mắt nhìn nhau trong nháy mắt nàng liền bại trận, ngượng ngùng rũ mắt xuống.
"Vi Nhi thật đẹp!" Tiêu Cảnh Dụ nhếch miệng cười ngây ngô, hình tượng cao lãnh quý khí trong nháy mắt sụp đổ, nhưng nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú ấy lại càng khiến người ta rung động.
Hắn ngồi xuống bên cạnh Thẩm Lương Vi, hai tay đặt lên vai nàng, không nỡ dời mắt đi, "Vi Nhi..."
Khóe môi Thẩm Lương Vi không kìm được cong lên cao v.út. Tuy dưới ánh nhìn và tình ý nồng nhiệt đến mức khiến người ta gần như không chịu nổi tỏa ra từ người hắn, nàng có chút không dám ngẩng đầu, nhưng nghĩ lại, nếu mình không có chút phản ứng nào thì dường như... dường như cũng không tốt lắm nhỉ?
Thẩm Lương Vi liền nhẹ nhàng "Vâng" một tiếng.
Tiêu Cảnh Dụ nghe tiếng "Vâng" nũng nịu, mềm mại của nàng, phảng phất như đang làm nũng với mình, âm cuối ngọt ngào mang theo vài phần mị hoặc mà chính nàng cũng không tự biết, thực sự câu dẫn vô cùng!
Cổ họng Tiêu Cảnh Dụ thắt lại, cánh tay dài quàng qua, ôm nàng vào lòng, "Vi Nhi, Vi Nhi..."
Cơ thể mềm mại của Thẩm Lương Vi run lên, theo bản năng ngước mắt khẽ kinh hô một tiếng, liền thấy khuôn mặt tuấn tú kia phóng đại trước mắt, người đàn ông cúi đầu hôn lên môi nàng...
Đêm còn rất dài, và khoảng thời gian ngọt ngào của tân hôn mới chỉ vừa bắt đầu...
Trướng ấm lụa đỏ, xuân ý nồng nàn. Sau cực hạn vui sướng là cực hạn mệt mỏi. Thẩm Lương Vi không biết mình đã ngủ say từ lúc nào, cũng không ngờ bên cạnh có thêm một người mà lại chẳng hề cảm thấy không quen. Ngày hôm sau mở mắt ngơ ngác tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm gọn trong lòng người đàn ông, khuôn mặt xinh đẹp tức khắc nóng bừng.
Hơi cử động một chút, cảm giác đau nhức và buồn ngủ lan khắp toàn thân, lười biếng đến mức đầu ngón tay cũng không muốn động đậy.
Nàng khẽ động, Tiêu Cảnh Dụ liền mở mắt ra. Bốn mắt nhìn nhau, hắn không đợi nàng xấu hổ né tránh liền cười khẽ ôm nàng c.h.ặ.t hơn vào lòng mình, vui vẻ nhếch môi: "Tỉnh rồi? Người có chỗ nào khó chịu không?"
Vì chuyện đại sự đời người này, hắn đã đặc biệt sai tâm phúc đến thanh lâu mua mấy cuốn tranh ảnh liên quan về.
