Nữ Tử Độ Ách Ở Kiếp Thứ Mười Một - Chương 4
Cập nhật lúc: 06/09/2026 16:03
Sợi dây đã bị lửa đốt cháy đứt, cơ thể ta mất đi điểm tựa, nặng nề ngã xuống đất.
Giá gỗ đổ xuống đè lên chân trái, tiếng xương gãy trầm đục gần như bị tiếng lửa nuốt chửng.
Kỳ lạ là ta không cảm thấy quá đau.
Có lẽ vì mười kiếp trước đã chịu quá nhiều khổ sở, chút đau đớn này thật sự chẳng đáng là bao.
Ngoài tháp bỗng nổi lên cuồng phong.
Ngọn lửa men theo cửa sổ phóng thẳng lên đỉnh tháp, cả tòa Trấn Tà Tháp phát ra tiếng ầm ầm như núi lở.
Lão bộc trông tháp vùng khỏi tay thị vệ, giống như phát điên mà lao về phía cửa.
“Tháp sắp sập rồi!”
“Hầu gia, Đại tiểu thư vẫn còn ở bên trong!”
Ông còn chưa kịp chạm vào cửa đã bị Đại ca đẩy ngã xuống đất.
“Ai dám mở khóa chính là chống lại mệnh lệnh của phụ thân!”
Lão bộc nằm trên nền gạch, nước mắt giàn giụa.
“Thế t.ử, đó là muội muội ruột của ngài!”
Sống lưng Đại ca cứng lại trong thoáng chốc.
Hắn nhìn chằm chằm cánh cửa đóng c.h.ặ.t, từng ngón tay chậm rãi siết lại.
Ta giơ tay lên, dùng chút sức lực cuối cùng gõ nhẹ lên vách đá phía sau cửa.
Cốc.
Âm thanh rất nhẹ, nhưng đủ để tất cả mọi người đều nghe thấy.
Mẫu thân lập tức bật khóc.
“Nàng vẫn còn sống!”
“Hầu gia, mở cửa đi.”
“Tễ nhi dù tính tình có không tốt đến đâu cũng là nữ nhi ta m.a.n.g t.h.a.i mười tháng mới sinh ra!”
Chìa khóa lại vang lên.
Lần này phụ thân không lập tức từ chối.
Tiêu Mộng Dao lại đột nhiên ôm n.g.ự.c, mềm nhũn ngã vào lòng Tam ca.
“Dao Dao!”
Ba vị huynh trưởng đồng loạt vây tới.
Tiêu Mộng Dao sắc mặt trắng bệch, run rẩy chỉ vào Trấn Tà Tháp.
“Tỷ tỷ đang nguyền rủa con.”
“Vừa rồi tỷ ấy gõ một cái, n.g.ự.c con liền đau một cái.”
“Tỷ ấy nhất định muốn thả tà vật trong tháp ra, sau đó thay thế con ở lại Hầu phủ.”
Vẻ đau lòng trên mặt mẫu thân lập tức biến thành kinh hãi.
Trấn Tà Tháp vốn là nơi Tiêu gia dùng để trấn áp những thứ bất tường.
Trong phủ nhiều đời lưu truyền một lời đồn rằng nếu mở cửa tháp trước khi lửa tắt, tà vật bên trong sẽ nhập vào thân người mà thoát ra ngoài.
Phụ thân nắm chìa khóa, sắc mặt âm tình bất định.
Nhị ca là người đầu tiên chắn trước cửa.
“Không thể mở.”
“Dao Dao từ nhỏ thân thể yếu, nếu thật sự bị tà vật quấn lấy, ai sẽ chịu trách nhiệm?”
Tam ca ôm c.h.ặ.t Tiêu Mộng Dao đang khóc trong lòng, cũng đỏ mắt lên tiếng.
“Nàng rõ ràng biết chỉ cần chịu mềm giọng nhận sai là có thể ra ngoài, vậy mà cứ nhất định làm loạn đến bước này.”
“Là nàng tự mình không muốn sống, không thể trách người khác.”
Mẫu thân đứng yên tại chỗ, môi không ngừng run rẩy.
Bà nhìn cửa tháp, dường như đang chờ ta gõ thêm một lần nữa.
Nhưng ta đã không còn sức.
Phía trên đầu vang lên một tiếng nổ lớn.
Xà ngang tầng ba ầm ầm rơi xuống, tia lửa b.ắ.n ra như mưa.
Hơi nóng dữ dội ập vào mặt, tầm mắt của ta dần dần trở nên mơ hồ.
Trong lúc hoảng hốt, ta nhìn thấy chính mình của mười kiếp trước.
Tiểu cô nương bị đóng đinh trong quan tài khóc đến khản giọng, mười ngón tay để lại những vệt m.á.u sâu trên nắp quan tài.
Thiếu nữ bị kéo lên tế đàn ôm lấy chân mẫu thân, cầu xin bà lần cuối nhìn mình một cái.
Nữ t.ử bị trói trước quân kỳ ngẩng đầu nhìn ngai vàng trên cao, khàn giọng hỏi rốt cuộc mình đã làm sai điều gì.
Thuở còn nhỏ, ta luôn cho rằng chỉ cần giải thích rõ ràng, nhất định sẽ có người tin ta.
Về sau ta mới dần hiểu rằng người đời không phải không biết chân tướng.
Bọn họ chỉ cần một vật hiến tế còn sống, thay mình gánh hết tai họa.
Bây giờ, cuối cùng ta cũng không cần giải thích nữa.
Ta nhìn về phía cửa tháp, khẽ nói.
“Đa tạ.”
Khoảnh khắc ngọn lửa nuốt lấy cơ thể, những sợi tơ đen quấn quanh cổ tay ta suốt mười kiếp lần lượt đứt lìa.
Trên bầu trời Hầu phủ vang lên một tiếng sấm dữ dội.
Trong từ đường, những ngọn mệnh đăng của dòng chính Tiêu gia rung lắc kịch liệt.
Tim đèn từ vàng chuyển sang đỏ, sau đó nhanh ch.óng tối sầm.
Mẫu thân giống như bị thứ gì bóp c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c, đột nhiên ngẩng đầu lên.
“Hầu gia, n.g.ự.c ta khó chịu quá.”
“Tễ nhi có phải đã xảy ra chuyện rồi không?”
Phụ thân nhìn Trấn Tà Tháp đang chìm trong biển lửa, đáy mắt cuối cùng cũng hiện lên vẻ hoảng loạn.
“Không đâu.”
“Nàng là tai tinh, mệnh cứng lắm, một trận lửa sao có thể thiêu c.h.ế.t nàng?”
Lời còn chưa dứt, phần cao nhất của Trấn Tà Tháp ầm ầm sụp xuống.
Giữa ánh lửa ngút trời, một cỗ xe ngựa lao nhanh vào phủ.
Quốc sư còn chưa chờ xe dừng hẳn đã loạng choạng nhảy xuống.
Trong tay ông nâng một ngọn mệnh đăng bằng đồng xanh đã hoàn toàn tắt.
Ngọn đèn đen kịt, trông giống như một cỗ quan tài thu nhỏ.
“Mở tháp!”
“Mau mở tháp!”
Phụ thân lấy chìa khóa ra, nhưng lúc ấy mới phát hiện ổ khóa đã bị lửa thiêu biến dạng.
Cánh cửa trước đó không một ai chịu mở, giờ phút này lại dù thế nào cũng không thể mở được nữa.
Quốc sư nhìn mệnh đăng đã hoàn toàn tắt, hai tay run đến mức gần như không thể giữ nổi.
Ông ngẩng đôi mắt đỏ hoe, từng chữ từng chữ nói.
“Trấn Quốc Hầu, người mà các ngươi chính tay g.i.ế.c c.h.ế.t chính là đích nữ chân chính của Hầu phủ này.”
Khi cửa tháp bị phá ra, một luồng khói đặc nóng rực lập tức phun trào.
Phụ thân bị sặc đến liên tục lùi lại.
Đại ca Tiêu Cảnh Hành lại chẳng màng đến lửa, lập tức cởi áo ngoài che miệng mũi rồi là người đầu tiên lao vào đống đổ nát.
Nhị ca Tiêu Cảnh Triệt theo sát phía sau.
Tam ca Tiêu Cảnh Hoài ôm Tiêu Mộng Dao đang hôn mê đứng tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.
Hắn nhìn người trong lòng, lại nhìn ngọn tháp đang cháy, cuối cùng nhét Tiêu Mộng Dao cho nha hoàn rồi chạy thẳng vào trong.
Ta lơ lửng phía trên những xà gỗ đổ gãy, bình tĩnh nhìn bọn họ tìm kiếm.
