Nữ Tướng Quân Xuyên Không Tn70: Cả Đại Đội Đều Muốn Nuôi Tôi - Chương 191

Cập nhật lúc: 24/03/2026 17:03

“Mấy người Cố nhị ca hỏi được ngọn núi săn hươu ở phương hướng nào liền lái xe đi luôn.”

Cố Thanh Trình cả ngày hôm nay ở cửa hàng đều buồn ngủ, lúc này cô vô cùng may mắn vì mình đã chọn mở cửa hàng đồ cổ.

Thật nhàn nhã, cả ngày chẳng có lấy một vị khách nào.

Buổi tối, ăn cơm xong lại tiếp tục buồn ngủ, bị Cố mẫu đuổi về phòng đi ngủ.

Nửa đêm canh ba, ngoài cửa vang lên tiếng đ-ập cửa dồn dập.

Chương 158 Sự chấp niệm của một người mẹ

Cố phụ mặc quần áo ra ngoài xem có chuyện gì xảy ra.

Con trai út bọn họ đi ra ngoài cả ngày rồi, đến giờ vẫn chưa về, lúc này đ-ập cửa, ông thực sự sợ là đã xảy ra chuyện gì.

Trước khi mở cửa, Cố phụ ho một tiếng trước để nhắc nhở người ngoài cửa đừng gõ nữa.

“Ai đó?"

“Bác Cố, là cháu, Tô Đồng, có việc gấp tìm Tiểu Trình."

Giọng của Tô Đồng khiến Cố phụ hơi thở phào nhẹ nhõm, không phải con trai út là tốt rồi.

Cửa đại môn mở ra, Cố phụ định mời người vào nhà.

Tô Đồng xua tay:

“Bác à, không còn thời gian nữa, mau gọi Tiểu Trình ra đi."

Cố Thanh Trình ở sân sau cũng nghe thấy động động tĩnh phía trước, chẳng đợi ai gọi, cô đã đi ra rồi.

Tô Đồng thấy Cố Thanh Trình liền vội vàng nói:

“Tiểu Trình, lần này thực sự phải phiền cô ra tay rồi, trước đây cũng chỉ là hỏi qua, cô không đồng ý thì thôi.

Hôm nay vị lão nhân này là quốc gia khẩn cầu cô ra tay, chỉ cần giữ lão nhân lại thêm vài ngày, chỉ cần kiên trì đến khi con trai bà ấy trở về là được.

Đó là một người mẹ, với ba mươi năm thương nhớ con trai, con trai bà ấy là nhà khoa học, vì một số lý do đặc biệt mà luôn ở nước ngoài, vất vả lắm mới có thể về nước thì lại bị một số thế lực thù địch nhắm vào, mất dấu vết.

Hiện tại quốc gia đã phái người đi tìm rồi, cô chỉ cần giữ mạng cho bà ấy, treo hơi tàn để chờ con trai bà ấy về..."

Cố Thanh Trình giơ tay ngăn anh ta nói tiếp.

“Tôi đi."

Tô Đồng vốn dĩ còn muốn tiếp tục dùng quân bài tình cảm, ai ngờ lần này cô lại dễ nói chuyện như vậy, không khỏi hỏi:

“Tại sao?"

“Tại sao cái gì?"

Cố Thanh Trình khó hiểu hỏi.

Tô Đồng gãi gãi đầu ngượng ngùng.

“Trước đây cô chưa bao giờ đồng ý, hôm nay sảng khoái quá, tôi ngược lại thấy không quen."

Cố Thanh Trình...

Đồng ý sảng khoái cũng là lỗi của tôi sao.

“Đợi chút, tôi vào lấy đồ."

Cố Thanh Trình rảo bước về phòng lấy bộ kim vàng và thu-ốc trợ tim.

Đã đưa người lên xe rồi mà Tô Đồng vẫn thấy có chút quá dễ dàng.

Cố Thanh Trình tựa vào ghế xe nhắm mắt nghỉ ngơi, không giải thích lý do tại sao cô lại ra tay.

Lý do chính là không muốn một người mẹ qua đời mang theo sự nuối tiếc, nghĩ đến đây cô lại thấy đau lòng, cô đến tận lúc ch-ết cũng không thể gặp lại mẫu thân, đệ đệ cùng các bá mẫu thẩm thẩm thêm một lần nào nữa.

Đó là sự hối tiếc v-ĩnh vi-ễn trong lòng cô, bây giờ nếu cô có khả năng giúp người khác hoàn thành tâm nguyện, cô nghĩ mình sẵn lòng ra tay.

Phố phường nửa đêm vắng lặng, Tô Đồng lái xe rất nhanh.

Lúc Cố Thanh Trình tới nơi, trong số những người đang đợi ở cửa có gặp người quen.

Mục thần y.

Cố Thanh Trình cười ngượng ngùng, đi theo Tô Đồng vào phòng bệnh.

Chỉ thấy lão nhân trên giường bệnh còn nặng hơn cả Tô lão trước đây.

Lúc này lão nhân đã không còn tỉnh táo nữa, đến sức để mở mắt cũng không còn.

Cố Thanh Trình không nói hai lời, bắt đầu bắt mạch luôn.

Vấn đề của lão nhân rất hóc b.úa, chắc hẳn là mầm bệnh đã để lại từ mười năm trước.

Lão nhân sở dĩ có thể trụ được đến bây giờ hoàn toàn là nhờ vào sự chấp niệm thương nhớ con trai chống đỡ.

Đối với hoàn cảnh của lão nhân, Cố Thanh Trình rất đồng cảm, cô nhanh ch.óng lấy kim bạc bắt đầu châm cứu cho lão nhân, kích phát sinh cơ trong c-ơ th-ể bà cụ.

Cuối cùng đưa viên thu-ốc trợ tim trong tay cho bà cụ uống, rồi lại kê đơn thu-ốc.

Sau đó đưa cho Tô Đồng, không cần nói nhiều, Tô Đồng liền đi bốc thu-ốc.

Cố Thanh Trình bước ra khỏi phòng bệnh, một người đàn ông trung niên vẻ mặt nghiêm nghị tiến lên hỏi chuyện.

“Đồng chí Cố xin chào, rất cảm ơn cô đã đến xem bệnh cho lão thái thái.

Tôi chỉ muốn xác định một chút, cô có thể giữ lão thái thái lại được bao nhiêu ngày?"

“Cái này không nói trước được, lão thái thái đã đến mức dầu cạn đèn tắt rồi, hiện tại hoàn toàn dựa vào một hơi thở chống đỡ, tôi cũng không dám khẳng định chính xác có thể sống được mấy ngày, chỉ có thể nói là cố gắng hết sức mình thôi.

Mọi người cũng nhanh ch.óng đón con trai bà cụ về đi.

Nếu các vị trong vòng một năm cũng không tìm thấy người thì tôi cũng hết cách rồi."

Người đàn ông trung niên nghe vậy, ánh mắt sáng lên.

“Ý của cô là, lão thái thái còn có thể sống được một năm?"

Những người khác...

Làm sao có thể, người này là ai vậy?

Ở đây đều hội tụ những bậc thái đấu trong giới y học cả nước, còn không ai dám nói có thể để lão thái thái nhìn thấy mặt trời ngày mai.

Con bé vàng vọt hôm nay có được hai mươi tuổi chưa?

Mà đã dám mạnh miệng nói giữ được một năm.

“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì một năm không thành vấn đề, bất cứ lúc nào cũng xin đừng đ-ánh giá thấp sức mạnh của tình mẫu t.ử."

Nói đến tình mẫu t.ử, mọi người dường như lại thấy con bé vàng vọt này nói có chút đạo lý.

Mục thần y là người duy nhất trong số đó quen biết Cố Thanh Trình và đã từng tiếp xúc qua.

“Con bé kia, nói đi nào, tại sao lại lừa lão già này?"

Cố Thanh Trình khó hiểu.

“Ông nội Mục, cháu lừa ông khi nào?"

“Bệnh của lão Cao ở khu nhà tập thể đã kh-ỏi h-ẳn rồi, cháu chỉ nói với ta là châm vài kim, ta thấy cơ bản không phải chỉ có chuyện châm vài kim thôi đâu nhỉ?"

Những người khác cũng vây quanh:

“Chuyện gì thế, chuyện gì thế, mọi người đang nói cái gì vậy?"

Mục thần y rất biết ý mà ngậm miệng, đồng thời lảng sang chuyện khác:

“Không có gì, chỉ là đã lâu không gặp, nên tán gẫu chuyện nhà với con bé này thôi."

Đợi Tô Đồng bốc thu-ốc theo đơn về, Cố Thanh Trình còn kiểm tra cả chất lượng thu-ốc, mới yên tâm để người ta đi sắc thu-ốc.

Lúc cô xem d.ư.ợ.c liệu, mấy vị tiền bối trong giới Trung y bên cạnh.

Họ liếc mắt một cái là nhận ra đây là loại thu-ốc gì, lại ngẫm nghĩ ra được đơn thu-ốc này có lẽ thực sự có tác dụng.

Cố Thanh Trình không quan tâm người khác nghĩ gì, cô ngáp một cái rồi thúc giục Tô Đồng.

“Xong rồi, tôi phải về đi ngủ đây, ngày mai lại tới."

Tô Đồng cũng là do cấp trên trực tiếp phái đến để thuyết phục Cố Thanh Trình đi xem bệnh, người là do anh đón đi thì đương nhiên có nghĩa vụ đưa về.

Trong một hang động ở vùng núi sâu của nước Mỹ, có năm ông lão đã ngoài ngũ tuần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Tướng Quân Xuyên Không Tn70: Cả Đại Đội Đều Muốn Nuôi Tôi - Chương 181: Chương 191 | MonkeyD