Nữ Tướng Quân Xuyên Không Tn70: Cả Đại Đội Đều Muốn Nuôi Tôi - Chương 331
Cập nhật lúc: 24/03/2026 22:01
“Ông đừng có nghĩ rằng ông không khai báo thì chúng tôi không có cách nào xử lý các ông nhé?”
Tôi cũng chẳng ngại nói thật cho ông biết, lần này tôi đến đây là do cấp trên phái tới, cho dù ông không khai báo thì tất cả những đứa trẻ đó chúng tôi cũng đều phải mang đi hết, tất nhiên cũng bao gồm cả bốn đứa cháu nội của ông nữa.”
Kết quả này là điều Giang Dật Thần và mọi người đã lường trước được từ trước khi xuất phát.
Đây cũng là dự tính xấu nhất mà họ dự định khi đến đây.
Kẻ buôn người Trương Đại Ngưu nhìn Giang Dật Thần với vẻ mặt không thể tin nổi.
Người này là ai?
Có còn là người không?
Nghe xem anh ta đang nói cái thứ quái quỷ gì vậy.
“Anh đừng có ở đây mà dọa tôi, từ xưa đến nay pháp không trách đám đông, cả huyện chúng tôi nhà nhà đều bế con về nuôi, các anh mang đi hết sao?
Nuôi nổi không?”
Đúng vậy, lão ta không khai ra nơi ở của lũ trẻ chính là đ-ánh vào ý định này, chỉ là lão ta nằm mơ cũng không ngờ được nhà nước sẽ xử lý chuyện này như vậy.
Nói thật lòng, cả một huyện đấy, chính xác mà nói thì huyện lân cận cũng có, nhà nước sao có thể xử lý hết được?
Kẻ buôn người bị đả kích nặng nề nhưng lão ta vẫn nghiến răng không khai báo.
Giang Dật Thần thong thả mở miệng:
“Cái huyện của các ông xuất hiện tình trạng không sinh được con trên diện rộng, nguyên nhân cũng đã tìm ra cho các ông rồi, rất nhanh thôi là có thể sinh được con của chính mình rồi.
Sao hả, chỉ dựa vào việc sau này các ông có thể có hậu duệ của chính mình rồi, chẳng lẽ còn chưa đủ để ông khai báo sao?”
Trương Đại Ngưu nghe xong, ánh mắt nhìn anh không hề có sự cảm kích mà là oán hận.
Trương Đại Ngưu có thể cảm kích mới là lạ, như vậy một khi lão ta có cơ hội ra ngoài chẳng phải là mất đi sinh kế sao, đúng vậy, lão ta đã sớm coi việc mua bán trẻ em là cái nghề để mưu sinh của lão ta rồi.
Mấy kẻ buôn người khác tình trạng cũng tương tự như Trương Đại Ngưu, điều này khiến Giang Dật Thần rất đau đầu, lẽ nào thực sự phải mang tất cả lũ trẻ đi sao?
Giang Dật Thần nhìn sang vị cục trưởng:
“Lưu cục, chuyện này ông thấy thế nào?”
Lưu cục trưởng bóp bóp sống mũi, thời gian qua ông ta cũng rất phiền lòng, mấy ngày trước trong tình huống họ hoàn toàn không hay biết gì, người từ tỉnh bên cạnh đã đến bắt mấy nhà buôn người này.
Người bị bắt đưa đến đồn của họ thì họ mới biết, cũng coi như là bị đ-ánh cho trở tay không kịp.
Cái huyện này có tình trạng mua trẻ con, ông ta thực sự không biết sao?
Nói thật lòng, cũng có nghe phong phanh được một chút.
Nhưng mà nếu không thông qua việc mua thì dân số huyện này cứ không tăng mà lại giảm, đó lại là sự yếu kém trong công tác của họ, ông cục trưởng này rất khó làm việc.
Ông ta vốn đã nói rồi, sao những vị cục trưởng tiền nhiệm đến đây chẳng ai ở quá hai năm.
Chính là ông ta từ khi nghe thấy ở đây nhà nhà không sinh được con phải mua trẻ con, ông ta cũng đang tìm cơ hội để chuyển đi.
Chỉ là chưa kịp chuyển đi thì chuyện này đã bị phơi bày ra ánh sáng rồi.
Trong lòng suy nghĩ muôn vàn, cuối cùng bất lực thở dài:
“Trần phó đoàn, chuyện này nói thật lòng tôi cũng chẳng có cách nào.
Tôi có thể đến đây nhậm chức cũng là bị người ta hãm hại, chuyện xảy ra ngay dưới mí mắt thế này tôi biết làm sao đây?”
Giang Dật Thần...
Gặp phải chuyện như vậy chỉ có thể nói Lưu cục trưởng xui xẻo.
“Lưu cục, chuyện này nhất định phải điều tra đến cùng, không thể giống như trước đây mắt nhắm mắt mở làm ngơ được.
Tôi sẽ có cách khiến những người này mở miệng, chỉ cần lúc đó ông đừng có ngáng chân tôi là được.”
Lưu cục trưởng xoa xoa khuôn mặt mệt mỏi, cam đoan với Giang Dật Thần:
“Giang phó đoàn cứ yên tâm, giới hạn làm người tôi vẫn biết, tuyệt đối không bao che cho đám người này.”
Giang Dật Thần hài lòng gật đầu:
“Tốt, tôi chờ đúng câu nói này của ông.”
“Anh có cách gì khiến lũ cứng đầu này mở miệng sao?”
Lưu cục bây giờ mới có tâm trạng hóng hớt.
Giang Dật Thần mỉm cười bí hiểm:
“Tôi có vật phẩm bên ngoài.”
“Vật phẩm bên ngoài?
Là cái gì?”
“Bí mật.
Đúng rồi, đưa bản đồ tỉnh của các ông cho tôi xem một chút.”
Đúng vậy, vật phẩm bên ngoài của Giang Dật Thần chính là vợ anh, biết nhóm Cố Thanh Trình đi tìm đ-á rồi, anh phải đi tìm vợ.
Chương 279 Kẻ nhặt nhạnh lớn nhất Giang Dật Thần
Giang Dật Thần xem bản đồ ở văn phòng Lưu cục trưởng, phỏng đoán bước tiếp theo nên đi đâu tìm viện binh.
Xác định xong mục tiêu trong lòng, Giang Dật Thần chào tạm biệt Lưu cục.
“Lưu cục, Trương Đại Ngưu họ không khai báo là việc của họ, thẩm vấn là việc của chúng ta, quá trình này chúng ta không thể thiếu được, ngày mai tôi sẽ không qua đây nữa.”
Trần cục gật đầu, tiễn người ra đến cửa, cho đến khi nhìn thấy Giang Dật Thần lái chiếc xe Jeep mất hút mới đứng ở cửa một lát, hút nốt hơi thu-ốc cuối cùng, nghiền nát đầu thu-ốc trên mặt đất, nhặt lên ném vào thùng r-ác bên cạnh.
Mang theo sự thắc mắc đi trở vào, tìm viện binh?
Lẽ nào còn có người biết thẩm vấn phạm nhân hơn cả họ sao?
Nghĩ đến đây nhưng rồi lại lắc đầu cười khổ, hiện giờ có một điều khoản không cho phép dùng hình với nghi can đã trói c.h.ặ.t t.a.y chân họ rồi.
Hơn nữa, những kẻ buôn người này có tố chất tâm lý cực mạnh, rất khó để phá vỡ phòng tuyến tâm lý của họ.
Cho nên nói thật lòng ông ta chẳng hề để tâm đến việc Giang Dật Thần đi tìm viện binh.
Giang Dật Thần lái chiếc xe mượn từ đơn vị anh em, bản đồ dường như được khắc họa trong não anh, lao về phía địa điểm anh dự đoán.
Bãi bồi nhìn xa tít tắp, anh tìm kiếm một lát đã phát hiện ra lều của mấy người, vội ngồi lại vào trong xe, nhấn ga lao tới.
Sau khi tới nơi, cảnh tượng anh nhìn thấy là mấy người này đang cắm cúi tìm đồ.
Cả một nhóm lớn thế này, người nhỏ tuổi nhất chính là vợ mình cũng đã hai mươi mấy tuổi rồi, sao những việc họ làm ra lại ngây thơ thế này, hứng lên một cái là làm ngay.
Trên đời này e là chỉ có họ mới ngây thơ như vậy, đường xá xa xôi chạy đến đây nhặt đ-á.
Chỉ là Giang Dật Thần không ngờ được một ngày nào đó nhiều năm sau khi quay lại chốn cũ, nơi đây không chỉ thấy dáng vẻ lùng sục tìm kiếm của nhóm vợ mình, mà còn có thêm hàng vạn đại quân lùng sục nữa.
Họ đều đang mơ giấc mơ phát tài sau một đêm, lúc đó anh chỉ muốn nói những thứ này đều là do vợ anh chơi chán rồi, còn đi trước thời đại cả mười mấy năm.
Nhìn mấy người trước mặt không khỏi thở dài, bất lực đi tới.
Sợ họ mải nhặt quá mà đột nhiên phát hiện có người lại gần sẽ giật mình, từ xa anh đã lên tiếng gọi:
“Thanh Trình.”
Cố Thanh Trình đang cúi đầu tìm tìm kiếm kiếm, nghe thấy có người gọi tên mình còn tưởng mình nghe nhầm.
Sao dường như lại nghe thấy giọng nói của người đàn ông nhà mình rồi, không nên chứ, hiện giờ anh hẳn là đang rất bận mới đúng, dù sao thì cũng có bao nhiêu là đứa trẻ cần tìm nhà mà.
