Nữ Tướng Quân Xuyên Không Tn70: Cả Đại Đội Đều Muốn Nuôi Tôi - Chương 41
Cập nhật lúc: 24/03/2026 14:13
Cố Thanh Trình thấy mọi người đã ra ngoài, người trực ca đêm vẫn chưa về, liền để lại một tờ giấy trên giường, mang theo tiền và phiếu ra khỏi cửa.
Cô chen qua dòng người đông đúc ở nhà ga, hỏi thăm mấy bà cụ trên đường nơi bán quần áo.
Đúng vậy, cô muốn thay một bộ quần áo đẹp để câu đám mẹ mìn.
Cách nhà ga không xa có một bách hóa tổng hợp, Cố Thanh Trình cái gì cũng không nói nhưng tiền và phiếu thì cô có đầy.
Tự mình bán lợn bán dê cũng được mấy trăm đồng rồi, trước khi đi Giang Dật Thần lại nhét cho cô rất nhiều phiếu, chỉ sợ cô đi ra ngoài ăn không ngon ngủ không yên.
Quá trình mua quần áo có phải nhận vài cái liếc xéo, cô đều trừng mắt nhìn lại hết.
Tìm một nhà vệ sinh công cộng để thay quần áo, tóc tai cũng chải chuốt lại.
Cố Thanh Trình không cần soi gương cũng biết, cô bây giờ tuyệt đối có tư cách thu hút sự chú ý của đám mẹ mìn.
Cô chuyên đi vào những nơi vắng vẻ hẻo lánh, chỉ chờ cá c.ắ.n câu.
Hành vi của Cố Thanh Trình đã thu hút sự chú ý của nhiều phía, không chỉ bọn buôn người nhìn thấy cô, mà các đồng chí công an cũng chú ý tới.
Cố Thanh Trình không hề quen biết những người này, cô chỉ biết là có mấy người đang lén lút bám theo mình.
Thu-ốc mê là mánh khóe thường dùng của đám mẹ mìn, đối mặt với một người lớn như Cố Thanh Trình, chúng định đến nơi không người sẽ trực tiếp ra tay, bỏ qua bước dụ dỗ bằng lời nói.
Cố Thanh Trình đã có chuẩn bị từ sớm cố gắng kìm nén động tác muốn ra tay, thuận theo dự tính của bọn buôn người mà ngã xuống, rồi bị chúng xốc nách đưa về hang ổ.
Công an mặc thường phục đằng xa mắt sáng lên, bám theo.
Nhìn thấy những kẻ phía trước đi vào một cái sân nhỏ của nhà nông.
Cánh cửa mở ra, kẻ xốc nách cô dùng sức đẩy vào trong rồi đóng cửa lại.
Cố Thanh Trình loạng choạng vài bước về phía trước, giữ vững thân hình, quan sát tình hình xung quanh.
Mẹ ơi, cô đã nhìn thấy cái gì thế này?
Tối thui toàn là người, nhìn kỹ lại thì người lớn toàn là phụ nữ, trẻ con toàn là bé trai.
Cố Thanh Trình...
Cái quái gì vậy?
Trong lúc cô đang nhìn người khác thì người trong phòng cũng đang nhìn cô.
Cố Thanh Trình muốn tìm một góc để ngồi xuống, nhưng phát hiện trong góc đã đứng đầy người.
Cô đành phải tìm một chỗ trống ở bên ngoài mà ngồi xuống, lúc này cũng đã thích nghi được với bóng tối trong phòng.
Mọi người trong phòng đều không dám nói chuyện, ai nấy đều ngẩn ngơ.
Cố Thanh Trình cũng là lần đầu đối mặt với tình huống này, mục đích lần này cô đến không chỉ là giải cứu những người này, mà chủ yếu là muốn bắt hết đám buôn người.
Đợi mãi đợi mãi, đợi đến trưa bụng kêu ọc ọc mà vẫn chưa thấy ai mang cơm đến.
Cô hỏi cậu bé bên cạnh.
“Bao giờ chúng ta mới được ăn cơm?"
Cậu bé nhìn cô mấy cái rồi lắc đầu:
“Không được ăn cơm đâu, em đến đây hai ngày rồi, họ chỉ cho ăn một bữa tối thôi."
Cố Thanh Trình gật đầu tỏ ý đã hiểu.
“Chị thấy mọi người đều rất ngoan, không khóc cũng không quấy, đứng ở trong sân đều không biết trong phòng có nhiều người thế này."
“Em cũng không biết tại sao nữa, sau khi em vào đây, mọi người đều không khóc nên em cũng không dám khóc."
Chương 38 Thực sự quá ngang ngược rồi
Cố Thanh Trình...
Đây là cái logic gì vậy?
Sự yên tĩnh cũng có thể lây lan sao?
Sao cô không biết nhỉ?
Ngay khi cô đang bách tư bất đắc kỳ giải thì một cô gái lên tiếng.
“Thực ra cũng không phải không có người khóc đâu, lúc chúng em mới đến, vừa mới khóc một tiếng là bọn chúng trực tiếp dùng roi quất người, bất kể ai khóc, chúng đều quất thẳng vào người đứng sát cửa nhất, quất đến dở sống dở ch-ết, thế là sau đó không ai dám khóc nữa."
Cố Thanh Trình... cái này thì cạn lời thật rồi, đây là đang sát kê cảnh hầu.
Nhìn căn phòng đầy những người đang sợ hãi đến ngây dại, Cố Thanh Trình đang nghĩ xem cô có nên gia nhập cùng mọi người, giống như họ mà giữ im lặng không?
Trong sân truyền đến một hồi tiếng bước chân dồn dập, Cố Thanh Trình vểnh tai lên, có tình hình sao?
“Nhanh lên, đại ca, bên kia truyền tin tới là chúng ta bị lộ rồi, lát nữa sẽ có xe tới, nhanh ch.óng chuyển đi thôi."
Người vừa đến thở hổn hển nói xong liền quay vào phòng thu dọn đồ đạc.
Cố Thanh Trình suy luận là bên kia... chắc là bên công an, đã có kẻ phản bội.
Chẳng trách bọn mẹ mìn lại ngang ngược như vậy, hóa ra là có ô dù có nội ứng đấy.
Bên ngoài truyền đến tiếng xe tải lớn, ngay sau đó cửa căn phòng bọn họ đang ở đã được mở ra.
Tay Cố Thanh Trình bị cậu bé vừa nói chuyện với cô nắm c.h.ặ.t, chắc hẳn là muốn tìm cảm giác an toàn từ cô.
Cố Thanh Trình nắm lại bàn tay nhỏ của cậu bé, an ủi:
“Đừng sợ."
Gã đàn ông vạm vỡ ngoài cửa, tay vung roi vun v.út nghe đốp đốp.
Hắn xua đuổi bọn họ ra ngoài như xua đuổi đàn cừu, có kẻ xui xẻo bị roi quẹt trúng, dù đau đến mấy cũng không dám khóc, sợ khiếp vía rồi.
Cố Thanh Trình đi theo dòng người cùng bước lên chiếc xe tải ở cửa.
Cô nhìn rõ rồi, vẫn là xe tải quân sự.
Sắc mặt Cố Thanh Trình càng khó coi hơn, đám người này vì tiền mà đúng là không sợ ch-ết.
Cố Thanh Trình bế cậu bé mình đang dắt lên, lớn nhỏ có tới hơn bốn mươi người chen chúc trên xe tải lớn, ở phía đuôi xe còn chất hơn mười bao tải lớn.
Bảo đảm từ bên ngoài không thể nhìn thấy tình hình bên trong.
“Không được phát ra tiếng động, nghe thấy chưa.
Ai mà phát ra tiếng, lập tức đ-âm ch-ết ngay."
Ai cũng biết c-ái ch-ết nghĩa là gì, và ai cũng sợ ch-ết, cho nên những người này yên tĩnh lạ thường.
Theo góc nhìn của Cố Thanh Trình thì càng giống như là tê dại và chấp nhận số phận hơn.
Trong phút chốc ở thủ đô mất nhiều người như vậy, trên đường chắc chắn không thiếu các chốt kiểm tra.
Cố Thanh Trình trợn tròn mắt, hôm nay thực sự là mở mang tầm mắt rồi, chỉ vì họ ngồi xe của quân đội nên không cần kiểm tra mà được cho đi thẳng.
Nhìn xe sắp ra khỏi thành phố rồi, dự định ban đầu của Cố Thanh Trình là lần mò tới hang ổ của đám mẹ mìn, nửa đêm lén lút cứu người, rồi hốt trọn ổ bọn chúng.
Ai ngờ lại xảy ra chuyện này, đúng là kế hoạch không theo kịp biến hóa, chỉ ngồi nghĩ là không ăn thua.
Nhưng nếu còn không ra tay thì họ sẽ bị bán mất, bán đi rồi muốn tìm lại thì khó vô cùng, không khác gì mò kim đáy bể.
Kế hoạch ban đầu của cô buộc phải xáo trộn rồi, khi Cố Thanh Trình đang tìm cơ hội để ra tay thì xe lại bị chặn đứng lại.
Sự thuận buồm xuôi gió suốt dọc đường khiến bọn chúng có chút đắc ý vênh váo.
Người lái xe có thái độ rất không tốt với người chặn xe, lộ rõ vẻ át chế:
“Mù à, xe quân đội mà cũng dám chặn?"
