Nữ Tướng Quân Xuyên Không Tn70: Cả Đại Đội Đều Muốn Nuôi Tôi - Chương 7
Cập nhật lúc: 24/03/2026 14:06
“Cố Hạo Hiên liếc nhìn cái túi của Cố Thanh Trình, nhìn qua là thấy thu hoạch không ít, nhiều hơn của anh.”
Anh chỉ đ-ánh được một con gà rừng và một con thỏ rừng, việc này làm anh có chút buồn phiền, nghĩ xem anh đường đường là một doanh trưởng mà lại không bằng một kẻ được đào tạo từ trường tiểu học thôn họ Cố.
“Đi thôi, xe đạp của anh ở dưới núi, anh đèo em về.”
Cố Hạo Hiên cũng bỏ con mồi của mình vào túi xác rắn của Cố Thanh Trình, anh xách túi đi phía trước, Cố Thanh Trình bám sát theo sau.
Dưới núi, Cố Hạo Hiên lôi chiếc xe đạp từ trong đống cỏ dại ra, túi xác rắn được buộc c.h.ặ.t miệng rồi vắt ngang qua thanh xà ngang của xe đạp.
Cố Hạo Hiên sải chân dài bước qua ngồi lên yên xe, vỗ vỗ vào giá sau xe.
“Lên xe đi.”
Cố Thanh Trình vắt một chân sang, ngồi cưỡi lên giá sau xe.
Khóe miệng Cố Hạo Hiên giật giật, tư thế này quá phóng khoáng rồi, đa số nam giới mới ngồi như vậy, các đồng chí nữ phần lớn đều khép hai chân lại ngồi nghiêng một bên rất kín đáo.
Định nói gì đó nhưng thôi, sắp về tới doanh trại rồi hãy nhắc nhở vậy, ngồi thế này thực ra cũng đỡ tốn sức.
Cố Thanh Trình vung tay chỉ về phía trước:
“Xuất phát.”
Chưa đầy hai phút, m-ông Cố Thanh Trình đã đau ê ẩm, mịa nó mịa nó, cái cục sắt này nhìn thì cũng được đấy nhưng ngồi lên chẳng thoải mái bằng cưỡi ngựa chút nào.
Cố Thanh Trình cảm thấy cô coi như đã phát hiện ra nhược điểm của thứ này rồi, không được, cứ thế này thì về đến nhà cô sợ m-ông bị xóc thành bốn mảnh mất.
Hai tay chống một cái, người bay bổng lên, hai chân đứng vững vàng trên giá sau xe.
Hai tay bám vào vai Cố Hạo Hiên để giữ thăng bằng, thở phào một cái, quả nhiên như vậy không còn xóc nữa.
Cố Hạo Hiên nghe thấy tiếng động nhẹ phía sau, vai trĩu xuống là biết ngay con nhóc phía sau lại không yên phận rồi.
“Bám chắc vào, ngã xuống đừng có mà khóc nhè đấy.”
“Anh cứ đạp xe của anh đi, không cần lo cho em đâu.”
“Có muốn học đạp xe đạp không?”
Cố Thanh Trình đến hợp tác xã ở trấn đã nhìn thấy không ít xe đạp, hôm nay nghe Cố Hạo Hiên nhắc đến, cô cũng thấy khá rung động.
“Muốn ạ.
Thực ra em còn muốn học lái ô tô hơn, em có thể học thứ đó không?”
Cố Hạo Hiên...
Anh nằm mơ cũng không ngờ tới em gái mình lại có tham vọng lớn như vậy, còn muốn lái ô tô nữa, phải biết rằng bây giờ những người biết lái ô tô đều là người nhà nước, hoặc là ở quân đội, hoặc là ở cơ quan, hay là nhà máy và đội vận tải, người bình thường có khi còn chẳng được sờ vào.
“Cứ mơ đi, ô tô đó là của doanh bộ, anh không có tư cách cho em học đâu.”
Cố Thanh Trình...
Về đến nhà, Cố Hạo Hiên đổ con mồi ra, nhìn thấy những con gà rừng Cố Thanh Trình đ-ánh được mà ngây người.
Mỗi con gà đều bị vỡ nát đầu, nếu nói một con là tình cờ thì mịa nó năm con đều như vậy, rõ ràng là cố ý, nói cách khác, cô thực sự có bản lĩnh.
Mẹ Cố nhìn thấy đống gà rừng này, mắt lập tức sáng rực lên, có được số gà này thì vấn đề dinh dưỡng của con dâu đã được giải quyết rồi.
Mẹ Cố hớn hở đi đun nước, bà chưa từng thấy nhiều gà rừng một lúc như thế này bao giờ, hồi còn ở thôn họ Cố, muốn ăn thịt thì đàn ông trong nhà cũng sẽ đi bắt đồ rừng nhưng đều là bắt một con hai con thôi, đủ ăn một bữa là được.
Sắp được ăn thịt rồi, người lớn trẻ con đều vui mừng, Lâm Tịch Duyệt cũng nhìn thấy đống gà rừng này.
Nói thực lòng, trong lòng cô thấy khá cảm động, mình đã không lấy nhầm người, mua không được thịt thì anh có thể đi đ-ánh cho mình, cũng rất ấm lòng rồi.
Mãi đến trưa lúc ăn cơm, mẹ Cố làm luôn ba con gà rừng một lúc.
Một con hầm canh, hai con kho tàu.
Mẹ Cố và Lâm Tịch Duyệt ra sức khen Cố Hạo Hiên giỏi giang, nói sau này việc ăn thịt của cả nhà đều trông cậy vào anh cả.
Cố Thanh Trình nghe xong cứ thế ho sù sụ ở đó, Cố Hạo Hiên rót cho cô chén nước rồi giải thích.
“Khụ, thực ra sáng nay con chỉ đ-ánh được một con gà và một con thỏ thôi, năm con kia là do Thanh Trình đ-ánh đấy.”
Cố Hạo Hiên vừa dứt lời, trên bàn ăn bỗng chốc im lặng, Lâm Tịch Duyệt không rõ tình hình của cô em chồng, chỉ kinh ngạc và tò mò nhìn Cố Thanh Trình.
Con gái là do chính tay mình nuôi lớn, mẹ Cố chưa bao giờ biết con gái mình lại có bản lĩnh này, con bé ở nhà chưa bao giờ thể hiện ra ngoài cả.
Bà không thể tin nổi hỏi:
“Con...
Con gái, thực sự là con đ-ánh sao?
Sao con lại biết những thứ này?
Không...
Không đúng, con vào núi rồi à?”
Trong núi có quá nhiều hiểm nguy không lường trước được, nghĩ lại cũng thấy sợ hãi, may mà không xảy ra chuyện gì, nghĩ đến đây Cố Hạo Hiên lên tiếng:
“Sau này nếu không có anh đi cùng thì em không được tự ý vào núi đâu đấy.”
Cố Thanh Trình nghe lời của mẹ và anh cả, biết họ đang quan tâm mình nhưng cô không muốn nghe.
Liếc nhìn Cố Hạo Hiên một cái rồi nói:
“Rốt cuộc phải như thế nào thì anh mới cho phép em vào núi?”
“Ngoại trừ đi cùng anh ra thì những lúc khác không được đi, em đã đến đây thì an toàn của em do anh quản, nhỡ em xảy ra chuyện gì thì anh không gánh vác nổi đâu.”
Cố Thanh Trình đảo mắt một cái, nảy ra ý hay:
“Hay là thế này đi, hai chúng ta đấu một trận, ai thắng thì nghe theo người đó.”
Cố Hạo Hiên...
Đột nhiên có cảm giác không tự tin chút nào, trận đấu võ này không thể so tài được, nhỡ mà thua thật thì mất mặt lắm.
“Lo mà ăn cơm của em đi, tóm lại là không được tự ý vào núi!”
Cố Hạo Hiên lại nghiêm trọng nhấn mạnh lần nữa.
Ăn một bữa thịt gà, Cố Thanh Trình rất thỏa mãn, về đến trong phòng lại lấy ra một viên kẹo ngậm, nằm trên giường vắt chéo chân đung đưa, ngày tháng này qua đi đúng là không tệ chút nào.
Chương 6 Tiếp nhận truyền nhân họ Cố
Trong những ngày không được vào núi, Cố Thanh Trình liền xoay xở với người kế thừa mà cô đã chọn.
“Đứng trung bình tấn nửa canh giờ, à không, một tiếng đồng hồ, nhớ kỹ, động tác phải chuẩn xác.”
Cố Cẩn Ngôn nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ, gật đầu lia lịa:
“Sư phụ yên tâm, con hiểu mà.”
“Sư phụ?”
Cố Thanh Trình nghe vậy không khỏi thấy buồn cười.
Xoa đầu cậu bé:
“Ai bảo con gọi là sư phụ thế?”
“Con cái gì cũng biết hết, cô dạy con võ công thì cô chính là sư phụ của con.”
Cố Cẩn Ngôn đứng trung bình tấn ngay trong phòng của cậu và cô cô, cậu không muốn để người khác nhìn thấy, dù nói không rõ tại sao nhưng cậu cảm thấy nên làm như vậy.
Khi bắp chân nhỏ đau đến mức không muốn kiên trì nữa, cậu sẽ nghĩ, luyện giỏi rồi có thể đ-ánh gà rừng để có thịt ăn, phải kiên trì.
Khi cánh tay nhỏ bé của cậu không giữ thăng bằng được, cậu vẫn nghĩ, phải kiên trì, để được ăn thịt.
Một tiếng đồng hồ vừa hết, Cố Thanh Trình liền bảo cậu dừng lại, cô cũng sợ c-ơ th-ể nhỏ bé của cậu không chịu nổi.
“Lên giường nằm đi, sư phụ xoa bóp cho con.”
Cố Thanh Trình đối với đồ đệ nhỏ này khá là tận tâm, nói cho cùng đây cũng là lần đầu tiên trong hai kiếp cô làm sư phụ cho người ta, cô muốn bồi dưỡng một truyền nhân họ Cố khiến mình hài lòng.
