Nữ Tướng Quân Xuyên Không Tn70: Cả Đại Đội Đều Muốn Nuôi Tôi - Chương 87

Cập nhật lúc: 24/03/2026 15:08

Lớn tiếng gọi vào trong:

“Người bên trong nghe đây, có gan thì bước ra đây cho tao, nếu không tao nổ s-úng đấy."

Hành động này của công an khiến các cô gái la hét liên hồi, họ không tài nào ngờ tới được.

Đám công an gặp ở ngã tư và đưa về đây lại cùng một hội với bọn buôn người.

Những người không bị bắt thì ôm lấy nhau thành một cụm, run rẩy cầm cập, bắt đầu kêu cứu.

Tiếng kêu la của họ làm đám buôn người đau đớn ngất đi tỉnh lại.

Bọn buôn người ở bên trong hét lên:

“Là Đại Đầu đó hả?

Mau tới cứu tụi tao."

“Thế tụi nó nói cái người phụ nữ kia có ở bên trong không?"

Đám buôn người bị bẻ khớp tay chân, bộ phận lớn trên c-ơ th-ể chỉ còn cổ là cử động được, mồm là nói được thôi.

Cứng đờ người, cố sức xoay cổ nhìn quanh một vòng, không phát hiện thấy tung tích của ma nữ kia.

“Cô ta bẻ khớp tay chân tụi tao hết rồi, không cử động được nữa, người đó chắc đi từ lâu rồi, dù sao tụi tao cũng có nhúc nhích được đâu."

Nghe thấy lời này, ba tên công an cũng chẳng thèm quan tâm đến con tin trong tay nữa, đẩy người trong tay ra rồi lao vào sân trong.

Thì nhìn thấy 20 người trong sân.

Bị tình cảnh trong sân làm cho khiếp sợ, rốt cuộc là ai đã ra tay, 20 người này đều là những kẻ rất giỏi đ-ánh đ-ấm.

Trong đó có 5 người là lính giải ngũ, thân thủ đó đ-ánh vài người là chuyện thường.

Chỉ thấy những người này, rõ ràng trên người không có dây trói nhưng họ đều ngoan ngoãn nằm đó, không ai dám nhích chân dù chỉ một bước.

“Các anh... các anh thật sự không đứng lên được sao?"

“Mau, vào thôn mời thợ săn ngày xưa tới đây, tình huống này ông ấy chắc là thạo lắm."

Họ không dám đi bệnh viện, một hai người thì thôi chứ cả đám người cùng triệu chứng thế này, bác sĩ hỏi thì giải thích sao đây, chẳng lẽ nói là bọn buôn người bị người ta bẻ khớp cho ra thế này.

Luôn có cảm giác chột dạ ở bên trong, không dám đi ra ngoài.

Tên công an tên Đại Đầu hỏi:

“Rốt cuộc các anh bị sao thế này?

Sao lại thành ra thế này.

Vừa tiễn các anh tới xong, chúng tôi đã luôn đợi ở ngã tư đường cái, nhờ vậy mới có cơ hội tới cứu các anh.

Vẫn là đại ca thần cơ diệu toán, bắt chúng tôi giả mạo công an, không ngờ, không ngờ thật sự có chỗ dùng."

Cố Thanh Trình ở trong phòng nghe rõ mồn một, trong lòng thầm nghĩ, mẹ kiếp, hóa ra là mời về ba con hàng giả mạo.

Các cô gái ôm nhau cũng nghe hiểu rồi, đám công an này và bọn buôn người là cùng một hội, là do bọn buôn người giả danh, đúng là phòng không nổi mà.

Họ bây giờ chỉ mong Cố Thanh Trình chưa đi, quay lại giải cứu họ một lần nữa.

Cố Thanh Trình thấy có tên giả mạo định đi mời bác sĩ mới lộ diện chặn người lại.

Chẳng nói chẳng rằng, lao lên tát cho một cái nảy lửa, mẹ kiếp bực mình thật, dám để các người giả danh đồng chí công an, hôm nay không vả ch-ết các người tôi thề thua.

Tát liên tiếp mười mấy cái, trong lúc tên giả mạo còn đang ngơ ngác thì cánh tay hắn đã bị bẻ khớp, sau đó lại bị Cố Thanh Trình một cước đạp ngã, hai chân cũng bị bẻ luôn cho có bạn với lũ buôn người.

Đến lúc này mới phản ứng lại, vị nữ hiệp lợi hại mà họ nói căn bản là chưa hề đi.

Động tác ở cổng sân ngoài, người bên trong cũng nghe thấy, vội vàng xông ra.

Người phía sau có hét bảo cẩn thận cũng không ngăn nổi bước chân tìm c-ái ch-ết của bọn chúng.

Cố Thanh Trình đã muốn rời đi từ lâu rồi, thế là tốc chiến tốc thắng.

Vừa giáp mặt đã hạ gục đối phương, bẻ khớp tay chân liền mạch một hơi.

Sau đó nhìn về phía các cô gái:

“Lần này các chị đi lại, đi thẳng vào cục công an mà tìm người."

Các cô gái xuất phát một lần nữa, lái máy cày đi rồi.

Cố Thanh Trình đi tới trước mặt tên giả mạo, dùng chân đ-á đ-á tên tên Đại Đầu kia.

“Nói, chiếc xe Jeep bên ngoài ở đâu ra?

Còn bộ quần áo này các người lấy ở đâu?"

Tên này còn khá cứng miệng, nhất quyết không hé răng nửa lời, Cố Thanh Trình trực tiếp dẫm lên huyệt đau của hắn.

Tên giả mạo Đại Đầu bắt đầu gào rú, hắn không chịu đựng nổi nữa, đau đến mức chỉ biết lắc đầu điên cuồng.

Ai có thể thấu hiểu cảm giác của hắn lúc này, rõ ràng đau đến ch-ết đi sống lại mà toàn thân lại không thể động đậy được.

“Tôi nói, tôi nói, bà cô ơi, đừng dẫm nữa, tôi khai hết."

Chương 74 Xách vàng về nhà

Theo lời kể của Đại Đầu, Cố Thanh Trình biết được chiếc Jeep bên ngoài là bọn chúng nhặt được ở ven đường.

Bàn chân Cố Thanh Trình dùng lực:

“Nói thật."

“Sự thật là, chúng tôi vừa lái xe đi thì có một tên công an vừa kéo quần vừa từ trong bụi cỏ đuổi theo, cô xem, trong tình huống đó chúng tôi có thể dừng lại được không?

Lỗi không phải ở chúng tôi, ai bảo ông ta không khóa cửa xe không rút chìa khóa chứ!"

Cố Thanh Trình dẫm thêm một cái nữa mới thu chân lại.

“Mẹ kiếp, các người tranh thủ lúc người ta đi vệ sinh mà cướp xe, vậy mà còn có lý lẽ, nói nghe hay thật đấy.

Thử nhặt thêm cái nữa cho tôi xem?"

Cố Thanh Trình cũng không phải công an, hỏi xong điều mình tò mò thì cô chẳng buồn quan tâm đến đám buôn người nằm la liệt này nữa.

Đi ra cổng sân ngoài đợi, hy vọng lần này các cô gái kia làm việc hiệu quả một chút, dẫn về được người thật, chứ lại thêm một tốp giả nữa thì cô không gánh nổi.

Chờ đợi này mất cả nửa đêm mới nghe thấy tiếng máy cày, tiếng ô tô.

Khóe miệng Cố Thanh Trình giật giật, lại là ô tô, ô tô nhiều thật đấy, lần trước họ bị lừa cũng không thể trách hoàn toàn được, người bình thường nào dám to gan lớn mật trộm xe của công an, còn mặc cả quần áo công an cơ chứ.

Đợi khi họ tới cửa, Cố Thanh Trình rút khỏi sân, nhảy lên cái cây bên cạnh, đứng từ trên cao quan sát nhất cử nhất động của đám người này.

May mắn là lần này tìm được người thật rồi, Cố Thanh Trình thậm chí còn nhìn thấy người quen trong đám đông — Tạ Viễn.

Không biết anh Tạ làm thế nào mà lại gặp được những người này, tóm lại chỉ cần có anh Tạ là Cố Thanh Trình tin tưởng họ rồi.

Tạ Viễn nhìn đám người nằm la liệt trên đất, lại nhìn đám cô gái vừa thoát nạn, duy chỉ không thấy bóng dáng em gái Thanh Trình đâu.

Đám buôn người nằm la liệt gào thét trên đất kia thật là ồn ào, anh ta còn gì mà không hiểu nữa, đây chắc chắn đều là kiệt tác của Thanh Trình, ngoài cô ra, anh ta không nghĩ ra ai có bản lĩnh lớn như vậy.

Xem ra Thanh Trình đi rồi, cô ấy thật sự không muốn lộ diện trước mặt mọi người.

Cứ như vậy, Cố Thanh Trình giống như chưa từng đến đây, nhưng lại để lại những lời đồn đại về cô, song lại không ai nói ra được thông tin cụ thể nào có ích.

Tạ Viễn thấy đám buôn người đều đã sa lưới, anh ta không có hứng thú với việc làm anh hùng sau sự việc, anh ta cũng không thèm vơ lấy công lao của người khác nói là của mình, bây giờ chỉ lo lắng không biết Cố Thanh Trình đã lên xe chưa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Tướng Quân Xuyên Không Tn70: Cả Đại Đội Đều Muốn Nuôi Tôi - Chương 87: Chương 87 | MonkeyD