Nữ Vương Trùng Tộc Của Tôi - Chương 131
Cập nhật lúc: 27/12/2025 13:11
Khuôn mặt nam tính của Will đỏ bừng, hai bóng người biến mất trong tiếng gió gào thét.
Thiếu tá vui vẻ nhìn cảnh tượng vừa xảy ra.
"Đây là lần đầu tiên ta thấy giám ngục trưởng đỏ mặt, quả nhiên đàn ông dù lợi hại đến đâu cũng sẽ khuất phục trước phụ nữ." Bà ta cười nói.
"Ta thấy cô gái đó không bình thường." Người chồng là nhà khoa học não bộ của thiếu tá đứng sau khẽ nói.
Thiếu tá cười gật đầu, rất đồng tình: "Thật sự không bình thường, có chút bản lĩnh."
Có thể thuần phục giám ngục trưởng như một con ch.ó, nghĩ đến cũng biết chắc chắn sẽ nghe lời nàng ta, một chiếc váy dù sao cũng không phải chuyện khó.
Quan Nhận lắc đầu: "Ta không có ý đó, ta muốn nói là mùi của nàng ta có chút kỳ lạ."
"Ngươi nói gì?" Thiếu tá kinh ngạc nhìn hắn.
"Ngươi không thấy mùi trên người nàng ta quá nhạt sao?" Quan Nhận xoa cằm.
"Có hơi nhạt."
Cùng là Lang tộc, thiếu tá sao có thể không ngửi thấy mùi của đồng loại: "Nhưng cũng có thể là do ở trong tù quá lâu?"
Sắc mặt Quan Nhận trầm xuống, là một nhà nghiên cứu khoa học, hắn có khả năng nhận biết nhạy bén hơn những người Lang tộc bình thường.
"Cho dù có ở trong tù, trên người có nhiễm khí tức của trùng t.ử, nhưng mùi của một con sói cái nhỏ cũng không nên nhạt như nước, điều này không bình thường."
"Ngươi nói như vậy thì đúng là có chút không ổn thật."
Thiếu tá nhíu mày suy nghĩ, bắt đầu nghiêm túc nhớ lại dáng vẻ lần đầu tiên gặp Khương Ngưng Ngưng.
*
Trở lại nhà tù, Khương Ngưng Ngưng lập tức cởi bỏ bộ quần áo dày cộm, đặc biệt là chiếc áo len cổ lọ.
Thiết bị ức chế thít c.h.ặ.t vào cổ nàng, mặc dù bình thường không cảm thấy gì, nhưng bị chiếc áo len cổ lọ bó c.h.ặ.t, cổ như bị siết một sợi dây, có cảm giác hơi ngạt.
Chỉ khi cởi bỏ áo len, Khương Ngưng Ngưng mới có thể hít thở sâu.
"Lần này bất đắc dĩ phải tham gia tiệc khiến ngài chịu khổ, nhưng ngài yên tâm, sau này ta sẽ không để ngài rời khỏi nhà tù nữa." Will nói.
Mặc dù chỉ là diễn kịch nhưng sắc đỏ trên khuôn mặt màu đồng vẫn chưa phai đi.
Bề ngoài là một gã đàn ông lực lưỡng nhưng da mặt lại rất mỏng, chỉ hôn một cái đã đỏ bừng cả mặt.
Khương Ngưng Ngưng cười lắc đầu: "Không sao đâu."
"Tổng chỉ huy Vưu Cung còn gửi cho ta một tin nhắn, bọn họ sẽ sớm đến hành tinh βXBU62."
Will rót cho nàng một cốc nước ấm.
Khương Ngưng Ngưng khẽ nhấp một ngụm: "Vậy thì tốt quá."
Chỉ dựa vào sức của bọn họ thì căn bản không thể đưa trùng t.ử ra khỏi nhà tù, phải dựa vào thực lực của Trùng Tộc, phối hợp bên trong bên ngoài mới được.
"Đúng rồi, thiếu tá mời ta tham gia buổi tiệc ra mắt, ta có thể đi không?" Nàng hỏi.
Will gật đầu, dường như không phải chuyện gì to tát.
"Buổi tiệc ra mắt được tổ chức ở tầng cao nhất của nhà tù, khách chủ yếu là những quý tộc có bối cảnh hùng hậu, hơn nữa lúc đó ta cũng sẽ có mặt, ngài sẽ không gặp nguy hiểm."
"Vậy thì tốt, vậy ngươi giúp ta một việc." Nàng nói.
"Chỉ cần là yêu cầu của Vương, Will nhất định sẽ dốc hết sức." Giọng điệu của Will rất nghiêm túc.
Khương Ngưng Ngưng xua tay: "Không cần nghiêm túc như vậy, thực sự chỉ là một việc nhỏ thôi. Ngày diễn ra buổi tiệc ra mắt, không được để thiếu tá vào."
"Thiếu tá?"
Giữa hai hàng lông mày của Will đều là sự ghét bỏ: "Có phải bà ta làm ngài không vui không?"
Khương Ngưng Ngưng nâng cốc nước, làn nước trong suốt phản chiếu đôi lông mày thanh tú của nàng.
