Nữ Vương Trùng Tộc Của Tôi - Chương 178
Cập nhật lúc: 29/12/2025 05:53
Trước đây hắn vẫn luôn coi lời giáo quan là chân lý.
Khi hắn chào đón sự ra đời của Vương trên hành tinh Lancelot, lúc đó Vương nhỏ bé yếu ớt, đôi mắt ướt át mới sinh đầy vẻ sợ hãi và bất lực.
Lúc đầu, hắn vẫn có thể giữ được lý trí của một thị trùng, nghiêm túc tuân thủ bổn phận.
Nhưng dần dà, hắn đã quên mất mình từng như thế nào.
Thế giới của hắn từng là một màu đen u ám, cho đến khi một tia sáng x.é to.ạc khe hở, cứu sống hắn vốn đã phải c.h.ế.t từ lâu.
Kể từ đó, sự ghen tuông không nên có không ngừng sinh sôi nảy nở trong cơ thể Phù Quang, d.ụ.c vọng độc chiếm khủng khiếp mọc lên như cỏ dại.
Khi phi thuyền TG-7 bị Thủy tộc tấn công và bị kéo vào hành tinh Abe, hắn có cơ hội g.i.ế.c c.h.ế.t Lệ Trầm mà không ai hay biết, nhưng hắn đã nhịn.
Ghen tuông là bản năng của hắn, không muốn nhìn thấy Vương đau lòng rơi lệ cũng là bản năng của hắn.
"Ngươi hiểu ra điều gì rồi?"
Khương Ngưng Ngưng nghiêng đầu, nhìn Phù Quang có đôi mắt sâu thẳm trước mặt.
Phù Quang cười nhưng n.g.ự.c lại đau nhói, như thể bị thứ gì đó xé rách.
"Ta hiểu Vương cô đơn một mình, ta sẽ thương lượng với tổng chỉ huy mở rộng hậu cung cho ngài, không lâu nữa, vương điện sẽ trở nên náo nhiệt."
"Mở rộng... hậu cung?"
Khương Ngưng Ngưng chớp chớp mắt, đôi mắt linh động lúc này có vẻ hơi ngây ngốc.
"Đúng vậy, đến lúc đó sẽ có nhiều thị trùng hầu hạ ngài, bọn họ giống như ta đều là thị trùng được đào tạo từ nhỏ, nhất định sẽ chăm sóc ngài rất tốt."
Phù Quang dịu dàng nói, trái tim truyền đến cơn đau âm ỉ.
Khương Ngưng Ngưng gần như bật dậy khỏi giường ngay lập tức: "Không cần! Ta không cần hậu cung gì cả, có ngươi chăm sóc là đủ rồi, không ai có thể sánh được với ngươi!"
Đôi mắt đen láy của Phù Quang gợn sóng: "Thật sao?"
"Thật mà."
Khương Ngưng Ngưng vội vàng gật đầu.
"Đúng là ta thấy vương điện trống trải, nhưng không phải ý như ngươi nghĩ đâu, ta chỉ thấy hơi buồn chán mà thôi, nhưng sự buồn chán này cũng không phải là buồn chán cần phải giải tỏa bằng chuyện đó như ngươi nghĩ.”
“Ta chỉ muốn ra ngoài đi dạo, gặp gỡ nhiều trùng t.ử hơn, bình thường có thể tìm A Tiêm và Mina chơi cùng, ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện hậu cung!"
Đùa à, hậu cung ba nghìn trùng t.ử.
Nghe nói đều là trùng t.ử chất lượng cao, cấp bậc rất cao, thân thể rất tốt.
Trong thời kỳ đặc biệt khó khăn của Trùng Tộc, những trùng t.ử chất lượng cao như vậy mà để trong hậu cung thì thật là lãng phí, nên để bọn họ phát huy sở trường của mình.
Có thể làm chiến binh thì làm chiến binh, có kỹ thuật thì đi làm kỹ thuật, nếu không thì lái tàu khai thác ra ngoài tìm nguồn năng lượng, giải quyết vấn đề thiếu nhân lực của Trùng Tộc cũng được.
Dù sao thì hiện tại chính là thời điểm sống còn, liên minh Thú Nhân không ngừng đuổi theo bọn họ như ch.ó điên.
Nếu không phải nữ vương Trùng Tộc sức khỏe quá yếu, Khương Ngưng Ngưng đã muốn tự mình ra chiến trường, một mạng người cũng không muốn lãng phí.
Bây giờ nàng chỉ có một suy nghĩ trong đầu.
Đó là để Trùng Tộc trỗi dậy, báo thù ba đời.
"Nhưng nhờ ngươi nhắc nhở, ta mới nhớ ra là đã quên mất đám thị trùng này."
Khương Ngưng Ngưng nắm tay phải thành một nắm đ.ấ.m nhỏ, nhẹ nhàng đập vào lòng bàn tay trái.
"Vương nghĩ ra điều gì rồi?"
Phù Quang dùng đầu ngón tay gạt đi sợi tóc trên má nàng.
Khương Ngưng Ngưng chớp mắt với hắn: "Ngày mai bảo tất cả thị trùng đến vương điện tập hợp."
