Nữ Vương Trùng Tộc Của Tôi - Chương 217
Cập nhật lúc: 30/12/2025 12:04
"Ta muốn xem."
Đôi mắt hạnh long lanh của Khương Ngưng Ngưng nhìn chằm chằm hắn.
Cleveland khó khăn nuốt miếng bít tết trong miệng, cảm nhận được hai luồng ánh mắt lạnh lẽo của Vưu Cung và Lệ Trầm.
Hắn không nên nói nhiều, trong mắt dân thường Lang tộc, trùng t.ử không phải thứ tốt lành gì.
Nhưng lời đã nói ra, không thể không cho Vương xem.
Cleveland thao tác trên trang web, nhấp vào một liên kết, chiếu lên trên bàn ăn.
"Vương, đây chính là mạng lưới của Lang tộc."
Đầu ngón tay Khương Ngưng Ngưng lướt lướt, bố cục trang web cũng không khác gì Trùng Tộc, chỉ là không giống Trùng Tộc công bố hết các nội dung cốt lõi về quân sự.
Nàng thử tìm kiếm nội dung về Trùng Tộc.
Ngay lập tức xuất hiện rất nhiều nội dung về phim ảnh.
Hơn nữa vì những năm gần đây Trùng Tộc luôn ở thế yếu, cho nên Trùng Tộc trong phim đều có ngoại hình chẳng khác gì quái vật, trông rất t.h.ả.m hại.
Trong mắt bọn chúng, Trùng Tộc đều có bộ dạng như vậy.
Nói đến Trùng Tộc, đương nhiên không thể không nhắc đến nữ vương Trùng Tộc, trong những bộ phim này, mặc dù nữ vương Trùng Tộc đều có hình dạng con người, nhưng thường là dâm loạn vô đạo.
Mỗi lần xuất hiện đều ôm trái ôm phải, hôn chụt con quái vật nhỏ này, lại hôn chụt một con quái vật nhỏ khác, khiến người ta có cảm giác khó chịu về mặt sinh lý.
Sau đó một Thú Nhân đẹp trai từ trên trời giáng xuống, ngoại hình tuấn tú lập tức thu hút nữ vương Trùng Tộc, nàng ta tức khắc bị Thú Nhân cảm hóa, khinh thường hành vi trước đây của mình, sau đó yêu nhau và bỏ rơi trùng t.ử, cùng hắn song túc song phi.
Mặc dù Khương Ngưng Ngưng nhíu mày nhưng lại cảm thấy cốt truyện này có vẻ quen quen, chẳng phải là câu chuyện của Ai Vương được cải biên sao?
Luyến ái não của Ai Vương quả thực làm người ta bất lực.
Nhưng Thú Nhân vừa tính kế vừa bôi đen bọn họ như vậy, Khương Ngưng Ngưng chỉ muốn trợn mắt.
Cleveland nhìn biểu cảm tức giận của nàng, nói: "Đám Thú Nhân quay những thứ này chỉ để chọc tức chúng ta, nhiều năm như vậy, trùng t.ử cũng đã quen rồi. Nếu Vương không vui, chúng ta cũng có thể quay bọn chúng xấu đến mức ma chê quỷ hờn."
Khương Ngưng Ngưng bị lời nói của Cleveland chọc cười: "Ta không so đo với những người đó, quay những thứ này lãng phí nhân lực vật lực, ta còn chờ một ngày nào đó giành lại hành tinh Huxley."
Trong bếp, Phù Oanh nắm c.h.ặ.t viên kẹo chanh nhỏ trong lòng bàn tay, mặt đỏ bừng.
Hắn cố tình tìm một góc vắng vẻ không có người, dưới ánh đèn, mở lòng bàn tay ra, viên kẹo được bọc bằng giấy gói huỳnh quang nhiều màu, ở giữa phình ra một cái bụng tròn vo, hai đầu giống như một bông hoa đang nở.
Phù Oanh c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cẩn thận cầm viên kẹo nhìn trái nhìn phải, căn bản không nỡ ăn, thật đáng yêu.
Hốc mắt hắn ươn ướt, ấp viên kẹo vào n.g.ự.c nơi gần với trái tim.
"Phù Oanh, mang món này ra ngoài."
Phù Quang gần như không có tiếng động xuất hiện sau lưng hắn.
Phù Oanh vội vàng nhận lấy đĩa chuẩn bị đi ra ngoài.
"Chờ đã." Phù Quang gọi hắn lại.
Phù Oanh quay người, đầu cúi gằm: "Ngài còn có chuyện gì sao?"
Phù Quang cười, biểu cảm khó hiểu: "Không có gì, hôm nay vất vả cho ngươi rồi."
Nói xong, hắn lấy một thứ gì đó trong quần áo đặt lên khay: "Bận rộn lâu như vậy chắc vẫn chưa ăn gì lót dạ, cái này cho ngươi, Vương còn cho ta rất nhiều, không đủ thì đến tìm ta lấy."
Đồng t.ử Phù Oanh đột nhiên co lại.
