Nữ Vương Trùng Tộc Của Tôi - Chương 233
Cập nhật lúc: 30/12/2025 12:06
Còn không phải vì Will đã sớm được chọn vào hậu cung, còn hai người họ chỉ là những kẻ vô danh sao, Mina trợn trắng mắt.
Cuối cùng cũng đến cung điện, trùng t.ử cấp S lui xuống, đổi thành Phù Oanh dẫn họ đi.
"Vương đang đợi các ngươi ở cạnh thác nước."
Tâm trạng của Phù Oanh rất ổn định, thời gian này hắn đã nghĩ thông suốt, bọn họ đều là những người bị tình thế ép buộc mà thôi.
Hồi đó hắn bị bắt đi làm thí nghiệm, cuộc sống rất khó khăn, Will và những người khác tiêm t.h.u.ố.c ức chế gen cũng rất đau đớn, mặc dù hơn một năm nay đã ngừng tiêm t.h.u.ố.c nhưng muốn hồi phục hoàn toàn cũng cần rất nhiều thời gian, hắn đã buông bỏ rồi.
Will hơi cúi đầu chào Phù Oanh, đi theo hắn.
Người còn chưa đến nơi, Will đã nghe thấy tiếng nước chảy mạnh mẽ, bọn họ càng đến gần, tiếng nước càng lớn, như đang gào thét bên tai hắn.
Cho đến khi họ theo Phù Oanh đi qua một khúc quanh, mới phát hiện đó là một thác nước từ trên cao đổ xuống, va vào ao nước bên dưới, b.ắ.n tung tóe như mưa, ánh nắng chiếu vào phản chiếu tạo thành quầng sáng màu sắc.
"Vương!"
Mina gọi to Khương Ngưng Ngưng, vui vẻ chạy về phía nàng.
Khương Ngưng Ngưng còn chưa kịp phản ứng đã bị Mina kích động ôm chầm lấy, quay một vòng tại chỗ, chiếc mũ rơm trên đầu không biết đã bay đi đâu.
"Vương, ngài có nhớ ta không?" Mina vui vẻ hỏi.
Khương Ngưng Ngưng bị nàng ta xoay choáng váng, vừa cười vừa gật đầu: "Tất nhiên rồi, ta còn lén xem các ngươi khai thác Tích Nhu nữa."
"A? Ta chỉ mặc một bộ quần áo cũ rách, biết trước là ngài đang xem, ta đã mặc đẹp hơn một chút rồi." Mina nói đùa.
Phù Quang cúi xuống, nhặt chiếc mũ rơm của Khương Ngưng Ngưng rơi trên mặt đất, lòng bàn tay nhẹ nhàng vỗ vào vành mũ, phủi đi lớp bụi mỏng trên đó.
Chỉ có Mina tính cách bẩm sinh phóng khoáng mới dám nói chuyện với Vương vô tư như vậy, nếu đổi lại là người khác, đã sớm bị hắn mắng cho một trận rồi.
Chỉ là nhìn thấy Khương Ngưng Ngưng không hề lộ ra vẻ bài xích, Phù Quang mới nhịn xuống.
Trăm trùng trăm vẻ, trăm hoa đua nở mới có thể mang đến cho Vương những hưởng thụ khác nhau.
Mina ôm nàng xoay một vòng mới buông ra, Khương Ngưng Ngưng đứng cũng không vững, được nàng ta dìu ngồi xuống tảng đá lớn bên bờ suối.
Gió thổi bay tà váy đỏ rực rỡ của Mina, thiết kế xẻ tà của váy để lộ đôi chân trắng nõn của nàng ta, giống như một bông tuyết trong suốt đọng trên nhụy hoa mai đỏ, làn da trắng sáng, hương thơm thoang thoảng.
Chiếc váy đỏ thướt tha từ từ hạ xuống, tầm mắt choáng váng của Khương Ngưng Ngưng cũng dần trở nên rõ ràng.
Will dẫn Hewlett đứng trước mặt nàng, quỳ một gối xuống hành lễ.
So với sự nhiệt tình của Mina, bọn họ có vẻ kiềm chế hơn rất nhiều.
Hôm nay nắng rất đẹp, Hewlett mặc một bộ vest trắng, vốn đã cao ráo, mái tóc bạc được chải chuốt cẩn thận càng thêm ch.ói mắt dưới ánh mặt trời.
Nếu nói mái tóc vàng của Phù Quang là dòng nước vàng dịu dàng thì Hewlett chính là viên ngọc có thể tranh sáng với mặt trời và mặt trăng, tỏa ra ánh sáng ch.ói mắt, đồng thời khí chất phóng túng trên người hắn lại khiến người ta cảm thấy hắn không thể chạm tới.
Nhớ lại dáng vẻ nghiêm túc khi hắn thực hiện nhiệm vụ trước đây, thật không tương xứng với khuôn mặt lãng t.ử tình trường này, nhưng càng không tương xứng, lại càng có một sức hấp dẫn mâu thuẫn.
Khương Ngưng Ngưng mỉm cười với hắn: "Ở đây chỉ có chúng ta, không cần hành lễ."
