Nữ Y Trùng Sinh Báo Thù (bị Hại Sinh Con Ở Bãi Tha Ma) - Chương 39: Mãn Mãn Chỉ Điểm Đến Nơi Đến Chốn
Cập nhật lúc: 02/04/2026 08:19
Mãn Mãn dắt Thần nhi về sân của mình. Hai huynh đệ trước đó còn tâm trạng nặng nề ngồi dưới mái hiên buồn bã, giờ đây lại trở về nơi cũ, ngồi cùng nhau mà lòng vẫn u sầu.
"Mãn Mãn, ta có phải là người rất đáng ghét không?" Thần nhi không hiểu, vì sao mẫu phi không yêu mình, lại muốn mình c.h.ế.t, mình là con của bà ta mà, là đứa Nhi t.ử duy nhất đấy thôi.
Mãn Mãn là Nhi t.ử duy nhất của Mạnh thần y. Mạnh thần y yêu thương cậu bé như vậy, cũng bởi vì Mãn Mãn mà nàng đối với mình cũng thật tốt, dịu dàng và ấm áp y như đối với Mãn Mãn.
Ai~
Mãn Mãn thở dài một tiếng: "Ca ca tốt thế này, sao có thể khiến người khác chán ghét được? Ta cũng không hiểu nổi, hổ dữ còn không ăn thịt con, sao bà ta lại tàn nhẫn với ca ca đến thế."
"Huynh, huynh đoán được rồi sao?" Thần nhi nhìn xung quanh, thấy không có ai mới thở phào nhẹ nhõm: "Bà ta là mẫu phi của ta, ta, lòng ta hiểu rõ, nhưng vẫn không muốn thừa nhận."
Thần nhi tựa sát vào Mãn Mãn, gục đầu lên vai cậu bé: "Mãn Mãn, lòng ta đau lắm. Ta cứ ngỡ mình làm chưa đủ tốt nên mẫu phi mới thất vọng về ta. Hóa ra không phải, bà ta chẳng hề yêu thương ta chút nào, muốn ta phải c.h.ế.t. Chẳng lẽ ta không xứng làm Nhi t.ử của bà ta sao?"
"Không." Mãn Mãn nắm c.h.ặ.t t.a.y: "Là bà ta không xứng làm mẹ của ca ca. Mẹ phải giống như nương thân của ta vậy."
Thần nhi đẫm lệ nhìn Mãn Mãn: "Nhưng dù sao bà ta cũng là mẫu phi của ta mà."
"Điều đó chưa chắc đâu." Mãn Mãn huýt một tiếng sáo, Đại Hoàng chạy tới tung tăng, thân mật dụi dụi vào mặt Mãn Mãn.
Thần nhi nhìn con hổ to lớn như vậy, đồng t.ử co rút, sợ hãi trốn sau lưng Mãn Mãn: "Hổ, hổ kìa."
"Ca ca đừng sợ, Đại Hoàng nhìn thì to chứ rất ngoan. Nó thông linh tính, chỉ c.ắ.n người xấu thôi." Mãn Mãn trấn an Thần nhi rồi bảo Đại Hoàng: "Đại Hoàng, ngồi xuống."
Đại Hoàng ngoan ngoãn ngồi trước mặt Mãn Mãn, trông như một con mèo bự, dịu dàng nhìn cậu bé, gương mặt lộ rõ vẻ vui mừng, cuối cùng tiểu chủ t.ử cũng thả nó ra rồi.
"Chào ngươi."
Đại Hoàng đưa chân ra, còn biết đổi sang chân kia nữa.
"Lăn một vòng đi."
Đại Hoàng lăn một vòng, rũ sạch cỏ trên thân mình rồi lấy lòng nhìn Mãn Mãn, như muốn nói, tiểu chủ t.ử còn muốn Đại Hoàng làm gì nữa, ta đều biết cả.
Mãn Mãn tán thưởng xoa xoa đầu Đại Hoàng: "Ca ca thấy chưa, nó ngoan biết bao nhiêu. Nó là bạn tốt của ta. Ca ca đừng sợ, ca ca là ca ca của ta, nó sẽ không làm hại huynh đâu."
Nói xong, cậu nắm tay Thần nhi đặt lên đầu Đại Hoàng: "Đại Hoàng, đây là ca ca của ta, phải nhớ kỹ huynh ấy, thích huynh ấy và bảo vệ huynh ấy nhé."
Đại Hoàng dùng đầu dụi dụi tay Thần nhi, thè lưỡi l.i.ế.m vào lòng bàn tay cậu đầy thân mật, rồi tiến tới trước mặt Thần nhi mà chìa chân trước ra.
Thần nhi nhìn thấy Mãn Mãn và Đại Hoàng bắt tay nhau, cậu cũng lấy hết can đảm đưa tay ra, Đại Hoàng lập tức đặt chân vào lòng bàn tay cậu, còn đổi chân một lần nữa.
Thần nhi ngạc nhiên nhận ra, Đại Hoàng đang bày tỏ thiện chí với mình, đôi mắt nhìn cậu đầy dịu dàng.
Cậu có chút kích động: "Mãn Mãn, Đại Hoàng, Đại Hoàng thực sự thích ta."
"Tất nhiên rồi, ca ca là ca ca của ta mà."
"Ca ca, ca ca." Thái Ngân bay tới, đáp lên đầu Đại Hoàng, chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn Thần nhi: "Yêu huynh lắm."
Thần nhi nhận ra Thái Ngân, nó chính là con chim trên mái nhà Thiên Hương Lâu: "Là ngươi, Thái Ngân."
Thái Ngân vui mừng bay lên, đập đập cánh: "Là ta đây, Thái Ngân, Thái Ngân."
"Thái Ngân muốn hát." Thái Ngân bay qua bay lại trong sân: "Hai con hổ, hai con hổ, chạy thật nhanh..."
Đại Hoàng bước đi mèo chân nối đuôi theo sau, leo lên cây đào trong sân, hái xuống hai cành hoa đào đưa cho Mãn Mãn và Thần nhi.
Thần nhi vui vẻ nhận lấy: "Cảm ơn Đại Hoàng."
Bài hát thật lạ, nhưng lại rất thú vị, Thần nhi rất thích Đại Hoàng và Thái Ngân.
Cậu thấy nhà Mãn Mãn thật tốt, nương thân nhân hậu, người hầu hiền lành, lại còn có Đại Hoàng và Thái Ngân đáng yêu nữa.
Thấy tâm trạng ca ca đã tốt lên nhiều, Mãn Mãn nhìn Đại Hoàng và Thái Ngân đầy tán thưởng, lấy thịt khô ra làm phần thưởng cho chúng.
Mãn Mãn kể cho Thần nhi nghe câu chuyện về Đại Hoàng: "Đại Hoàng năm nay hai tuổi. Mẹ nó lúc sinh khó, phải chịu đựng nỗi đau xé lòng, thậm chí chấp nhận rủi ro bị con người g.i.ế.c hại mà chạy vào nhà ta để cầu xin nương thân cứu giúp."
"Thế nhưng sau đó mẹ Đại Hoàng vẫn không qua khỏi. Ca ca biết không, không dùng t.h.u.ố.c mê, nương thân trực tiếp rạch bụng lấy Đại Hoàng ra. Tiếng kêu đau đớn của nó có thể làm bay cả mái nhà ta, dọa sợ hết các con vật xung quanh sơn trang, vậy mà nó không hề cử động, cũng chẳng c.ắ.n nương thân ta một cái."
"Rất hiếm có người mẹ nào không yêu con mình, thậm chí sẵn sàng dùng tính mạng để đ.á.n.h đổi cho con được sống."
Mãn Mãn nói: "Ca ca, ta không biết hoàn cảnh nhà huynh thế nào, nghe nói hậu viện các nhà đại gia tộc rất phức tạp, đủ loại tranh đấu ngầm, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích."
Những lời này, Mãn Mãn chỉ có thể nói đến thế, để ca ca tự mình suy ngẫm.
Thần nhi hiểu ý của Mãn Mãn, không người mẹ nào lại muốn con mình c.h.ế.t, trừ khi đó không phải con ruột của mình.
Thế nhưng, cả kinh thành ai cũng biết, mẫu phi đã rất khó khăn mới sinh được cậu, suýt nữa thì khó sinh mà qua đời.
Nếu cậu không phải con của mẫu phi, vậy cậu là ai? Đứa trẻ mẫu phi sinh năm đó đâu rồi, c.h.ế.t rồi sao?
Thần nhi tâm tư phức tạp, cậu không biết mình nên làm thế nào, cũng không đủ can đảm để hỏi mẫu phi.
Mãn Mãn giả vờ như đùa: "Ca ca, biết đâu huynh chính là ca ca ruột của ta đấy. Chúng ta có duyên như thế, lại còn thân thiết với nhau. Mỗi khi huynh không vui, ta hình như cũng có cảm giác vậy."
Hai người trạc tuổi nhau, ngồi cạnh nhau, nếu xét sự trưởng thành thì Thần nhi giống ca ca, còn xét về vóc dáng thì Mãn Mãn lại giống ca ca hơn.
Thần nhi nhìn Mãn Mãn: "Ta sinh ngày mười hai tháng Chạp, còn huynh?"
"Ôi, thật trùng hợp, ta cũng sinh ngày mười hai tháng Chạp đây, ta sinh vào lúc hai khắc rạng sáng."
Thần nhi kinh ngạc: "Ta sinh vào giờ Tý, khắc thứ ba buổi tối. Không ngờ chúng ta cùng năm cùng tháng cùng ngày, ta chỉ lớn hơn huynh chưa đầy một canh giờ."
"Đúng vậy, đúng là ca ca ruột rồi." Mãn Mãn ôm lấy cánh tay Thần nhi: "Chúng ta thật có duyên. Để ta hỏi lại nương thân, xem ta có ca ca sinh đôi nào không, lỡ đâu có thật thì sao."
Nghe câu này của Mãn Mãn, Thần nhi không hiểu sao lại thấy khẩn trương, còn có chút hy vọng nho nhỏ. Cậu rất thích Mạnh thần y, nếu nàng mà là nương của cậu thì chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.
Mãn Mãn thấy ca ca không hề bài xích ý nghĩ này, liền thầm tự khen mình trong lòng, cậu quả là một nhóc tì thông minh.
Hôm nay ca ca chịu quá nhiều tổn thương, Mãn Mãn không nói thêm nhiều nữa, nắm tay huynh ấy vào nhà, để ca ca chọn đồ chơi và truyện tranh, thậm chí cả chiếc xe trượt cũng có thể nhường cho ca ca.
Đợi Mạnh Thanh Dao phối t.h.u.ố.c xong xuôi giao cho Bán Hạ và Bán Thu đi sắc, nàng đi tới sân của hai đứa trẻ thì thấy Mãn Mãn đang kiên nhẫn dạy Thần nhi lái xe trượt.
Gương mặt Thần nhi đã không còn vẻ buồn bã, cậu đang nghiêm túc học lái xe, cảm thấy vô cùng thú vị.
Đây mới là tuổi thơ mà một đứa trẻ nên có.
Mạnh Thanh Dao đứng ở cửa nhìn một hồi lâu, thật lòng mong muốn giờ đây có thể dẫn hai đứa nhỏ trở về núi Sầm. Mặc kệ chuyện bên ngoài thế nào, nàng không cần gì cả, chỉ cần hai đứa trẻ được khỏe mạnh, vui vẻ lớn khôn, mẹ con ba người sống bên nhau thật hạnh phúc là đủ.
