Nữ Y Trùng Sinh Báo Thù (bị Hại Sinh Con Ở Bãi Tha Ma) - Chương 48: Để Lại Thần Nhi
Cập nhật lúc: 02/04/2026 08:21
Mạnh Thanh Dao bắt mạch cho Thần nhi trước, sắc t.h.u.ố.c để cậu bé uống, sau đó đưa Dung Cửu Khanh đến phòng chẩn trị.
Hôm nay Dung Cửu Khanh không để Mộc Vân đi cùng, Mộc Phong thì đã ra khỏi kinh thành giải quyết việc riêng, Thần nhi và Mãn Mãn đang chụm đầu xem truyện tranh, xem rất chăm chú.
Dung Cửu Khanh không đành lòng gọi Thần nhi, y nói: "Mạnh thần y, bản vương không nhìn thấy."
Dù biết y đang giả vờ, Mạnh Thanh Dao cũng đành phối hợp. Nàng nhặt một cành cây bên cạnh, đặt đầu kia vào lòng bàn tay y: "Vương gia, nắm lấy đi ạ."
Dung Cửu Khanh ánh mắt hơi động, giơ tay nắm lấy cành cây, chậm rãi đi theo phía sau Mạnh Thanh Dao.
Bán Hạ và Bán Thu đứng trước cửa phòng chẩn trị nhìn vào, thấy phu nhân nhà mình dắt tay Vương gia đi tới, sao mà cảm giác như một đôi vợ chồng già vậy.
Phu nhân đứng tuổi dắt tay ông lão Vương gia mắt kém, tắm mình trong ánh nắng xuân, khung cảnh thật là nên thơ.
Sau khi vào phòng chẩn trị, Mạnh Thanh Dao lập tức buông cành cây trong tay: "Vương gia, ở đây không có người ngoài, ngài cứ tự nhiên đi ạ, ta đi chuẩn bị một chút."
"Mạnh thần y cứ tự nhiên." Dung Cửu Khanh nhìn quanh phòng chẩn trị. Đã tới đây hai lần, y đứng một bên vặn vòi nước rửa tay.
Y vặn vòi nước rồi tắt, tắt rồi lại vặn, tò mò không biết vật này làm sao mà có nước chảy ra, cơ quan bên trong trông như thế nào.
Còn cả cái bồn sứ rửa tay này thiết kế quá tốt, rửa xong nước chảy đi ngay, vô cùng tiện lợi.
Nghe thấy tiếng bước chân lại gần, y vội vàng tắt vòi nước, cởi áo ngoài treo lên giá, tháo trâm cài đầu, mái tóc đen dài xõa xuống.
Dung Cửu Khanh nằm sấp trên giường, nhưng ánh mắt lại hướng về phía cửa căn phòng bên cạnh. Đó là nơi y kiểm tra lần trước, y cảm giác bên trong đó có một căn phòng nhỏ hẹp với cái máy phát ra tiếng kêu kỳ lạ.
Mạnh Thanh Dao cầm túi kim châm bước vào, thấy Dung Cửu Khanh cứ dán mắt vào cửa phòng giám sát như muốn nhìn thủng một lỗ. Nàng cũng chẳng lấy làm lạ, ai đã từng vào đó đều vô cùng tò mò về những thứ bên trong.
Tiếc thay, dù Dung Cửu Khanh có xông vào ngay lúc này thì cũng chẳng thấy được gì, nàng đã thu hết máy móc vào không gian rồi.
Mạnh Thanh Dao đi tới bên giường: "Vương gia, chúng ta bắt đầu thôi."
Dung Cửu Khanh nhắm mắt lại: "Làm phiền Mạnh thần y."
Hôm nay Mạnh Thanh Dao thay đổi huyệt đạo châm cứu, sau khi xác định chuẩn xác liền ra tay nhanh như chớp.
Mạnh Thanh Dao khom lưng, hai người ở khá gần nhau, khi nàng thi châm, tay áo khẽ lướt qua lưng Dung Cửu Khanh, khiến y thấy nhột.
Hai người ở khoảng cách gần như thế, y có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người Mạnh Thanh Dao. Ngửi mùi hương này, y cảm thấy an tâm và tĩnh tâm vô cùng.
Khi Mạnh Thanh Dao ngồi xuống đợi, Dung Cửu Khanh lên tiếng: "Sau này bản vương sẽ đích thân chăm sóc Thần nhi, không để cậu bé chịu tổn thương, ta cũng sẽ sắp xếp người âm thầm bảo vệ cậu bé, kể cả những người cậu bé coi trọng cũng sẽ được bảo vệ."
Dung Cửu Khanh không hiểu tại sao mình lại phải giải thích những điều này với Mạnh Thanh Dao. Có lẽ vì thái độ hôm qua của nàng, y muốn để nàng biết rằng mình đang dần thay đổi.
"Thần nhi là con của Vương gia, bảo vệ cậu bé là trách nhiệm của ngài. Nói lời không hay, lỡ Vương gia có mệnh hệ nào, ngài định để Thần nhi một mình xoay xở trong vương phủ thế nào?"
Dung Cửu Khanh đã bắt đầu hành động, Mạnh Thanh Dao cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút: "Những năm qua Thần nhi chắc hẳn sống không tốt, Vương gia đã cho người điều tra chưa?"
"Đã điều tra rồi, nhưng chẳng tra ra được gì, mọi thứ đều bình thường, không có bất kỳ điểm nào bất thường cả." Ánh mắt Dung Cửu Khanh trầm xuống, trầm mặc một hồi lâu, y lạnh lùng nói: "Bản vương nhất định sẽ tra ra."
Trải nghiệm và gặp gỡ của Thần nhi suốt những năm qua, từng việc từng việc một, y nhất định phải cho người điều tra rõ ràng, không được để sót bất cứ điều gì.
Xem ra những điều Dung Cửu Khanh nói là sự thật, điều đó cũng chứng tỏ Cần Vương phủ hoàn toàn nằm trong tay Bạch Băng Nguyệt. Một vị Chiến thần Vương gia mà lại không trị nổi một người đàn bà, đúng là khiến người ta tức giận.
Mạnh Thanh Dao thầm tức giận trong lòng, tuy nét mặt vẫn không biểu lộ gì, nhưng lúc rút kim lại hơi thô bạo, khiến Dung Cửu Khanh cảm thấy đau nhói.
Thuốc sắc sau đó còn đắng hơn ngày hôm qua nhiều, dù sao thì nam t.ử hán, chịu chút đắng cũng tốt thôi.
Dung Cửu Khanh nhận ra Mạnh Thanh Dao dường như đang có chút cáu kỉnh với mình. Trước đó nàng vẫn bình thường, sao đột nhiên lại lạnh mặt, bát t.h.u.ố.c cũng là đẩy tới, đặt hơi mạnh tay.
Y vốn không sợ đắng, nhưng bát t.h.u.ố.c hôm nay khiến y nhíu mày: "Mạnh thần y, t.h.u.ố.c hôm nay có phải là đã thêm vị khác vào không?"
Quá đắng, còn đắng hơn cả hoàng liên.
"Vương gia, t.h.u.ố.c đắng dã tật, ta có thêm hai vị t.h.u.ố.c để giúp ngài giải độc nhanh hơn thôi." Mạnh Thanh Dao đáp nhàn nhạt, "Chẳng lẽ Vương gia sợ đắng sao?"
Dung Cửu Khanh súc miệng: "Không phải, chỉ là thấy khác với t.h.u.ố.c hôm qua nên mới hỏi một chút thôi."
"Vậy thì tốt." Mạnh Thanh Dao cười không cười đáp: "Vương gia là Chiến thần, ta nghĩ ngài cũng không sợ đắng đâu nhỉ."
Nửa canh giờ sau khi uống bát t.h.u.ố.c đó, Mạnh Thanh Dao bịt mũi bưng thêm một bát nữa: "Vương gia, bát t.h.u.ố.c này vô cùng quan trọng, dùng kèm với t.h.u.ố.c trước đó để giải độc hiệu quả nhất."
Vãng Sinh Hoa này nghìn vàng khó mua được một lượng, vô cùng quý hiếm, đúng là thần d.ư.ợ.c giải độc, ngài nhất định phải uống hết, không được để sót một giọt nào đấy."
Ngửi mùi t.h.u.ố.c, sắc mặt Dung Cửu Khanh trắng bệch. Y uống xong rồi thì còn dám ra ngoài nữa sao? Chắc chẳng ai dám lại gần y mất.
Mạnh Thanh Dao còn bồi thêm một câu: "Thuốc này Vương gia phải uống trong nửa tháng. Mùi vị có lẽ đúng là không dễ chịu lắm, vì không muốn ảnh hưởng tới người khác, dạo này Vương gia tốt nhất đừng ra ngoài thì hơn."
"Chút nữa ta sẽ gói t.h.u.ố.c cho Vương gia mang về tự sắc. Ở đây đang có Trấn Quốc Công và phu nhân, nếu ám mùi của ngài sang họ thì không hay lắm."
Không phải Mạnh Thanh Dao cố tình làm khó Dung Cửu Khanh, giải loại độc quấn quýt này bắt buộc phải dùng Vãng Sinh Hoa nặng mùi nhất. Nếu không phải nàng vô tình có trong không gian thì năm đó cũng chẳng giải được độc trên người mình. May mắn là vẫn còn một nửa, đã được đông lạnh, vừa hay dùng cho Dung Cửu Khanh.
Hôm qua không cho y dùng là vì nó chưa rã đông.
Dung Cửu Khanh nghĩ thầm, nàng cũng biết là thối à, y nhíu mũi đầy ghê tởm. Mạnh Thanh Dao trực tiếp dúi bát t.h.u.ố.c vào tận mũi y: "Vương gia, mau uống khi còn nóng đi ạ."
Đại Lang, đến giờ uống t.h.u.ố.c rồi! O(∩_∩)O ha ha.
Thuốc đắng dã tật, t.h.u.ố.c thối giải độc, Dung Cửu Khanh c.ắ.n răng nhận bát t.h.u.ố.c, bịt mũi ực một hơi hết sạch.
Cảm giác sau khi uống xong là thấy khắp người mình đang bốc mùi thối rình.
Mạnh Thanh Dao thu bát, lùi lại hai bước đầy ghê tởm: "Vương gia, Vãng Sinh Hoa lấy độc trị độc, mười ngày sau khi uống hết t.h.u.ố.c, nó sẽ đẩy hết độc tố trong người ngài ra ngoài. Đó chính là ngày thối nhất, ngài nếu ghét ai thì cứ việc tới gần người đó nhé."
Trước khi đi, Mạnh Thanh Dao gói cho y t.h.u.ố.c dùng trong năm ngày: "Cơ thể ngài bắt đầu thải độc dần rồi, tốt nhất không nên tiếp xúc với Thần nhi, thân thể cậu bé vốn đã yếu, tránh gây hại cho cậu bé."
Dung Cửu Khanh nào đành lòng để Thần nhi tự sống lại ở Lạc Thần viện, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có mỗi Mạnh Phi Dương là đáng tin cậy, mà tên đó ngoài lúc nghiên cứu d.ư.ợ.c liệu thì chuyên tâm ra, còn lại lúc nào cũng cà lơ phất phơ, y không yên tâm nổi.
Nghĩ tới nghĩ lui, y lại chẳng tìm được ai thích hợp để gửi gắm Thần nhi.
Nhìn Mạnh Thanh Dao trước mặt, Dung Cửu Khanh nói: "Bản vương không tiện chăm sóc Thần nhi, Vương phi sức khỏe lại không tốt, không biết có thể gửi gắm Thần nhi nhờ Mạnh thần y chăm sóc giúp vài ngày được không?"
Mạnh Thanh Dao mừng thầm, trong lòng kích động vô cùng nhưng mặt ngoài vẫn bình thản: "Nếu Vương gia tin tưởng ta, cứ để Thần nhi ở lại đây. Vừa hay cậu bé làm bạn với Mãn Mãn, cũng sẽ không thấy cô đơn."
"Vậy thì làm phiền Mạnh thần y, gây thêm rắc rối cho cô rồi."
"Vương gia khách sáo rồi, có thể nhận được sự tin tưởng của ngài là vinh hạnh của ta."
Mãn Mãn phấn khích nắm tay Thần nhi, ca ca sắp được ở lại nhà mình rồi, tốt quá đi thôi.
