Nữ Y Trùng Sinh Báo Thù (bị Hại Sinh Con Ở Bãi Tha Ma) - Chương 59: Hợp Tác
Cập nhật lúc: 02/04/2026 08:23
Buổi sáng, vẫn là Mộc Vân dẫn người tới đón Mạnh Thanh Dao vào Vương phủ. Kể từ sau chuyện lần trước, Mạnh Thanh Dao hoàn toàn phớt lờ Mộc Vân, coi như y không tồn tại.
Dọc đường thuận lợi tới Cần Vương phủ, Mạnh Thanh Dao vẫn tới thư phòng ở Mặc Vận Đường.
Dung Cửu Khanh vẫn đứng trước cửa thư phòng, nghe thấy tiếng bước chân, y nhìn về phía cổng vòm, nhìn Mạnh Thanh Dao, mà tựa hồ như chẳng nhìn thấy nàng.
Mạnh Thanh Dao thầm mắng một câu trong lòng, giả mù mà cũng giống thật đấy.
Thế nhưng trên mặt không lộ ra điều gì, bình thản bước tới trước mặt Dung Cửu Khanh, chắp tay: "Dân phụ bái kiến Cần Vương gia."
"Miễn lễ." Dung Cửu Khanh dừng ánh mắt trên mặt nàng một thoáng, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, quay người bước vào thư phòng: "Vào đi."
Hôm nay trời âm u, sáng sớm trời lạnh, Mạnh Thanh Dao bảo Mộc Phong mang một chậu than vào. Trong thời điểm đặc biệt này, sức đề kháng của Dung Cửu Khanh rất kém, không thể để nhiễm lạnh.
Đợi Mạnh Thanh Dao đặt hòm t.h.u.ố.c xuống, lấy kim bạc ra, Dung Cửu Khanh đã cởi áo nằm trên sạp mềm. Mộc Phong bưng chậu than vào rồi lập tức rút ra ngoài, còn chu đáo đóng cửa lại giúp họ.
Mạnh Thanh Dao trước tiên kiểm tra thân nhiệt cho Dung Cửu Khanh, đưa nhiệt kế cho y tự đặt vào nách.
Dung Cửu Khanh nhìn chiếc kim lưu ly kỳ lạ trước mặt, y cứ ngỡ sẽ giống như đêm qua, thế nhưng không phải, Mạnh Thanh Dao không hề chạm vào y. Không hiểu sao, trong lòng y lại có chút hụt hẫng.
Không đúng, tại sao lại có cảm giác này, không nên như vậy.
Dung Cửu Khanh xua đi sự khác lạ trong lòng, nhắm mắt dưỡng thần, không suy nghĩ gì nữa.
Mạnh Thanh Dao châm kim nhanh ch.óng, ngồi một bên bắt mạch cho Dung Cửu Khanh, rồi lấy nhiệt kế ra: "Không sốt, sau này Vương gia nên chú ý đừng để lạnh nóng thất thường, rất dễ nhiễm phong hàn."
"Ừm." Giọng Dung Cửu Khanh không chút độ ấm, không nói thêm một chữ nào.
Mạnh Thanh Dao cảm thấy chuyện đêm qua vô cùng kỳ lạ, trong Vương phủ cũng chưa chắc đã an toàn. Nàng lấy tờ giấy ghi chú ra, viết một câu hỏi: "Vương gia đã tra ra kẻ hành thích đêm qua là ai chưa?"
Viết xong, nàng dùng đầu kia của chiếc b.út nước khẽ chạm vào cánh tay Dung Cửu Khanh, rồi đưa tờ giấy tới trước mắt y.
Dung Cửu Khanh mở mắt, đập vào mắt y là nét chữ tú lệ của Mạnh Thanh Dao. Nhìn thấy câu hỏi bên trên, y gật đầu, nhưng rồi lại nhìn sang chiếc b.út nước trong tay nàng.
Chiếc b.út thật lạ, còn mảnh hơn cả chiếc b.út lông nhỏ nhất, đầu b.út trông như làm bằng kim loại, vô cùng tinh xảo. Ở Phong Quốc chưa từng thấy, thậm chí cả đại lục này cũng không có.
Mạnh Thanh Dao viết tiếp: "Lời đồn trên phố, Vương gia nghĩ sao?"
Dung Cửu Khanh tò mò nhìn Mạnh Thanh Dao viết, tư thế cầm b.út đó thật khác biệt, chữ viết ra rất mảnh và ngay ngắn. Cuốn sổ nhỏ trên tay nàng, giấy cũng khác với loại giấy thường.
Y muốn thử một chút, vì vậy liền vươn hai tay ra.
Mạnh Thanh Dao đưa cho y, còn dạy y cách cầm b.út: "Vương gia, giống như thế này này."
Thần Nhi vốn thông minh xuất chúng, Dung Cửu Khanh đương nhiên cũng không kém. Y nhìn một cái là biết ngay, viết lên giấy: "Bản vương để người lan truyền ra ngoài, để xem phản ứng của các phe."
"Bản vương sẽ không ngồi chờ c.h.ế.t, Mạnh Thần y chớ lo lắng, chuyện sau đó còn cần người phối hợp với bản vương."
Ban đầu y viết không nhanh, sau khi quen với cách cầm b.út, b.út pháp càng lúc càng thuận tay.
Đây là lần thứ hai Mạnh Thanh Dao thấy nét chữ của Dung Cửu Khanh, rồng bay phượng múa, mạnh mẽ hữu lực. Người ta nói chữ như người, quả nhiên không sai.
"Được." Mạnh Thanh Dao cầm lấy b.út, "Vương gia muốn dân phụ phối hợp thế nào?"
"Rất đơn giản, chỉ cần cho thế gian biết, độc trên người bản vương có thể giải, nhưng đôi mắt bị trúng độc quá nặng, sợ là không còn hy vọng phục minh."
Mạnh Thanh Dao nhìn Dung Cửu Khanh, một chiến thần mù lòa quả nhiên không có tính uy h.i.ế.p. Nàng gật đầu, sẵn lòng phối hợp: "Vậy ta về giải thích với Thần Nhi một tiếng, tránh để thằng bé lo lắng."
"Làm phiền Mạnh Thần y rồi."
Dung Cửu Khanh viết tiếp: "Điều kiện bản vương hứa với Mạnh Thần y, vẫn luôn có hiệu lực."
Điều kiện nàng đương nhiên không quên. Mạnh Thanh Dao hỏi y: "Tại sao Vương gia lại tin tưởng dân phụ đến thế? Lỡ đâu dân phụ tới để hại Vương gia thì sao?"
Dung Cửu Khanh lắc đầu: "Người sẽ không."
"Tại sao?"
"Vì Thần Nhi."
Mạnh Thanh Dao mỉm cười, y quả nhiên đã nhìn thấu nàng.
Dung Cửu Khanh viết tiếp: "Bản vương và Mạnh Thần y giờ đây coi như là châu chấu trên một sợi dây, chỉ có hợp tác mới là lựa chọn tốt nhất."
Nếu không vì cảm thấy có lỗi với hai đứa nhỏ, sống c.h.ế.t của ngươi chẳng liên quan gì tới ta cả. Hai đứa nhỏ khao khát tình cha như vậy, chỉ đành để ngươi sống thôi.
Mạnh Thanh Dao hỏi y: "Kẻ đứng sau là ai?"
"Thái t.ử và Hoàng hậu." Dung Cửu Khanh không giấu nàng, "Sợ không?"
Mạnh Thanh Dao nàng còn chưa từng sợ kẻ nào, chỉ sợ bọn chúng làm tổn thương hai đứa nhỏ: "Bảo vệ tốt hai đứa nhỏ."
Đuôi mày sắc bén của Dung Cửu Khanh giật mạnh. Mọi việc y làm đều là vì Thần Nhi, sau đó mới tới bản thân y.
Mạnh Thanh Dao thầm nghĩ, Thái t.ử và Hoàng hậu muốn hại y, vậy bên cạnh y hẳn là có người của bọn chúng, còn lại mấy kẻ đáng tin?
Nàng đề nghị: "Đừng tin bất cứ ai, bao gồm cả Vương phi, thị vệ và bạn hữu của người."
Dung Cửu Khanh nhìn nàng, tâm phòng bị của nàng cũng thật cao. Trong lòng nàng, bản thân chỉ là đồng minh tạm thời, e rằng nàng cũng đang phòng bị chính mình đi.
Nàng nói không sai, giờ đây người bên cạnh y chẳng có mấy kẻ đáng tin.
Châm xong kim, bên ngoài đang sắc t.h.u.ố.c, mùi t.h.u.ố.c bay vào, thật sự khiến người ta khó chịu.
Mạnh Thanh Dao đứng dậy, bỏ kim bạc vào hòm t.h.u.ố.c, tiếp theo là giấy ghi chú và b.út nước. Nàng làm như không thấy vẻ mặt nhìn đăm đắm của Dung Cửu Khanh, thu dọn tất cả bỏ vào, đóng nắp lại, chặn đứng tầm mắt y.
"Vương gia nhớ uống t.h.u.ố.c đúng giờ, chạng vạng tối dân phụ sẽ tới châm cứu tiếp." Mạnh Thanh Dao nói lớn, "Đôi mắt của Vương gia không thể nóng vội, ba tháng không khỏi thì đợi nửa năm, kiểu gì cũng có ngày chữa khỏi thôi."
Dung Cửu Khanh phất tay: "Mộc Vân, tiễn Mạnh Thần y về."
Đợi Mạnh Thanh Dao rời khỏi Mặc Vận Đường, Dung Cửu Khanh tức giận đập vỡ tách trà bên tay và đồ sứ trên kệ: "Bản vương tung hoành sa trường, chẳng lẽ quãng đời còn lại phải sống trong bóng tối sao?"
Trong Mặc Vận Đường, đám người quỳ rạp dưới đất, kẻ nào kẻ nấy cúi đầu khép nép, im như thóc.
Rất nhanh, tin tức đôi mắt của Dung Cửu Khanh sợ là không chữa khỏi đã bay ra khỏi Cần Vương phủ như mọc cánh, cùng với chuyện Cần Vương nổi giận đập đồ, truyền đi xôn xao khắp nơi.
Chiến thần thế hệ mới, biến thành kẻ mù lòa, đổi là bất cứ ai cũng không thể chấp nhận kết cục này, huống chi là Dung Cửu Khanh.
Ngay cả Mạnh Thần y cũng không chữa nổi mắt cho Cần Vương, sợ là mù thật rồi.
Dù cho có giải được độc, đôi mắt không nhìn thấy, y cũng không thể ra chiến trường được nữa, binh quyền trong tay y sẽ giao cho ai?
Cần Vương luôn là cánh tay đắc lực của Thái t.ử, rất có khả năng binh quyền sẽ giao cho Thái t.ử, nhưng liệu Hoàng thượng có đồng ý không?
Hơn nữa, lời đồn trước đó lan tràn khắp nơi, đều nói Thái t.ử và Hoàng hậu kiềm chế Cần Vương, chỉ sợ lời đạo sĩ nói thành sự thật. Rốt cuộc là ai đã hạ độc Cần Vương, liệu có thật là Thái t.ử và Hoàng hậu không?
Dù sao thì Cần Vương luôn cẩn trọng, người lạ chớ lại gần, kẻ duy nhất có thể tiếp cận y chỉ có Thái t.ử và Hoàng hậu. Những năm qua, sợ là bọn họ đã cài cắm không ít người bên cạnh Cần Vương.
Ngay cả Vương phi cũng là người của bọn họ, tám chín phần mười là vậy rồi.
