Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Chương 2
Cập nhật lúc: 27/06/2026 12:00
Doãn Tư Cương nhìn cô chán ghét. "Còn không mau đứng dậy, cô đang tỏ ra đáng thương sao"
Cô liền vội vàng đứng dậy, cô đứng c.h.ế.t trân ra đó không biết làm gì, vì trong mắt cô chỉ toàn là một màu tối đen.
Với căn phòng lạ, cô không biết rõ được đường đi cũng không biết rõ được mình nên làm gì và đi đâu.
"Cô sao vậy, cô muốn ngủ cùng tôi sao". Anh hỏi cô với giọng nói trầm, có vẻ rất khó chịu.
Cô nói. "Anh.... anh có thể nói cho tôi biết, tôi nên đi đâu và làm gì không, là tôi nên ra ngoài sao, tôi... tôi không nhìn thấy gì."
Nghe cô nói như vậy, anh lại cảm thấy ngạc nhiên và chợt nhớ lại cô ấy là Kiều Lung Nhi, là một người mù, tuy mắt cô vẫn mở nhưng lại chẳng nhìn thấy.
Anh có thấy thương cảm trước cảnh tượng như vậy không?
Còn phải hỏi, anh thì có nghĩ gì cho cô, có cảm thấy xót xa gì chứ.
Lúc đó anh chỉ nghĩ, ông của anh tuy biết cô ấy bị mù nhưng vẫn rất thích cuộc hôn nhân này, sau này khi ly hôn cũng khó.
Nhưng trước hết phải đóng kịch trước mặt ông đã, để ông không nghi ngờ, bên ngoài chắc chắn cũng có người của ông theo dõi.
Ngay cả dì giúp việc cũng vậy, lúc trước cũng là do ông mang đến để giúp việc. Vì sợ dì sẽ giám sát mình nên anh cũng đã trả dì ấy về nơi xuất phát.
Dường như bên cạnh anh ai cũng là người của ông, anh lại sợ anh biết nên liền thoả thuận với cô.
Anh bắt đầu đứng lên, đến gần cô nâng cằm và nói.
"Tôi muốn nhắc nhở cô, sau này trước mặt ông thì phải phối hợp đóng kịch với tôi, tốt nhất là đừng nói gì không nên nói nếu cô muốn sống, đừng nghĩ đến chuyện, mách lẻo, nếu cô thật sự muốn làm như vậy thì đừng trách tôi"
Giọng anh nói với cô rất trầm và vô cùng lạnh lùng, anh cảng cáo cô, tuy cô không nhìn thấy được nhưng cô biết chắc đôi mắt lúc đó anh nhìn cô sẽ rất lạnh lùng, khó chịu.
Cô lúc đó không nói gì chỉ tưởng tượng thái độ của anh thôi đã làm cô run sợ, tay cô bắt đầu run lên, chân cũng run lên.
Run đến mức, cô đứng không vững nữa, cô khụy xuống. Nước mắt từ đâu tuông ra, cô vội lau nước mắt, chấn tĩnh lại tâm lý.
Không biết đây là lần thứ mấy cô cảm thấy sợ hãi như vậy, có lẽ là người nào cô cũng cảm thấy sợ.
Cô mãi chìm trong nỗi sợ hãi, không bao giờ có thể thoát khỏi như đây là nơi không lối thoát.
Cô chưa bao giờ có thể cảm nhận được niềm vui, niềm vui đối với cô chính là một thứ vô cùng xa xỉ, ngay cả nụ cười cũng vậy.
Có lẽ cô không biết cười là gì, có cười cũng chỉ là những nụ cười chua chát, cố gắng gượng cười để an ủi mình.
Anh nhìn cô một lát rồi lại nói. "Cô mau thay cái váy cười này ra đi, cô không xứng đáng mặc lên người một bộ váy lộng lẫy này"
"Nhưng nếu như cô muốn mặc cái váy cưới này thêm một lát, cũng không sao, cô cứ mặc đi dù sao có lẽ đây là lần đầu cô mặc lên người bộ đồ đẹp như vậy, cũng lưu luyến nhỉ." Anh nói với giọng xem thường.
"Anh đừng nói như vậy, tôi cũng không muốn mặc lên người bộ váy nặng nề như vậy đâu, dù sao đẹp hay không tôi cũng không nhìn thấy được." Cô nói nhỏ.
Anh bỗng lại cảm thấy có chút ấn tượng với giọng nói này, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, dịu dàng, thanh thót lại êm tai.
Nhưng ghét thì vẫn ghét có giọng nói hay thì sao chứ
Cô bắt đầu mò mẵm lấy từ vali bộ quần áo, rồi lại mò mẵm vào nhà tắm. Nhưng cô liệu có làm được với đôi mắt ấy?
"Haiz, cô có làm được không vậy." Giọng nói của anh đầy chán ghét.
Anh suy nghĩ. Với đôi mắt của con mù này thì liệu ở nhà không có người giúp việc thì sẽ ra sao?
Không được, anh phải thuê người giúp việc thôi, chứ với cái đà này, ai chăm sóc cho cô ta đây.
Đúng là phiền phức. Tự nhiên lại có một thứ sao chổi ở nhà. Anh như muốn điên lên và quăng cô ra ngoài.
Anh liền gọi điện cho thư ký của mình, bảo rằng ngày mai trong nhà cần một cô giúp việc, nhất định phải đem tới đúng 0h nếu không thì đừng trách.
Còn bây giờ thì sao, cho dù có ghét bỏ đến đâu thì anh cũng chẳng làm gì được.
Anh đi đến bên cạnh cô và bế cô vào nhà tắm.
"Anh... anh định làm gì vậy." Kiều Lung Nhi hoảng sợ nói với anh.
"Bình thường là cô tự tắm sao." Anh bỏ cô xuống và nói.
"Kh.... không, đều là dì Trương giúp tôi." Cô cúi mặt và nói với một giọng nhỏ nhẹ.
Cô vốn là một người vô dụng, bây giờ càng vô dụng hơn, ngay cả những việc bình thường như vệ sinh cá nhân cô cũng không làm được.
Có lẽ hôm nay cô đặc biệt cảm thấy mình cô dụng, cô như muốn khóc nhưng lại không dám.
Lại phải kìm nén nước mắt. Luôn như vậy, chẳng có ai để cô có thể giải bày tâm sự.
Bỗng, có một bàn tay đang cởi chiếc áo cưới của cô ra.
Cô liền hoảng hốt. Anh định làm gì?
Doãn Tư Cương còn có thể làm gì ngoài việc tắm cho cô, anh liền nói.
"Có gì mà phải hoảng hốt như vậy, chỉ là tắm rửa thôi mà."
"Cô tốt nhất là đừng tưởng bở, tôi không có ý đồ gì với cô đâu, loại người như cô tôi chả cần, nên biết thân biết phận của mình. Im lặng để cho tôi tắm."
"Còn nếu không thì cô tự mình làm lấy đi." Anh lạnh lùng nói với cô như vậy.
Cô liền không nói gì mà im lặng, mặt cứ đỏ ửng lên, đầu cúi xuống, không dám ngẩng lên.
Cô vừa không muốn nhưng lại vừa sợ, không dám cải lại Doãn Tư Cương, kẻo anh lại giận thì chỉ có con đường c.h.ế.t.
Nhưng c.h.ế.t thì sao, cô vốn là rất muốn c.h.ế.t, sao không nhân cơ hội này mà mượn tay anh ta.
Nhưng lần này cô không thể c.h.ế.t.
Lần này tuyệt đối không phải vì cô sợ mà là vì gia đình,vì nhà họ Kiều, cái nhà luôn chẳng xem cô là người, luôn ngược đãi cô.
Nếu cô c.h.ế.t thì số tiền mà nhà họ Doãn đầu tư vào Kiều thị sẽ ra sao. Cái hợp đồng đầy lợi nhuận mà cũng đầy cạm bẫy dod sẽ như thế nào.
Nghĩ đến đây, cô lại không muốn c.h.ế.t, chỉ muốn làm sao để anh ấy không tức giận, thuận theo ý anh ấy
Trên đời này sao lại có người tốt đến vậy chứ, chắc cũng chỉ của Kiều Lung Nhi, một người luôn nghĩ cho người khác, cho dù người đó có từng hành hạ,ngược đãi mình đi chăng nữa.
Vậy là cô cứ thuận ý anh. Để cho anh từ từ cởi từng lớp áo của cô ra. Cô ngồi im như thóc, mặt thì đỏ rần như lửa.
Anh nhìn cô, ghé gần tai và nói.
"Sao, xấu hổ à, không ngờ cô cũng biết xấu hổ cơ đó, nhìn cũng đáng yêu lắm nhưng đáng tiếc..... tôi không có hứng với cô." Anh trêu ghẹo cô với sự lạnh lùng.
Anh bắt đầu cách xa ra, nâng cằm cô rồi lại nói.
"Vì vậy, cô đừng tỏ ra là mình đáng yêu nữa, chẳng có tác dụng với tôi đâu, cô muốn ở lại đây lâu dài làn thiếu phu nhân với những trò này sao? Đúng là không biết lượng sức."
Cô không nói gì khiến anh có chút mất kìm chế.
"Sao lại không nói gì hả?" Anh hỏi.
"Tôi thấy anh nói rất đúng, tôi chỉ đang lắng nghe những lời anh dạy bảo thôi." Cô buồn bã nói.
Lớp vải cuối cùng trên người cô được cởi ra, cô xấu hổ còn anh thì có chút hoảng hốt.
