Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Chương 6
Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:04
Ngày hôm sau.
Cô khóc đến mệt rồi ngủ thiếp đi đến lúc nào không hay. Khi thức dậy thì....
Gì đây? Cô đang nằm ở đâu? Là nằm trên giường nhưng hơi ấm này, là sao đây?
Cô không nhìn thấy, cứ mò mò, cô đã sờ thấy gì?
Là... là... là... là.... Cô đỏ cả mặt.
Không phải chứ? Đầu óc cô như muốn nổ tung.
"Cô đã sờ đủ chưa hả, có phải cô rất thích cơ thể của tôi không?" Anh trêu ghẹo cô.
Cô vội vàng rút tay ra, ngồi bật dậy, tim bắt đầu đập thình thịch, mặt thì đỏ ửng lên.
Có lẽ đây là lần đầu cô sờ vào thân thể của một người đàn ông.
Cảm thấy thật là xấu hổ, sao cô có thể như vậy chứ?
Cô liền xin lỗi anh.
"Tôi xin lỗi."
"Xin lỗi gì chứ?" Anh lại gần cô rồi nói.
"Chúng ta không phải là vợ chồng sao? Những chuyện cần làm không phải chỉ là thế này đâu, đừng cảm thấy xấu hổ." Anh như này là được nước lấn tới. Anh lấy một tay ôm eo cô nói nhỏ vào tai, sao khi nói dứt câu, anh lại c.ắ.n vào tai Kiều Lung Nhi một cái.
Lúc này cô thật sự cảm thấy xấu hổ, tim không ngừng đập thình thịch, hình như là nhanh hơn bình thường, mặt thì nóng, đỏ cả lên.
Như này là sao?
Tại sao mình lại như vậy, cô không hiểu.
Anh xuống giường, mặc áo chỉnh tề lại, chuẩn bị xuống ăn sáng và đi làm.
"Được rồi, đừng ngồi đó nữa, hãy mau xuống ăn sáng đi, kẻo lại đói, chân của cô... tôi đã băng lại rồi, sau này cẩn thận một chút." Anh nói với cô.
Trước khi ra khỏi cửa anh lại cảnh cáo cô. "Nếu sau này cô còn tự làm mình bị thương nữa thì đừng trách tôi, tôi sẽ nhốt cô ở trong phòng, không cho cô đi đâu cả, đã biết chưa hả?" Nói xong anh đi xuống lầu.
Lúc này cô cứ ngồi ngơ ngác ra đó, không nhúc nhích gì, cứ như là bị đóng băng lại vậy. Ngôn Tình Sắc
Anh ấy, anh ấy đang quan tâm mình sao? Anh ấy thật sự quan tâm mình à? Những câu hỏi này cứ vang trong đầu cô. Lúc này có vẻ cô rất vui, vì có cảm giác được quan tâm.
Nhưng sự quan tâm này sẽ được bao lâu, đến bao giờ thì hết?
Chỉ sáu tháng nữa, sáu tháng nữa thôi là sẽ trở lại bình thường rồi. Bỏ đi cái danh Doãn phu nhân, bỏ đi cái danh nhị tiểu thư, tất cả đều bỏ hết, cô sẽ trở lại là một con mù sau khi ly hôn.
Cô lại bắt đầu buồn bã, thân phận như mình mà cũng đòi những điều xa xỉ như hạnh phúc sao, đòi được quan tâm à? Đúng là trèo cao.
Tại sao vậy? Tại sao niềm vui đến với cô chỉ trong phút chốc, không thể kéo dài lâu hơn được sao?
Chắc có lẽ là do tâm trí cô, tâm trí cô luôn ngăn cô được hạnh phúc, vì cô luôn có những suy nghĩ tiêu cực, cũng là những suy nghĩ đó đã kéo sự hạnh phúc của cô chìm vào hố đen.
Cái gọi là tâm lý, ác quỷ và thiên thần, tích cực và tiêu cực. Đấu tranh tâm lý, không muốn mình bị đắm chìm vào sự ảo tưởng, sợ sau này mình sẽ không thoát ra được sự ảo tưởng đó.
Nhưng tại sao mình lại không thử sống trong hạnh phúc? Chỉ sáu tháng thôi, sáu tháng thôi cũng được. Đúng, đúng vậy, mình sẽ thử, cho dù sau này có đau lòng, có thất vọng thì....
Thì ít ra mình cũng đã từng sống trong hạnh phúc.
Vậy là cô đã quyết định sống thử trong hạnh phúc, cô đã khóc nhiều rồi, bây giờ không thể cứ như vậy được nữa.
Bỗng nhiên cô lại cười rồi bước xuống giường, bước đến cửa sổ, tận hưởng cuộc sống, tận hưởng hơi ấm của một ngày mới.
Một tuần sau.
Mọi chuyện vẫn như vậy, Doãn Tư Cương vẫn có chút quan tâm cô do xuất phát từ sự đồng cảm đó.
Kiều Lung Nhi thì vẫn cứ như vậy, càng ngày cô càng vui vẻ hơn, càng cảm thấy hạnh phúc hơn.
Dường như cô đã sống được cuộc sống của bao người bình thường. Nhưng cô vẫn ít nói như vậy, có lẽ là do trước giờ cô vẫn sống một mình trong căn phòng tối nên chốc lát vẫn chưa thích nghi được.
Đồng thời, cô cũng không muốn nói nhiều vì sợ anh cảm thấy phiền, sợ mình sẽ nói gì không vừa ý anh, khiến cho anh phải tức giận.
Nhưng có lẽ là cô hay nói chuyện với Bông Bông vì Bông Bông chỉ nghe cô nói, nó không trả lời được. Nhắc tới Bông Bông, ha, Bông Bông cũng đã được thay đổi số phận, bây giờ nó đã không còn là một chú cún bị bỏ rơi nữa mà giờ nó đã có chủ, một người chủ yêu thương nó thật lòng.
Mọi chuyện cứ như thế mà trôi qua.
Bây giờ cô đang ở ngoài vườn cùng với những bông hoa rực rỡ.
Thì....
"Cháu dâu."
Bỗng có tiếng người kêu cháu dâu.
Là kêu ai? Cô sao?
A, đúng rồi, là ông nội của Doãn Tư Cương sao mình lại quên chứ.
Cô lên tiếng.
"Ông nội, là ông sao?"
"Sao lại biết là ta đến?" Ông hỏi.
"Ừm...., con có nghe.... nghe..... nghe anh Tư Cương nhắc về ông ạ!" Cô ngập ngừng vì không biết nên gọi Doãn Tư Cương là gì.
"Vậy sao, nó có nhắc về ông sao?" Ông hỏi.
Rồi lại nói tiếp. "Có phải nó dặn con rằng, khi ông đến thì phải cẩn thận lời ăn tiếng nói, không được mách lẽo, nói nó đối xử tệ bạc với con phải không?"
Ông như rất hiểu Doãn Tư Cương.
Haiz, còn không phải, ai biểu họ là ông cháu chứ.
Lúc này cô cảm thấy khó xử lại sợ hãi, không biết nên nói gì. Cô im lặng vì Lung Nhi vốn không biết nói dối, càng nói sẽ càng sai nên ít nói một chúng cũng tốt.
Thấy cậy ông liền nói với Lung Nhi vào nhà nói chuyện.
Ông ngồi xuống ghế, còn cô thì cứ đứng đó không dám ngồi.
Ông liền bảo cô hãy ngồi xuống, đừng sợ hãi, ông không làm khó cháu đâu.
Lúc ấy cô mới dám ngồi xuống, nhưng cô cứ ngồi khép nép, lo lắng, hai tay đều toát mồ hôi lạnh, run run, có lẽ cô đang mất bình tĩnh vì sợ.
Ngồi một xíu thù dì Trần đem trà ra cho ông, ông uống một ngụm rồi hỏi cô.
"Con cảm thấy sống trong căn nhà này có quen không."
"Rất tốt ạ, con đã quen dần rồi, ông không cần lo." Cô trả lời.
Ông lại hỏi tôi có cảm thấy buồn chán không.
Cô trả lời là không.
Kế đó thì ông cứ hỏi tiếp, hỏi tiếp.
Ông hỏi gì thì cô trả lời cái đó, không dám nói thêm diều gì, cũng cũng chẳng bớt điều chi.
Hỏi được một lát thì ông cảm thấy cô gái này rất tốt.
Ngoan ngoãn, lễ phép lại chân thật, đây mới đúng là đứa cháu dâu mà ông cần tìm. Nhưng chỉ có trở ngại là đôi mắt, đôi mắt của cô không nhìn thấy.
Thật đáng tiếc, nhưng không sao, dù sao đây cũng là cháu dâu của ông, đẹp người đẹp nết là được rồi, chỉ là đôi mắt thôi chẳng quyết định được gì.
Quả nhiên ông là một người dễ tính.
Do là dễ tính nên cô mới có thể dễ dàng nói chuyện như vậy.
Chắc có thể cầm cự đến lúc Doãn Tư Cương về.
Trong lúc đó, ông lại hỏi Lung Nhi.
"Hai vợ chồng con đã có tin gì chưa."
Cô vẫn chưa hiểu nội dung trong câu hỏi này.
"Ý ta là hai con có đang cố gắng tạo cho ta một đứa cháu không."
"Hai con phải tích cực lên mới được, ta không còn sống được bao lâu nữa đâu, cần phải bế cháu cố." Ông nói với cô.
Câu nói này làm cho Lung Nhi của thấy lúng túng, mặt đỏ ửng lên.
