Nước Chảy Qua Đời - Chương 5
Cập nhật lúc: 22/08/2026 16:04
17.
Trước đây, tôi từng nghĩ.
Liệu Hoắc Khuynh lạnh nhạt với tôi, dùng sự lạnh lùng để giày vò tôi...
Có phải vì chuyện của Từ Vi nên trong lòng anh vẫn mang theo chút oán trách dành cho tôi hay không.
Cảm giác bất lực khi không thể chống lại số phận.
Tôi hiểu rất rõ.
Nhưng...
Tôi chưa từng đồng cảm với anh.
Sau khi Hoắc Dữ Thời chào đời.
Tình cảm tôi dành cho Hoắc Khuynh cũng dần nhạt đi.
Tôi chỉ lặng lẽ, tê dại, như một thói quen.
Làm tất cả những việc mà một nàng dâu nhà họ Hoắc nên làm.
Tôi đặt tất cả hy vọng vào Hoắc Dữ Thời.
Hy vọng...
Trong căn nhà này cuối cùng cũng có một người cùng chung m.á.u mủ với mình.
Trong những năm tháng đầu tiên.
Hoắc Dữ Thời chính là niềm an ủi duy nhất của tôi.
Thế nhưng.
Chỉ vỏn vẹn hai năm.
Niềm hy vọng ấy cũng biến thành chiếc gai đ.â.m sâu vào tim tôi.
Có lẽ...
Hoắc Khuynh từng yêu tôi.
Nhưng so với sĩ diện, lòng tự trọng và vô số thứ khác...
Điều anh yêu hơn.
Chỉ là việc được tôi chăm sóc chu đáo, được tôi tận tâm lo liệu mọi thứ.
Trong cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Bất kể vì nguyên nhân gì.
Việc anh phớt lờ tôi.
Lạnh nhạt với tôi.
Mặc nhiên cho rằng phụ nữ phải hy sinh vì gia đình.
Đều là những sự thật không thể thay đổi.
Không ai là không biết yêu.
Cũng không ai là không hiểu yêu.
Chỉ đến khi mất đi mới biết trân trọng...
Suy cho cùng chỉ là vì không cam lòng.
Hoặc...
Chưa gặp được một người tốt hơn.
Khi còn trẻ.
Yêu ai cũng không có gì sai.
Khi đã trưởng thành.
Buông bỏ ai...
Cũng không phải là lỗi.
"Hoắc Khuynh."
"Hãy giữ lại cho mình chút thể diện cuối cùng đi."
18.
Hoắc Khuynh vốn là một người kiêu ngạo.
Anh hiểu ý tôi.
Vì thế.
Lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau.
Vẫn là ở nhà tôi.
Một thời gian trước.
Tôi lại theo một đoàn khảo sát đến Tân Cương.
Mùa hè mưa nhiều.
Tôi dầm mưa mấy trận.
Lại thêm dạo này có quá nhiều chuyện.
Sau khi trở về.
Cuối cùng vẫn đổ bệnh.
Lúc tôi khó chịu đến mức mơ màng tỉnh dậy giữa màn đêm.
Là Hoắc Khuynh đỡ tôi ngồi dậy.
Hoắc Dữ Thời nằm bò bên mép giường, lo lắng hỏi nhỏ:
"Mẹ..."
"Mẹ thấy trong người thế nào?"
"Có chỗ nào khó chịu không?"
"Con với bố đưa mẹ đến bệnh viện nhé?"
Hoắc Khuynh kê thêm một chiếc gối sau lưng tôi rồi nói:
"Tối qua lúc nhìn thấy em về đến cổng khu dân cư, anh đã thấy em đi đứng loạng choạng."
"Anh cảm thấy có gì đó không ổn nên đi theo em lên lầu."
"Kết quả vừa lên đến nơi thì thấy em đã sốt ngất ngay trước cửa."
"Anh đã gọi bác sĩ đến tiêm t.h.u.ố.c hạ sốt cho em."
"Bây giờ thấy thế nào?"
"Còn khó chịu không?"
Anh dịu giọng hỏi.
Rồi cẩn thận đưa cho tôi một thứ.
Một chiếc cốc thủy tinh.
Bên trong là chất lỏng màu trắng sữa.
Một ly sữa nóng.
"Tối nay em chưa ăn gì."
"Uống chút sữa cho ấm dạ dày."
"Miểu Miểu."
Anh khẽ gọi tên tôi.
Giọng điệu quen thuộc như đang nhẹ nhàng trách móc.
"Một mình em thật sự không biết chăm sóc bản thân."
"Hôm nay nếu không có anh và con."
"Em ngã bệnh cũng chẳng có ai biết."
"Miểu Miểu."
"Về nhà với bọn anh được không?"
"Để anh và Dữ Thời cùng chăm sóc em."
Tôi nhìn anh.
Nhìn dáng vẻ có phần gượng gạo khi nói những lời ấy.
Lại nhìn Hoắc Dữ Thời bên cạnh liên tục gật đầu phụ họa.
Khẽ mỉm cười.
Đưa tay.
Nhận lấy ly sữa.
Ngay giây tiếp theo.
Tôi buông tay.
Chiếc cốc trượt khỏi đầu ngón tay.
"Choang!"
Tiếng thủy tinh vỡ vang lên.
Mảnh vỡ b.ắ.n đầy nền nhà.
Dòng sữa trắng chậm rãi loang khắp mặt sàn.
Tôi chỉ vào những vệt loang lổ ấy.
Chậm rãi nói:
"Hoắc Khuynh."
"Anh nhìn xem."
"Cốc đã vỡ..."
"Thì không thể lành lại được nữa."
"Sữa đã đổ..."
"Cũng giống như nước hắt đi."
"Không thể lấy lại."
Hơn nữa...
Chưa đầy vài phút sau.
Chuông cửa nhà tôi bỗng vang lên.
Ngoài cửa truyền đến tiếng rất nhiều người nói chuyện.
Hoắc Dữ Thời chạy ra mở cửa.
Một nhóm người ồn ào bước vào.
Ai nấy đều xách theo đủ loại túi lớn túi nhỏ.
Chẳng mấy chốc đã vây kín quanh giường tôi.
"Ôi trời, em gái sao lại bệnh thế này? Anh đã bảo hôm đó đừng dầm mưa rồi mà! Thế mà cả đám cứ nhất quyết kéo em vào rừng mưa!"
"Em gái, còn khó chịu không? Chị mang loại kẹo mềm lần trước em bảo thích đây. Lát nữa uống t.h.u.ố.c đắng thì ăn một viên, đảm bảo sẽ dễ chịu ngay!"
Mọi người ríu rít hỏi han.
Đến lúc ấy mới phát hiện trong phòng còn có hai cha con Hoắc Khuynh.
Họ chần chừ hỏi:
"Hai người này là..."
Tôi nhìn thấy cơ thể Hoắc Khuynh và Hoắc Dữ Thời gần như vô thức cứng đờ.
Giữa vòng vây của mọi người.
Tôi mỉm cười giới thiệu:
"Không quan trọng."
"Một người bạn."
"Và con trai của anh ấy."
"Sau này sẽ không gặp nữa."
"Họ cũng sắp đi rồi."
Dẫu sao.
Vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Hoắc Dữ Thời lập tức bật khóc nức nở ngay trước cửa.
Vừa khóc vừa gào lên:
"Con không đi!"
"Con muốn mẹ!"
Tiếng khóc ầm ĩ đến mức An An cũng sủa "gâu gâu" mấy tiếng về phía thằng bé.
Người nhà họ Hoắc lập tức bước ra từ chỗ khuất.
Bế đứa trẻ đi.
Đỡ người đàn ông đang đứng không vững rời khỏi đó.
Tôi cũng từng cùng người vượt sông chung một chiếc thuyền.
Chỉ tiếc...
Nước đã đổ thì chẳng thể hốt lại.
Sông đã chảy ra biển.
Không bao giờ quay đầu.
Ngoại truyện 1: Hoắc Khuynh
Năm Hoắc Dữ Thời mười hai tuổi.
Cuối cùng cũng lấy hết can đảm...
"Cắt đứt quan hệ cha con" với Hoắc Khuynh.
Thằng bé nói.
Nó muốn đi tìm Lâm Miểu.
Nó không hiểu.
Một chuyện đơn giản như vậy.
Tại sao Hoắc Khuynh lại ra sức ngăn cản.
Điều Hoắc Dữ Thời không biết là...
Trong suốt những năm qua.
Hoắc Khuynh vẫn luôn lặng lẽ đến thăm Lâm Miểu.
Còn lý do anh không cho Hoắc Dữ Thời đi.
Là bởi...
Lâm Miểu đã tái hôn.
Cô còn có một cô con gái vô cùng đáng yêu.
Hoắc Khuynh từng nghĩ.
Cuộc hôn nhân giữa anh và Lâm Miểu quá thất bại.
Mà Lâm Miểu lại là người nhạy cảm.
Muốn thật sự bước ra khỏi quá khứ.
Ít nhất cũng phải mất rất nhiều thời gian.
Nhưng điều anh không ngờ là...
Lâm Miểu hoàn toàn không giống như anh tưởng.
Cô thay đổi đến mức khiến anh cảm thấy xa lạ.
Cô cười rất rạng rỡ.
Sống vô cùng tự do.
Giống như...
Đó mới chính là con người thật của cô.
Hoắc Khuynh chợt nhớ đến lần đầu tiên gặp Lâm Miểu.
Cô gái nhỏ lặng lẽ, ngoan ngoãn.
Được mẹ dắt ngồi đối diện anh.
Khi ấy.
Hoắc Khuynh bị mẹ quản rất nghiêm.
Lại vừa nghe tin mình bị ép liên hôn.
Trong lòng đang đầy bực bội.
Đương nhiên.
Anh chẳng có thiện cảm gì với cô bé nhỏ hơn mình bốn tuổi.
Trông lại ngây ngô, khô khan ấy.
Những năm sau đó.
Anh cãi nhau với gia đình không biết bao nhiêu lần.
Đến cuối cùng.
Ngay cả ông nội cũng ra tay.
Không còn cách nào khác.
Hoắc Khuynh đành miễn cưỡng đồng ý chia tay "Từ Vi".
Từ Vi là bạn học đại học của anh.
Tính cách phóng khoáng.
Không hề do dự mà đồng ý giúp anh diễn vở kịch ấy.
Lúc đó.
Hoắc Khuynh không hề biết Từ Vi thích mình.
Về sau biết được.
Anh cảm thấy có lỗi.
Sau khi Từ Vi trở về nước.
Hai người từng cùng ăn vài bữa cơm.
Cũng bàn bạc vài dự án hợp tác.
Hoắc Khuynh vẫn luôn cho rằng.
Sự thật này sẽ khiến Lâm Miểu tha thứ cho mình.
Ít nhất.
Anh chưa từng thật sự phản bội cô.
Anh luôn nghĩ.
Sai lầm của mình.
Là đem sự oán hận dành cho việc bị nhà họ Hoắc khống chế.
Trút hết lên Lâm Miểu.
Vì thế mới lạnh nhạt với cô.
Thờ ơ với cô.
Để rồi khiến cô hoàn toàn nguội lạnh.
Không thể tiếp tục chịu đựng cuộc hôn nhân ấy.
Cho đến khi nhìn thấy cuộc sống sau khi tái hôn của Lâm Miểu.
Anh mới biết.
Mình đã đ.á.n.h mất điều gì.
Lâm Miểu kết hôn với một người cảnh sát.
Hai người quen nhau trong một lần cùng tham gia cứu hộ t.a.i n.ạ.n giao thông.
Công việc của người cảnh sát rất bận.
Nhưng anh ấy luôn dành thời gian đưa Lâm Miểu đi đây đó.
Đi ngắm núi cao.
Đi ngắm biển lớn.
Đi tìm mọi cội nguồn của sự sống.
Bất cứ khi nào có việc hay thay đổi lịch trình.
Anh ấy đều chủ động báo cho Lâm Miểu biết ngay.
Mỗi khi tan làm.
Nhìn thấy điều gì thú vị.
Anh ấy sẽ mua về cho cô.
Hoặc chụp ảnh gửi cho cô xem.
Họ chia sẻ cuộc sống với nhau.
Và...
Họ thật lòng yêu nhau.
Không lâu sau.
Lâm Miểu sinh một cô con gái.
Từ khi còn bập bẹ tập nói.
Cô bé đã thích ôm chú ch.ó Maltese chạy khắp nơi.
Lớn thêm một chút.
Ở trường mẫu giáo.
Ngày nào cô bé cũng hớn hở khoe với các bạn:
"Mẹ mình giỏi lắm!"
"Mẹ biết làm đồ thủ công!"
"Còn biết đua xe nữa!"
"Các cậu có muốn đến nhà mình chơi không? Mình sẽ giới thiệu mẹ cho các cậu!"
Hoắc Khuynh giống như một con chuột sống trong bóng tối.
Lặng lẽ dõi theo cuộc sống của người khác.
Đôi khi anh muốn bước tới chào Lâm Miểu một tiếng.
Muốn hỏi cô dạo này có sống tốt không.
Ăn uống có đầy đủ không.
Nhưng đến cuối cùng.
Anh lại lặng lẽ thu chân về.
Kể từ đó.
Anh không bao giờ hỏi thăm tin tức của Lâm Miểu nữa.
Một năm nọ, vào dịp Tết.
Sau khi kết thúc tiệc xã giao.
Hoắc Khuynh một mình trở về căn nhà trống vắng.
Anh nới lỏng cà vạt.
Mệt mỏi khẽ gọi:
"Miểu Miểu... anh khát quá."
Anh cứ ngỡ.
Điều chờ mình sẽ là một ngọn đèn vàng ấm áp.
Một ly sữa nóng.
Nhưng đáp lại anh.
Chỉ có màn đêm vô tận.
Và sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Khoảnh khắc ấy.
Nỗi hối hận ngập trời ép đến mức Hoắc Khuynh không sao thở nổi.
Thân hình cao lớn của anh từ từ trượt xuống ngay trước huyền quan.
Trong bóng tối.
Chỉ còn vang lên tiếng nghẹn ngào đau đớn.
Ngoại truyện 2: Hoắc Dữ Thời
Năm thứ ba Hoắc Dữ Thời chiến tranh lạnh với Hoắc Khuynh.
Cuối cùng cậu cũng chờ được cơ hội.
Cắt đuôi khỏi đám vệ sĩ.
