Nước Mắt Linh Tuyền - Chương 11: Đường Đến Linh Tuyền
Cập nhật lúc: 13/08/2026 09:04
Tô Liên và Hoàng t.ử Tần khởi hành vào một buổi sáng sớm, khi ánh nắng bắt đầu len lỏi qua những tán cây. Họ rời khỏi nơi ẩn náu, mỗi bước đi đều mang theo hy vọng và lo âu. Hành trình đến Linh Tuyền không chỉ là một cuộc tìm kiếm, mà còn là một cuộc chiến đấu với những thế lực đang rình rập.
“Chúng ta cần phải đi nhanh, nhưng phải cẩn thận,” Tần nói, ánh mắt nghiêm nghị. “Có nhiều kẻ đang muốn chiếm đoạt Linh Tuyền.”
“Ta hiểu,” Tô Liên gật đầu, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để ai cản trở. Linh Tuyền là hy vọng của nhiều người.”
Họ tiến vào rừng sâu, nơi mà ánh sáng mặt trời chỉ chiếu sáng những khoảng nhỏ trên mặt đất. Những âm thanh của thiên nhiên xung quanh như hòa quyện vào nhịp tim của họ. Tô Liên cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng nàng cũng biết rằng đây là khởi đầu cho một cuộc hành trình đầy gian khổ.
Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía trước. Tô Liên và Tần dừng lại, lắng nghe. Họ thấy một nhóm người đang lén lút bàn bạc. Những bộ trang phục quý tộc khiến Tô Liên cảm thấy bất an.
“Đó là bọn họ,” Tần thì thầm. “Những kẻ muốn chiếm đoạt Linh Tuyền. Chúng ta cần phải tìm hiểu.”
“Chúng ta phải hành động khôn ngoan,” Tô Liên nhắc nhở, “không thể để bị phát hiện.”
Họ lén lút tiếp cận gần hơn, chỗ ẩn nấp giữa những thân cây dày đặc. Giọng nói của một người trong nhóm vang lên, sắc thái đầy tham lam. “Nếu chiếm được Linh Tuyền, chúng ta sẽ có sức mạnh vô biên. Không ai có thể cản trở chúng ta.”
“Nhưng nếu bị phát hiện?” Một người khác lo lắng. “Chúng ta sẽ đối mặt với hậu quả.”
“Chúng ta không thể để sự sợ hãi ngăn cản,” người đầu tiên nói, “chúng ta phải hành động ngay.”
Tô Liên nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần, cảm thấy từng đợt sóng lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng biết rằng những kẻ này không chỉ đơn thuần muốn Linh Tuyền mà còn sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích.
“Chúng ta cần phải ngăn chặn chúng,” Tần nói, giọng đầy quyết tâm.
“Đúng,” Tô Liên đáp, “nhưng ta cần phải lên kế hoạch. Chúng ta không thể hành động vội vàng.”
Họ quay trở lại, tìm một chỗ nghỉ ngơi để thảo luận. Tô Liên ngồi xuống một tảng đá lớn, suy nghĩ về những gì vừa nghe thấy. Nàng biết rằng thời gian không còn nhiều, và họ cần phải hành động khôn ngoan.
“Tần, chúng ta cần phải tìm cách làm cho những kẻ này mất cảnh giác,” nàng nói. “Có thể tạo ra một mồi nhử?”
“Ý tưởng hay,” Tần gật đầu. “Chúng ta có thể tạo ra tiếng động từ hướng khác, khiến họ phân tâm.”
“Và khi chúng rời đi, ta sẽ lẻn vào tìm hiểu thêm,” Tô Liên tiếp tục. “Ta cần biết chúng đang lên kế hoạch gì.”“Vậy thì, hãy làm như vậy,” Tần đồng ý. “Chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện.”
Họ lên kế hoạch kỹ lưỡng, phân công nhiệm vụ cho từng người. Tô Liên cảm thấy sự hồi hộp xen lẫn lo âu, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Đường đến Linh Tuyền đang trở nên rõ ràng hơn, nhưng cũng đầy chông gai.
Khi trời đã tối, họ bắt đầu thực hiện kế hoạch. Tô Liên tạo ra một âm thanh từ phía bên trái, trong khi Tần lén lút di chuyển về phía nhóm người kia. Từng giây phút trôi qua, lòng Tô Liên đập mạnh, không biết liệu mọi thứ có diễn ra theo đúng kế hoạch hay không.
Đột nhiên, một tiếng kêu thất thanh vang lên từ phía nhóm quý tộc. Họ đã phát hiện ra âm thanh lạ. Tô Liên nín thở, nhìn Tần từ xa, thấy hắn nhanh ch.óng lẩn vào bóng tối. Nàng biết rằng đây là thời khắc quyết định.
“Chạy đi!” Một trong những kẻ đứng đầu nhóm la lên. “Có người đang theo dõi chúng ta!”
Tô Liên cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Họ đã bị phát hiện, nhưng Tần vẫn đang ở đó, tìm kiếm thông tin. Nàng không thể đứng yên, quyết định chạy về phía hắn. “Tần!” Nàng gọi lớn.
Tần quay lại, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng. “Liên! Ngươi không nên ở đây!”
“Ta không thể để ngươi một mình,” Tô Liên đáp, cảm thấy sự kết nối giữa họ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Họ bắt đầu rút lui, nhưng nhóm quý tộc đã phát hiện ra sự hiện diện của họ. Những tiếng bước chân dồn dập vang lên, và Tô Liên cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào. Họ cần phải thoát khỏi đây ngay lập tức.
“Chạy!” Tần hô lớn, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, kéo đi qua những lối mòn hẹp.
Họ chạy hết sức mình, nhưng âm thanh phía sau vẫn không ngừng vang lên. Tô Liên cảm thấy mệt mỏi, nhưng không thể dừng lại. Linh Tuyền đang ở gần, nhưng họ phải vượt qua thử thách này trước đã.
“Chúng ta phải tìm một nơi ẩn náu,” Tần nói, nhìn quanh.
Tô Liên gật đầu, nhìn thấy một hang động nhỏ gần đó. Họ lao vào trong, nín thở, cố gắng lắng nghe tiếng bước chân đang dần xa.
“Ngươi có ổn không?” Tần hỏi, thở hổn hển.
“Ta vẫn ổn,” Tô Liên đáp, nhưng nàng biết mình cần phải lấy lại bình tĩnh. “Chúng ta đã gần hơn với Linh Tuyền, nhưng đây chỉ là bắt đầu.”
“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Tần nói, ánh mắt kiên định. “Dù có chuyện gì xảy ra, ta sẽ luôn bên cạnh ngươi.”
Họ đứng trong bóng tối, trái tim cùng nhịp đập, sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo. Hành trình đến Linh Tuyền chỉ mới bắt đầu, nhưng sự quyết tâm của họ sẽ không bao giờ tắt.
