Nuôi Con Những Năm 1980: Mỹ Nhân Lạnh Lùng Được Trùm Nghiên Cứu Khoa Học Chiều Chuộng! - Chương 418
Cập nhật lúc: 24/01/2026 17:37
Lục Văn Khởi ngẩn ra một thoáng, chưa kịp phản ứng:
“cháu nói gì cơ?”
Thẩm Thanh Nghi lại lặp lại một lần:
“An An mang họ Thẩm.”
Lục Văn Khởi đưa tay lau mồ hôi trên trán, rất lâu vẫn chưa tiêu hóa nổi tin tức này, nhất thời không biết nên nói gì.
Ông thật sự không thể tưởng tượng được, người cháu trai vốn mạnh mẽ quyết đoán bên ngoài kia, lại có thể làm ra chuyện hồ đồ như vậy.
Thẩm Thanh Nghi trầm mặc giây lát:
“Trước bốn tuổi, An An đều do một cháu nuôi nấng.”
Lúc này Lục Văn Khởi mới hoàn hồn lại:
“cháu đã vất vả rồi. Chuyện này ta sẽ tìm Lục Nghiễn bàn bạc kỹ càng. Dù gì An An cũng là cốt nhục của nhà họ Lục, nếu nó quay về, ít nhiều cũng phải có phần trong sản nghiệp của Lục gia.”
Thẩm Thanh Nghi không lên tiếng, bầu không khí hơi ngưng trệ.
Nói đến mức này mà Thẩm Thanh Nghi vẫn không nhượng bộ.
Ông nhìn cô gái điềm đạm nho nhã trước mắt, bề ngoài ngoan ngoãn hiền lành nhưng thật ra nguyên tắc rất kiên định, khó lay chuyển.
Nói lâu như vậy, ngoài chuyện nhận chiếc vòng ngọc, cô hoàn toàn không chịu nhượng bộ, thậm chí còn tung ra một quả “bom tấn”:
An An mang họ Thẩm?
Dù trong lòng ông ta thiên vị Lục Nghiễn, thì rốt cuộc ông ta cũng là người nhà họ Lục, sao có thể ở chuyện hệ trọng thế này mà chịu nhượng bộ.
Đứa bé An An kia thông minh lanh lợi, giống Lục Nghiễn như đúc.
Nhưng Lục Văn Khởi vẫn là người biết giữ thể diện, ông không nói lời nặng nề, chỉ bảo với Thẩm Thanh Nghi:
“Thanh Nghi, những điều hôm nay bác nói với cháu, cháu về suy nghĩ kỹ đi, rồi cùng Lục Nghiễn bàn bạc thêm.
Cháu dọn về đây ở, Thừa Chi cũng sẽ vui. Ta nhớ hình như hai đứa còn có hợp tác, ở gần thì bàn việc cũng tiện hơn.”
Thẩm Thanh Nghi gật đầu:
“Vâng, cảm ơn bác.”
Lúc này có người gõ cửa, Lục Văn Khởi bảo:
“Vào đi.”
Một chén trà nóng được bưng đặt trước mặt Thẩm Thanh Nghi, Lục Văn Khởi khẽ đưa tay ra hiệu:
“Nếm thử đi, Đại Hồng Bào mẫu cây của trà viên Thủy Nhuận.”
Loại trà này Thẩm Thanh Nghi chỉ từng nghe qua, cực kỳ đắt đỏ. Cô bưng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ:
“Trà viên Thủy Nhuận thành lập từ năm Quang Tự triều Thanh. Nghe nói ở đó có bánh trà cũ hàng trăm năm tuổi, mà những bánh trà quý giá ấy sớm đã được giới nhà giàu thu gom làm đồ chơi tao nhã.
Hôm nay là lần đầu tiên tôi được uống, không phân biệt nổi thật giả, nhưng nếu là thật thì bác thật sự ưu ái cháu quá.”
Lục Văn Khởi không ngờ Thẩm Thanh Nghi lại hiểu biết rộng như vậy, mà ngay cả khi biết cũng chẳng tỏ ra ngạc nhiên hay vui mừng quá mức, phong thái điềm đạm, khí độ hơn hẳn Phùng Vi.
Nếu quay về thật, cô hoàn toàn xứng đáng làm dâu trưởng của nhà họ Lục.
“Trà viên Thủy Nhuận là sản nghiệp tổ tiên nhà họ Lục để lại. Nếu các cháu quay về, cứ việc uống thoải mái.”
Ông muốn để Thẩm Thanh Nghi hiểu rõ thực lực của Lục gia.
Không ngờ cô chỉ gật đầu:
“Bác thật giỏi, cháu còn nghe nói bánh trà của Trà viên Thủy Nhuận từng được đưa ra đấu giá.”
Lục Văn Khởi mỉm cười:
“Ừ, chiếc vòng ngọc trên tay cháu cũng là ta đấu giá về đấy.”
“Cảm ơn bác.”
Thấy cô uống xong trà mà vẫn không chịu nhượng bộ, cuối cùng ông lại nói thêm:
“Cuối tuần cháu và Lục Nghiễn đưa An An sang đây ăn cơm. Muốn ăn gì cứ gọi điện trước, ta bảo nhà bếp chuẩn bị.”
“Vâng, cảm ơn bác”
Đúng lúc này lại có tiếng gõ cửa, Lục Văn Khởi cất giọng:
“Vào đi.”
Cửa mở ra, nhị tiểu thư Lục gia – Lục Thừa Mỹ bước vào. Nhìn thấy Thẩm Thanh Nghi, cô mừng rỡ:
“Hóa ra thật sự là em dâu à?”
Đối với hai chị em họ Lục, Thẩm Thanh Nghi đều có thiện cảm, liền đứng dậy mỉm cười thân thiện:
“Ừ.”
Lục Thừa Mỹ liếc nhìn Lục Văn Khởi:
“Ba đang nói gì vậy? Nói xong chưa?”
Lục Văn Khởi đáp:
“Chỉ khuyên hai người họ dọn về đây ở thôi.”
Nghe vậy, Lục Thừa Mỹ liền vui mừng:
“Thế thì tuyệt quá, sau này sẽ có người trông chừng Thừa Bình rồi.”
Thẩm Thanh Nghi cười nhắc:
“Lục Nghiễn thường phải tăng ca đấy.”
Ý ngoài lời là Lục Nghiễn e là không có thời gian chăm sóc Lục Thừa Bình.
Lục Thừa Mỹ lắc đầu:
“Chị nói An An ấy, hai đứa chơi với nhau rất vui. Có An An ở đây, ngày nào nó cũng hứng khởi, còn vui hơn gặp chị Phùng Vi nữa cơ.”
Lục Văn Khởi hít sâu một hơi, lại nói với Lục Thừa Mỹ:
“em dâu con còn chưa đồng ý chuyển về, con cũng khuyên thêm đi.”
Lục Thừa Mỹ kéo tay Thẩm Thanh Nghi:
“Chị gọi em là chị Thanh Nghi nhé, gọi em dâu nghe kỳ lắm.”
*Thanh Nghi lớn tuổi hơn Lục Thừa Mỹ*
Thẩm Thanh Nghi cười:
“Tùy ạ.”
“Chị có thể thiết kế giúp em vài bộ đồ không? Mỗi lần nhờ đại chị thì chị ấy bảo em ra xưởng của chị. Nhưng đến xưởng thì nhân viên lễ tân lại bảo phải xếp hàng.”
“Đúng là cần phải xếp hàng.”
Lục Thừa Mỹ ấm ức gật đầu:
“Vậy được thôi, em xếp hàng trước chỗ chị vậy. Nghe nói chị chẳng cần đo số, chỉ cần nhìn là biết đúng không?”
Thẩm Thanh Nghi mỉm cười gật đầu:
“Ừ, chị nhớ rồi.”
“Hehe, em nghe chị về đây nên đặc biệt qua chào hỏi. Mà sao chị không đồng ý ở lại luôn vậy?”
Thẩm Thanh Nghi nghĩ một lát:
“Bọn chị mới dọn sang chỗ kia chưa lâu, cũng vừa quen với cuộc sống bên đó. Cho dù có quyết định mới, chị cũng phải bàn với chồng con đã.”
“Chị với em họ tình cảm thật tốt, chuyện gì cũng cùng nhau bàn bạc. Thôi, bọn em đợi vậy.” Nói xong, Lục Thừa Mỹ lại kéo cô:
“Đi theo em một chút, em có món quà tặng chị.”
Cô dẫn Thẩm Thanh Nghi về phòng mình, lấy ra từ tủ một chai nước hoa:
“Tặng chị.”
Thẩm Thanh Nghi nhận lấy, thoáng nhìn thấy chai nước hoa có vẻ quen mắt, mở ra ngửi thử, mùi hương cũng quen:
“Em mua ở đâu vậy?”
“Trong bách hóa, dạo này rất hot, vừa ra mắt đã bán sạch. Em vất vả lắm mới mua được một chai. Thấy bóng dáng cô gái trên nhãn trông giống chị, hương thơm cũng giống chị, nên em mới muốn tặng.”
Thẩm Thanh Nghi bật cười:
“Đây chỉ là hình cắt bóng đơn giản, không cả ngũ quan, sao lại giống chị được?”
Lục Thừa Mỹ chỉ vào màu nền nhãn:
“Chị hay mặc màu xanh, đặc biệt là màu xanh lam bảo thạch. Nhãn này cũng là màu xanh bảo thạch. Còn kiểu tóc bóng dáng này cũng giống chị hay để. Hương thơm nhạt nhẽo mà dễ chịu, rất giống con người chị.”
Nghe đến đây, Thẩm Thanh Nghi bật cười:
“Cảm ơn em. Thực ra em không cần làm khó mình vì muốn thay bác cả làm người thuyết khách đâu.
Tuy bọn chị không sống chung, nhưng em với chị Thừa Chi có thể tới chơi bất cứ lúc nào. Thừa Bình nếu muốn tìm An An, đợi tan học hay nghỉ lễ thì cũng được.
Nghỉ đông nghỉ hè muốn nhờ chị trông giúp cũng chẳng sao.”
Lục Thừa Mỹ vội giải thích:
“Em không hề thay cha làm thuyết khách đâu, em nói toàn thật lòng cả.”
Thẩm Thanh Nghi ngó đồng hồ:
“Chắc An An tan học rồi, chị phải về thôi. Có thời gian thì cứ tới tìm chị.”
Lục Thừa Mỹ nhanh nhảu:
“Để em lái xe đưa chị về.”
Thẩm Thanh Nghi không từ chối. Hai người vừa ra tới cửa thì thấy một chiếc xe mới dừng lại, Lục Nghiễn bước xuống.
Lục Thừa Mỹ cất tiếng gọi:
“Em họ.”
“Ừ.” Lục Nghiễn gật đầu với cô, rồi hỏi Thẩm Thanh Nghi:
“Em chuẩn bị về à?”
“Vâng.”
“Anh không vào uống chén trà rồi hẵng đi à?” Lục Thừa Mỹ giữ lại.
“Để lần sau đi, mai tôi còn phải đi làm.” Lục Nghiễn đáp.
Vợ chồng họ chào tạm biệt Lục Thừa Mỹ rồi cùng nhau lên xe. Xe rời khỏi đại viện nhà họ Lục, Lục Nghiễn hỏi Thẩm Thanh Nghi:
“Bác nói gì với em vậy?”
Thẩm Thanh Nghi kể lại y nguyên.
Lục Nghiễn lặng lẽ nghe, nhớ tới tin tức hôm nay Tô Thành báo về: Lục Thừa Bình đã rút ba mươi vạn từ ngân hàng, lại còn cùng Phạm Lỗi tới sòng bạc.
Xem ra nhà họ Lục cũng khá giàu có.
Thấy chồng im lặng, Thẩm Thanh Nghi liền hỏi:
“Anh nghĩ sao?”
