Nuôi Con Những Năm 1980: Mỹ Nhân Lạnh Lùng Được Trùm Nghiên Cứu Khoa Học Chiều Chuộng! - Chương 433
Cập nhật lúc: 24/01/2026 17:39
Nói xong, cô mang theo chút chờ mong mà nhìn Tưởng Thành. Cô muốn nghe anh cũng nói ra những lời giống vậy, dù chỉ là dối gạt cô thôi cũng được. Nhưng cuối cùng, Tưởng Thành chỉ khẽ xoa đầu cô, dịu dàng nói:
“Cả đời này anh sẽ luôn trân trọng em. Được rồi, ngủ sớm đi, mai chúng ta cùng đi gặp Thừa Chi.
Anh đi xem bọn trẻ trước.”
“Vâng.” Vị An đáp, nhìn bóng lưng cao lớn của chồng, trong lòng lại dâng lên một nỗi mất mát khó tả.
Sáng hôm sau, Tưởng Thành và Vị An cùng đến Lục trạch. Lục Thừa Bình đã ngồi chờ sẵn ở cổng sân sau đi qua chỗ Lục Thừa Chi.
Thấy vợ chồng họ, hắn vội vàng đứng dậy, theo sát phía sau, còn liếc nhìn Vị An, cười híp mắt gọi Tưởng Thành:
“Tưởng đại ca.”
Tưởng Thành cũng thân thiện mỉm cười đáp lại: “Tôi đi xem Thừa Chi.”
Lúc này Lục Thừa Chi vì lúc bị trói chân có chút thương tích, đang nằm trên giường nghe radio. Bên cạnh là Lục Thừa Mỹ, đang gọt táo cho chị.
Cửa vang lên tiếng gõ, Lục Thừa Mỹ ra mở cửa, thấy Tưởng Thành và Vị An thì hơi sững lại: “Anh Tưởng”
Cô vẫn giữ tay trên cánh cửa, đứng chặn ở giữa, như muốn ngăn Vị An vào.
Tưởng Thành thấy dáng vẻ căng thẳng của cô, liền nói: “Bọn anh tới để xin lỗi Thừa Chi.”
Lục Thừa Mỹ mấp máy môi, còn chưa kịp nói thì nghe giọng Lục Thừa Chi từ trong phòng vọng ra:
“Để họ vào đi.”
Tưởng Thành và Vị An bước vào, Lục Thừa Bình và Lục Thừa Mỹ cũng nhanh chóng đi theo, một trái một phải ngồi cạnh Lục Thừa Chi.
Lục Thừa Chi nhìn hai người dịu dàng cười: “Được rồi, hai đứa ra ngoài đi.”
Lục Thừa Bình không nhúc nhích, bị Lục Thừa Mỹ kéo nhẹ một cái, hắn hất tay, còn lén lườm Vị An một cái, sau đó mới miễn cưỡng đi ra.
Anh em họ đi ra, trong phòng chỉ còn lại ba người.
Không khí bỗng nhiên trầm xuống, Lục Thừa Chi là người mở lời trước:
Tôi tha thứ cho các người rồi.”
Vị An sững sờ: “Lục Thừa Chi, xin lỗi…”
Lục Thừa Chi cúi mắt, không nhìn cô. Một lúc lâu sau mới chậm rãi nói:
“Từ khi Tưởng Thành chọn cô, đừng nói là chào hỏi, tôi thậm chí chưa từng liếc nhìn anh ấy thêm một lần. Dù cô không hiểu rõ tôi, thì cũng nên biết Tưởng Thành là người thế nào. Từ ngày anh ấy cưới cô, giữa chúng tôi đã không còn khả năng nào nữa. Vậy tại sao cô còn muốn đối đầu với tôi?”
Vị An lập tức đỏ hoe mắt: “Vì tôi ghen tị với cô.”
Lục Thừa Chi khẽ cười: “Ghen tị? Tôi có gì, chẳng phải sau khi cô gả cho Tưởng Thành đều có cả rồi sao? Hơn nữa còn sống tốt hơn tôi.”
Đúng vậy, địa vị, thân phận, tài sản, cô đều có. Vậy nên lý do trước kia cô đưa ra, e rằng chỉ Tưởng Thành mới tin.
Vị An khổ sở cười, chỉ đành nói thật:
“Ghen tị vì anh ấy từng toàn tâm toàn ý với cô. Anh ấy có thể vì một câu nói của cô mà chịu bị Thừa Bình làm phiền tới chết, cô muốn ôn bài, cho dù mệt rã rời sau huấn luyện trong quân doanh cũng phải chạy về trông Thừa Bình.
Cô nói trên thương trường có một đôi giày đỏ mới, một chiếc kẹp tóc xanh, anh ấy cũng sẽ đi mua về cho cô.
Một nửa thời gian chăm sóc Thừa Bình chẳng phải đều do anh ấy và Tưởng Vinh gánh sao?
Anh ấy vì bố cô mà vất vả không than phiền.”
Lục Thừa Chi ngạc nhiên: “Sao cô biết những chuyện này?”
Vị An nhắc lại mà lòng đau như d.a.o cắt:
“Là Thừa Bình đến tìm tôi, bảo ta cút khỏi thế giới của Tưởng Thành, nói Tưởng Thành vốn dĩ là của cô, từng lời từng chữ như d.a.o cứa vào tim tôi.
Tôi muốn tự lừa mình tin rằng đó chỉ là lời Thừa Bình bịa đặt, nhưng không lừa nổi.
Khi Tưởng Thành hôn mê, yếu ớt đến vậy, anh ấy vẫn còn nghiến răng chất vấn: ‘Lục Văn Khởi, ông hài lòng rồi chứ?’
Tôi chưa từng biết Lục Văn Khởi là ai, cho đến khi Thừa Bình xuất hiện mới hiểu đó là bố cô.
Anh ấy hận bố cô…
Anh ấy hận ông ấy đã hủy bỏ hôn ước của hai người, vì chứng minh bản thân mà liều cả mạng.
Rõ ràng… rõ ràng là các người bỏ rơi anh ấy, vứt anh ấy đi, ta mới là người nhặt lại anh ấy. Tại sao không được?”
Giọt nước mắt của Lục Thừa Chi rơi xuống mu bàn tay, cô mới giật mình nhận ra mình đã khóc, vội vàng lau đi:
“Từ đầu đến cuối chưa từng có ai nói không được. Tôi cũng chấp nhận rồi, chỉ có điều là do cô cứ dây dưa tấn công ta không ngừng.
Nếu nói ghen tị, tôi cũng ghen tị với cô.
Nhưng ngoài phản kích lại, tôi chưa từng chủ động làm hại cô.
Nếu có, thì cũng chỉ là chuyện Thừa Bình lần đó. Nếu tôi biết, tuyệt đối sẽ không để nó làm ra chuyện mất mặt như vậy.”
Vị An kinh ngạc ngẩng lên: “Thừa Chi…”
Lục Thừa Chi cười khổ:
“Đúng, hôm nay nói ra chữ ‘ghen tị’ đúng là chẳng vẻ vang gì. Nhưng từ lúc có nhận thức về nam nữ, tôi đã thích anh ấy rồi. Vì vậy tôi tự nhiên cho rằng anh ấy nhất định sẽ là chồng tôi, không thể chạy thoát.
Cho nên lúc bố tôi trong điện thoại đưa ra điều kiện ấy, tôi cũng không phản đối, vì tôi tin anh ấy sẽ làm được yêu cầu đó.
Khi đó nhà họ Lục cũng khó khăn, bố tôi bận rộn vì gia tộc, tôi lại không biết gì về việc làm ăn. tôi không rõ bố tôi cụ thể nói gì với anh ấy. Chỉ đến khi tôi chính thức về nước, mấy mối hôn sự bố sắp xếp tôi đều không đồng ý.
Mãi đến khi Tưởng phu nhân đến làm ầm ĩ tôi mới nhận ra chuyện đã nghiêm trọng đến thế. Tôi muốn đi tìm Tưởng Thành, nhưng anh ấy lại đang làm nhiệm vụ. Đợi đến khi anh ấy về, thì đã mang theo tin tức về cô
Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy ôm một người phụ nữ, dịu dàng và mãn nguyện đến thế.
Mà đó chính là cảnh tượng ta từng vô số lần tưởng tượng.
Đêm trước khi ta đi du học năm mười sáu tuổi, tôi đã tìm anh ấy, nhưng anh ấy cũng chỉ xoa đầu ta, nói: Chưa kết hôn mà.
Nhưng khi ấy, anh ấy và cô cũng chưa kết hôn.
Tôi mới hiểu, thì ra thích một người chẳng có chuyện đến trước đến sau, cũng chẳng phải cứ lâu ngày là sinh tình.
Nên những gì cô vừa nói, rằng anh ấy vì tôi mà làm, cũng không phải vì tình yêu nam nữ, mà chỉ vì anh ấy nghĩ bản thân là vị hôn phu, nên trách nhiệm phải làm vậy thôi.”
Nghe đến đây, tim Tưởng Thành đập loạn, anh muốn mở miệng giải thích: “Không phải thế…”
Nhưng anh chỉ mấp máy môi, cuối cùng chẳng nói được gì.
Có những thứ đã lỡ, thì chính là đã lỡ. Nếu quay đầu lại, sẽ làm tổn thương tất cả mọi người.
Dù lúc này, trái tim anh đau thắt đến nghẹt thở.
Nói xong, Lục Thừa Chi lại nở nụ cười, bảo với Vị An:
“Thấy chưa, cô so với tôi chẳng phải may mắn hơn nhiều sao? Ông trời ban cho cô và anh ấy cơ hội, thời thế, địa lợi nhân hòa đều không đứng về phía tôi. Tôi có gì để đáng ghen tị nữa chứ?
Được rồi, chuyện này cũng chẳng có gì ghê gớm. Nhân gian vẫn còn nhiều điều đáng mong đợi. Tôi, Lục Thừa Chi, sống đến nay chưa từng làm điều trái với lương tâm, nên tôi vẫn tin rằng mất ở chỗ này, thì sẽ được bù ở chỗ khác.
Quả nhiên cũng đúng, cô xem, em họ tôi đã trở về, còn mang lại cho tôi một phần gia sản.Tôi vẫn luôn lo lắng cho em trai và tương lai nhà họ Lục, cuối cùng cũng đã có hy vọng.”
Vị An nghĩ, nếu hôm đó cô không nghe thấy câu mắng của mẹ chồng với Bác cả Lục, cô sẽ tin rằng Tưởng Thành từ đầu đến cuối chỉ yêu một mình cô.
Người mẹ chồng này, thấu hiểu hai người con trai của mình hơn ai hết.
Chỉ là chuyện này, nếu Tưởng Thành không nói, cả đời Lục Thừa Chi cũng sẽ không biết anh từng yêu cô sâu đậm đến vậy, sâu đến mức mẹ anh phải dùng chữ “hủy hoại”.
Với sự hiểu biết của cô về Tưởng Thành, đời này anh cũng sẽ không bao giờ nói ra.
Nhưng dẫu vậy, trong lòng cô ta vẫn như có một cái gai.
Cô ta bây giờ vô cùng hối hận – tại sao ngày đó phải lén nghe mẹ chồng mắng Bác cả Lục? Tại sao lại phải chất vấn Tưởng Thành? Nhưng ngay cả khi hỏi, cũng chẳng nhận được lời hồi đáp thẳng thắn từ anh.
Cuối cùng, Lục Thừa Chi kéo chăn nằm xuống:
“Các người về đi, tôi hơi mệt rồi. Giờ nhà họ Lục đã có Lục Nghiễn, tôi định đi đây đi đó. Ngắn thì ít lâu, dài thì có lẽ chẳng quay về. Đợi khi gặp lại, có khi đã là tuổi bảy mươi tám mươi. Thế nên cô cứ yên tâm mà sống với Tưởng Thành đi.”
“Thừa Chi…” Giọng Tưởng Thành đã nghẹn lại.
