Nuôi Con Những Năm 1980: Mỹ Nhân Lạnh Lùng Được Trùm Nghiên Cứu Khoa Học Chiều Chuộng! - Chương 436
Cập nhật lúc: 24/01/2026 17:40
Cô cứ thế nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, trong mắt đầy mong đợi.
Rõ ràng hồi nhỏ cùng nhau lớn lên, chỉ hơn cô có hai tuổi thôi, vậy mà bây giờ cô chỉ có thể ngước nhìn bờ vai anh.
Trải qua tuổi dậy thì, thời kỳ vỡ giọng, tuy rằng vẫn dịu dàng kiên nhẫn, chiều chuộng cô như hồi nhỏ, nhưng lại hoàn toàn khác xưa rồi.
Anh cao lớn rắn rỏi, ngũ quan tuấn tú.
Vì vừa vội vàng trở về gặp cô, bộ quân phục trên người còn chưa kịp cởi xuống, thắt lưng da siết chặt, khiến dáng người anh càng thêm oai phong, thẳng tắp.
Cô từng nghĩ sẽ ôm lấy vòng eo ấy, tựa đầu vào lồng n.g.ự.c anh, nghe anh dặn dò đôi câu khi ra ngoài phải chú ý những gì, cho dù những điều đó cô đều biết rồi.
Chỉ là cô vừa đưa tay ra thì thấy Tưởng Thành lùi lại hai bước. Cô hơi nhíu mày, đứng đó tủi thân. Tưởng Thành lại bước tới, xoa nhẹ đầu cô như hồi nhỏ, giọng dịu dàng:
“Chúng ta còn chưa kết hôn, đợi anh cưới em rồi hãy ôm, được không?”
Lần đầu rung động luôn vừa nóng bỏng vừa cẩn trọng.
Anh không dám mạo phạm, bởi ngoài tình cảm còn có trách nhiệm.
Đây là cô gái anh nhìn lớn lên từ nhỏ, nên tuyệt đối không thể làm bậy.
Nhỏ to trong lòng của Lục Thừa Chi không những bị từ chối, mà còn bị vạch trần, khiến cô có phần xấu hổ.
May mà Tưởng Thành lại móc từ túi ra một cây bút máy đưa cho cô:
“Đây là phần thưởng anh nhận được trong lần huấn luyện gần đây, tặng cho em.”
Nói xong, anh bổ sung:
“Anh sẽ chăm sóc thật tốt cho Thừa Bình và Thừa Mỹ, bác Lục cũng đừng lo lắng.”
“Được.”
Cuối cùng, anh vẫn không ôm cô…
Trong lòng anh nặng trĩu, đè nén.
Anh không biết đã ngồi bao lâu, chỉ đến khi nhìn những dòng chữ trên giấy điều lệnh thuyên chuyển dần nhòe đi, mới hoảng hốt đưa tay dụi mắt…
Hoàn hồn lại, anh buộc bản thân thoát ra khỏi cảm xúc này, vùi đầu vào sắp xếp hồ sơ công việc.
Hai ngày sau, báo chí đưa tin vụ việc nhà họ Phạm, đồng thời cũng phát trên bản tin buổi tối.
Nhà họ Tưởng lập được công huân hạng nhất, Tưởng Vinh được thăng chức Tổng cảnh tư.
Trong bữa cơm, bà cụ Tưởng nhìn hai người con trai:
“Ngày mai mẹ định lên chùa thắp nhang.”
Tưởng Thành và Tưởng Vinh không nói gì.
Ngược lại, cô cháu gái nhỏ lên tiếng:
“Bà ơi, nhà ta là gia đình quân nhân, sao có thể tin mấy thứ phong kiến mê tín này chứ?”
Bà cụ Tưởng mỉm cười:
“Quốc gia đã sớm cho tự do tín ngưỡng, cũng không phạm pháp. Dù có là mê tín phong kiến, mẹ cũng muốn đi một chuyến.”
Vị An hỏi:
“Mẹ có chuyện gì phiền lòng sao?”
Bà cụ Tưởng nói:
“Lần này Tưởng Vinh lập công thăng chức là chuyện vui lớn, mẹ muốn đi trả một cái nguyện.”
Tất nhiên bà không thể nói rằng nhìn đứa con trai cả này, trong lòng vừa buồn vừa đau, không biết phải làm sao.
Con út làm việc nóng nảy, tâm trạng buồn bã thì cho dù có cố nén mặt, người ta vẫn nhìn ra được, chỉ cần khuyên nhủ an ủi một chút là ổn.
Nhưng con cả lại khác. Nó là kẻ cứng rắn, cho dù khắp người đầy thương tích, bề ngoài cũng không lộ ra, giả vờ như chẳng có chuyện gì.
Nó có thể vì giữ vững những điều bản thân cho là đúng mà đè nén tình cảm của mình đến chết.
Nếu bản thân nó không tự cởi bỏ được, thì chẳng ai khuyên nổi, kể cả bà. Giống như năm xưa vì một cơn tức giận và mặc cảm mà nó cưới Vị An, bà cũng không ngăn được.
Mắng nó, nó cũng có thể thản nhiên chấp nhận, sẵn sàng hòa giải với tất cả mọi người, nhưng lại chẳng biết cách hòa giải với chính mình.
Tưởng Vinh gật đầu:
“Vậy mẹ lấy cho con và anh cả mỗi người một cái bùa bình an nhé.”
Hôm sau, bà cụ Tưởng cùng Vị An đi chùa dâng hương. Xe dừng ở dưới chân núi.
Bà cụ Tưởng dẫn dì Hoàng từ xe bước xuống, chợt thấy phía trước có một tiệm trà được trang trí rất cầu kỳ.
Bởi chỗ này là khoảng đất trống, cách cổng chính ngôi chùa xa, chỉ có người đi xe tới mới dừng lại ở đây, gửi xe rồi đi tiếp.
Còn đi bộ hoặc đi xe đạp thì thường đi lối khác gần hơn.
Thế nên nơi đây mới có một tiệm trà cầu kỳ như vậy.
“Lão phu nhân, hay là vào uống chén trà rồi hãy lên núi?”
Bà cụ Tưởng gật đầu, dẫn dì Hoàng và tài xế cùng bước vào tiệm trà.
Bà gọi ba chén trà, định uống xong rồi lên chùa, thì nghe bàn bên vang lên một giọng đầy kinh ngạc:
“Ối chà, có phải bà Tưởng đó không?”
Bà cụ Tưởng quay đầu lại, nhìn thấy một người quen cũ – vợ và con gái của đồng nghiệp cũ.
“Bà Chu.”
Bà cụ Tưởng lễ phép đáp lại.
Bà Chu vội kéo con gái bưng chén trà đến ngồi cùng bàn, còn cười với dì Hoàng và tài xế:
“Bàn bên tôi gọi thừa hai đĩa điểm tâm, hai người qua nếm thử nhé?”
Dì Hoàng theo bà cụ Tưởng nhiều năm, mắt nhìn ra tình huống, lập tức đứng dậy:
“Cảm ơn bà Chu.”
Tài xế cũng nhanh chóng đi theo.
Bà Chu thấy hai người rời đi, liền ra hiệu cho con gái ngồi đối diện bà cụ Tưởng.
Con gái bà Chu là Lưu Vũ Lệ, năm nay 23 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, dung mạo dịu dàng thanh tú, mang khí chất thư hương.
“Bà Giang, nghe nói cậu Tưởng Vinh nhà bà lại lập công hạng nhất?”
Bà cụ Tưởng hờ hững ngước mắt nhìn một cái:
“Ừm.”
Bà Chu lập tức cười tươi:
“Thật là tuổi trẻ tài cao, mới bấy nhiêu tuổi, mà cũng tuấn tú nữa.”
“Ừm, cũng có chút nhan sắc.” Bà cụ Tưởng vẫn nhạt nhẽo.
Bà Chu hơi nghẹn, rồi gượng gạo hỏi tiếp:
“Tuổi cũng không còn nhỏ nữa nhỉ?”
“26, cũng tạm.”
“Nghe nói còn chưa có người yêu, tiêu chuẩn đừng kén quá, chứ điều kiện tốt đến mấy mà vẫn ế thì cũng uổng.” Bà Chu bóng gió.
“Thì cứ để ế thôi, dù sao nó chọn tôi cũng chọn. Bất đắc dĩ, nhà tôi Tưởng Vinh ấy, có ế đến bốn mươi tuổi cũng còn lựa chọn được.”
Bà Chu: “!!!”
Không còn gì để nói tiếp.
Bà cụ Tưởng liếc nhìn Lưu Vũ Lệ, rồi bảo bà Chu:
“Bà cũng đừng sốt ruột, bây giờ đâu phải xã hội cũ nữa, cưới muộn cũng chẳng sao. Chúng tôi còn có việc, xin phép đi trước.”
Dì Hoàng ngồi bàn bên, nghe rõ mồn một. Ba người ra khỏi tiệm, dì Hoàng cười:
“Lão phu nhân, bà không thấy sắc mặt của bà Chu vừa rồi đâu.”
Bà cụ Tưởng cũng cười:
“Thì biết làm sao.”
“Nhà họ Chu hôm qua còn có người đến dò hỏi chuyện nhị thiếu gia đấy.”
“Tôi biết. Nhà họ Chu biết đến Tưởng Vinh đâu phải ngày một ngày hai, đợi đến lúc nó thăng chức rồi mới đến hỏi.
Trong cái vòng này cũng không thể nói cách làm của họ là sai, nhưng Tưởng Vinh trong lòng đã có người rồi, mà còn lôi kéo mấy chuyện mập mờ nữa, nó không chịu nổi đâu.”
Bà thật sự bị Tưởng Thành làm cho sợ rồi.
Khi Tưởng Thành còn nổi bật, trong giới vừa nghe đến chuyện nhà họ Lục muốn mai mối, từng nhà từng nhà lao đến, hai anh em họ đều tuấn tú, nhưng Tưởng Thành tính tình tốt, lễ độ, các cô gái đều thích.
Tưởng Vinh thì suốt ngày lạnh mặt, một câu nói cũng đủ làm nghẹn cả đám, đẹp trai đến mấy cũng chẳng ai chịu nổi. Vì vậy, Tưởng Thành dù không có chức vụ vẫn được ưa chuộng hơn Tưởng Vinh.
Đã từng có vài nhà ngấm ngầm so bì vì Tưởng Thành, khiến bà cũng đau đầu không ít.
Tưởng Thành ứng xử thông minh, có thể tự giải quyết mọi chuyện.
Tưởng Vinh thì… haizz, chi bằng để bà đắc tội trước còn hơn.
Một mình Lục Nhã mà còn xử lý không xong, giờ lại thêm một cô tiểu thư nhà họ Chu nữa, không biết sẽ gây ra hiểu lầm gì, chuyện này Tưởng Vinh không xử lý nổi. Không khéo lại làm Lục Nhã giận mà bỏ đi.
