Nuôi Con Những Năm 1980: Mỹ Nhân Lạnh Lùng Được Trùm Nghiên Cứu Khoa Học Chiều Chuộng! - Chương 438
Cập nhật lúc: 24/01/2026 17:40
Lục Nhã nhướng mày:
“Có thể, nhưng anh phải đồng ý với em một điều kiện.”
Tưởng Vinh hơi ngạc nhiên
“Điều kiện gì?”
Lục Nhã ghé sát lại, mỉm cười:
“Lát nữa hôn em một cái.”
Tưởng Vinh: !!!
“Anh đang lái xe.” Tưởng Vinh mặt mày nghiêm nghị, mặc dù ngại vô cùng, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra rất bình tĩnh.
Lục Nhã thản nhiên quay đầu, khoanh tay trước ngực, nhìn thẳng về phía trước:
“Em nói lát nữa cơ, tức là sau khi anh dừng xe.”
Tưởng Vinh im lặng, liếc nhìn xe của Lục Nghiễn và Lục Thừa Bình, kéo giãn khoảng cách.
Khóe môi Lục Nhã cong lên, lại nói:
“Anh Tưởng, lần sau anh đừng ngốc như vậy được không?”
“Ngốc chỗ nào?”
“Em có dễ dàng để người ta bắt đi như thế sao?”
Tưởng Vinh đặt tay lên vô lăng, nghiêm túc đáp:
“Lần trước chẳng phải bị người ta lừa đến khách sạn rồi à?”
Lục Nhã hít sâu, giận dữ:
“Đó chẳng phải vì em sốt ruột đi tìm anh trai sao!”
Bị cô dịu dàng quát một câu, Tưởng Vinh không nhịn được, lén quan sát sắc mặt của cô, hình như có chút tức giận.
Một lúc không biết nên mở miệng thế nào, anh cố gắng nghĩ rồi giọng vô thức mềm lại:
“Anh biết Nhã Nhã thông minh mà.”
Khóe môi Lục Nhã từ từ cong lên, lộ ra hai lúm đồng tiền nhàn nhạt:
“Đúng vậy.”
Nói xong cô lại không nhịn được liếc nhìn Tưởng Vinh một cái, thật sự đẹp trai quá, trái tim vừa bị tổn thương đã lập tức được chữa lành.
Tưởng Vinh cảm nhận ánh mắt cô, có chút mất tự nhiên.
“Anh Tưởng, anh đẹp trai như vậy, có cô gái nào muốn làm bạn gái anh không?”
Lục Nhã nheo mắt hỏi.
“Không có.”
Lục Nhã khó tin:
“Không thể nào, anh mà ở nước ngoài, chắc chắn sẽ có vô số cô gái đưa thư tình cho anh.”
Tưởng Vinh nghĩ một chút:
“Trong đội đều là đàn ông, hơn nữa bình thường anh quá bận, không có cơ hội tiếp xúc với con gái.”
“Thế à?” Lục Nhã cười tươi, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, lại muốn trêu:
“Vậy bây giờ anh có muốn yêu không?”
Tưởng Vinh không ngu, vừa nãy cô bảo anh hôn mình, chính là ý này, anh gật đầu:
“Ừ.”
Lục Nhã vỗ tay:
“Tốt, vậy để em giới thiệu cho anh vài người nhé?”
Tưởng Vinh không kìm được, phanh gấp dừng xe. Lục Nhã cũng giật mình, may mà trước sau không có xe, nếu không đã va chạm rồi. Cô nhìn anh hỏi:
“Sao vậy, anh Tưởng?”
“Em đã bảo anh hôn em, tại sao lại còn muốn giới thiệu bạn gái cho anh?”
Cái cô nhóc này đầu óc quái gở, rốt cuộc ở nước ngoài đã học cái gì thế? Tưởng Vinh thật sự không hiểu.
Người đàn ông này dễ bị trêu vậy sao? Lục Nhã nhìn dáng vẻ nghiêm túc mà lại kinh ngạc của anh, buồn cười muốn chết, cố nhịn rồi nói:
“Ba em nói, hai nhà mình gặp nhau chính là người thân. Ở nước ngoài, người thân gặp nhau hôn một cái là lễ nghi.”
Tưởng Vinh im lặng một chút:
“Đây là Trung Quốc.”
Nói xong lại khởi động xe.
Lục Nhã trầm ngâm:
“À, vậy em phải nhập gia tùy tục, theo quy củ ở đây rồi.”
Cô nói dở chừng, tim Tưởng Vinh lại loạn nhịp, quy củ ở đây là hôn hay không hôn?
Lục Nhã thấy ngón tay anh mấy lần nắm chặt buông ra trên vô lăng, khóe môi cong lên.
Người đàn ông ngốc nghếch, cổ hủ này, nhất định phải trị cho anh ta.
Xe của Tưởng Vinh đã bị Lục Nghiễn và Lục Thừa Bình bỏ xa một đoạn lớn.
Cuối cùng, anh nhịn không được tìm một chỗ vắng dừng lại.
“Anh Tưởng, chưa đến sao?”
Tưởng Vinh nhìn Lục Nhã, cổ họng trượt lên xuống:
“Nhã Nhã…”
Lục Nhã nhướng mày nhìn anh:
“Hửm?”
“Hay là chúng ta yêu nhau đi.” Tưởng Vinh rất nghiêm túc nói.
Mắt Lục Nhã cong cong:
“Anh muốn hôn em à?”
Tưởng Vinh do dự một chút, cố kìm lại:
“Không, là anh thích em.”
Nói xong ngay cả hô hấp cũng nhẹ hơn, anh nhìn chằm chằm vào Lục Nhã, mong chờ câu trả lời.
Nhưng cô chỉ cười, không đáp, tim anh như treo lên cổ họng, căng thẳng sợ cô từ chối.
Ngay lúc anh bồn chồn, một cảm giác mềm mại áp lên má.
Tưởng Vinh lập tức ngẩn ra, nét mặt lạnh lùng giãn ra, như băng sơn tan chảy, khóe môi không nhịn được mà khẽ cong lên:
“Về nhà anh sẽ nói với chú hai Lục chuyện của chúng ta.”
Lục Nhã vui vẻ nhướng mày:
“Em đã sớm nói với ba em rồi, ông ấy đồng ý. Chỉ có điều, e là bác Tưởng sẽ không dễ đồng ý vậy đâu.”
Tưởng Vinh sững lại. Con bé này đã sớm nói rồi sao? Nhìn gương mặt đắc ý của cô, cười như con cáo nhỏ kiêu ngạo.
Hóa ra vừa rồi cô bảo giới thiệu đối tượng cho anh, chỉ là đang trêu anh thôi?
Lục Nhã dường như nhìn thấu suy nghĩ của anh, lại hôn lên mặt anh một cái:
“Đúng, em chính là muốn trêu anh, ai bảo anh suốt ngày căng mặt.”
Tưởng Vinh phản ứng lại, khóe môi khẽ nhếch, lại khởi động xe, tốc độ nhanh hơn trước nhiều.
Khi đến biệt thự của Lục Nghiễn, Lục Thừa Bình và An An đang ngồi trên sofa chơi đồ chơi.
Thấy họ vào, liền hỏi:
“Sao giờ mới đến?”
Chưa kịp để Tưởng Vinh mở miệng, Lục Nhã đã nhanh nhảu:
“Trên đường gặp một bà cụ ngã, em với Tưởng Vinh đưa bà đến bệnh viện.”
An An cười:
“Cô đúng là người tốt, thích giúp người khác.”
Lục Nhã nhướng mày:
“Ngồi cạnh em là cảnh sát Tưởng mà, gặp chuyện thế này sao có thể làm ngơ?”
Nói xong lại cười hỏi:
“Ba và anh trai em ở phòng nào?”
Lục Thừa Bình cười:
“Em nên đợi ba và anh em nói chuyện xong rồi hẵng vào.”
——
Trong phòng, Lục Văn Tinh nằm trên giường, sau lưng kê gối cao.
Tuy trước đây đã nhiều lần nói chuyện điện thoại với con trai, nhưng giờ được tận mắt nhìn thấy nó ngồi trước mặt, ông vẫn xúc động vô cùng.
Con trai giống mẹ quá, thậm chí còn hơn cả Lục Nhã
Sau mấy ngày di chuyển vất vả, giờ ông nói chuyện đã khó khăn, một tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Nghiễn, chỉ im lặng nhìn con.
Nước mắt đục ngầu từng dòng trào ra khỏi hốc mắt.
Thật lâu sau mới gắng sức nói:
“Lục Nghiễn, nghiên cứu khoa học trong nước không dễ dàng gì, ba thật sự mừng cho con, con phải cố gắng hơn nữa.”
Lục Nghiễn siết tay ông:
“Vâng, ba cũng phải nhanh chóng khỏe lại. Cha con mình cùng nhau cố gắng, A Đại đang rất thiếu những giáo sư, thầy hướng dẫn như ba.”
Lục Văn Tinh thở dài:
“Không được nữa rồi, đã kéo dài quá lâu, quá mệt mỏi, ba không muốn trị nữa. Nhìn thấy con và gia đình nhỏ của con, ba đã mãn nguyện lắm rồi.”
Lục Nghiễn nắm tay Thẩm Thanh Nghi, kéo cô đến trước mặt cha:
“Còn một người ba chưa gặp.”
“Còn một người?”
Lục Nghiễn vuốt ve bụng Thẩm Thanh Nghi, gật đầu:
“Vâng, cháu gái của ba.”
Chưa kịp để Lục Văn Tinh đáp lời, đã nghe Tô Tĩnh Uyển kinh ngạc hỏi:
“Lại có thai rồi sao?”
Thẩm Thanh Nghi không dám nhìn mẹ chồng, cúi đầu mỉm cười, chưa kịp trả lời thì Lục Nghiễn đã đáp:
“Ừ, m.a.n.g t.h.a.i rồi.”
Lục Văn Tinh cũng rõ ràng kích động:
“Tốt quá.”
“Vậy ba có chịu đi chữa trị không?” Lục Nghiễn hỏi.
Lục Văn Tinh liên tục gật đầu:
“Chữa, dù khó thế nào cũng phải chữa, An An thông minh ngoan ngoãn thế, cháu gái chắc chắn cũng sẽ giỏi giang.”
Tô Tĩnh Uyển cũng liên tục gật đầu, kéo tay Thẩm Thanh Nghi:
“Con bé này, có thai cũng không nói, còn đứng lâu như thế, mệt biết bao.”
