Nuôi Con Thời Mạt Thế - Chương 228: Cảm Hứng Bắt Nguồn Từ Cuộc Sống
Cập nhật lúc: 08/04/2026 20:07
An Nhiên vơ vét đồ dùng trẻ sơ sinh, bởi vì cô cảm thấy bây giờ mình dường như chỉ cần hấp thụ no tinh hạch thì có vẻ như không ăn gì cũng được, cho nên An Nhiên ít quan tâm đến vấn đề ăn uống hơn.
Chủ yếu là bỉm, khăn ướt trẻ em các loại cho Oa Oa dùng, những thứ này trở thành mục tiêu vơ vét của An Nhiên. Cô còn gom sạch dầu cá, canxi, sắt, kẽm bán trong cửa hàng mẹ và bé, cùng với nước khoáng cho em bé uống.
Còn về những đồ dùng trẻ sơ sinh sẽ phải dùng đến sau này, ví dụ như đồ ăn dặm, đồ chơi các loại, An Nhiên không cầm nổi nữa. Cuộc sống này sống được ngày nào hay ngày ấy, sau này cần thì đi tìm tiếp, dù sao tang thi cũng không cần những thứ này.
Gom hết những thứ cần dùng vào túi vải bạt, An Nhiên lại tìm kiếm ghế địu em bé trong cửa hàng mẹ và bé. Vừa xem sách hướng dẫn, loại ghế địu này không thích hợp cho trẻ sơ sinh mới hai tháng tuổi, suy cho cùng đứa trẻ lớn chừng này cũng không thích hợp để giữ tư thế ngồi trong thời gian dài.
Vẫn là địu vải thích hợp với Oa Oa.
Thế là An Nhiên lôi hết tất cả các loại địu vải em bé với đủ kiểu dáng trong cửa hàng mẹ và bé ra, có khoảng mười mấy cái, cố ý đựng vào một cái túi lớn, để dành bẩn thì thay.
Ngoài ra, cô còn đặc biệt cạy cửa một hiệu sách ở tầng hai, tìm vài cuốn sách nuôi dạy trẻ ở bên trong, bỏ vào túi, chuẩn bị đợi lúc rảnh rỗi sẽ đọc.
Thu dọn xong mấy cái túi lớn, An Nhiên liền bế Oa Oa đi ra bên ngoài cửa số 3 tầng hai.
Lúc này trời đã về chiều, Vân Đào dẫn Hằng Hằng, vẫn luôn quan sát địa hình bên ngoài tòa nhà số 3. Thang cuốn chỉ có một cái, nhưng tụ điểm vui chơi giải trí đối diện lại có một cái cầu thang bộ.
Hướng của thang cuốn là cửa chính của trung tâm thương mại, đối diện với một quảng trường lớn. Trên quảng trường toàn là tang thi đông nghịt đang gào thét. Còn đi xuống cầu thang bộ thì là mặt sau của trung tâm thương mại. Mặt sau ngoài một số cửa hàng ra thì là một con phố không rộng lắm. Trên mặt phố cũng toàn là tang thi, nhưng hai bên đường đều đậu kín xe cộ.
Vân Đào ngồi xổm bên cạnh Hằng Hằng. Hằng Hằng đỏ hoe hai mắt, kiễng mũi chân, hai tay bám vào lan can kính, nhìn mặt sau của trung tâm thương mại. Vân Đào nghiêng đầu, thấy An Nhiên bế Oa Oa đi ra, liền vẫy tay với An Nhiên, ra hiệu cho cô qua đó, ngồi xổm xuống.
An Nhiên làm theo, ngồi xổm bên cạnh Vân Đào. Vân Đào liền chỉ vào một chiếc SUV Volkswagen trông khá ổn trên con phố phía sau trung tâm thương mại, nói với An Nhiên:
“Chiếc xe này lớn, mấy người chúng ta ngồi vừa vặn. Cô có thể mở một con đường ra, tôi sẽ qua đó khởi động xe.”
“Không thành vấn đề!”
An Nhiên gật đầu, liếc nhìn chiếc SUV kia. Thân xe màu trắng, to thì to thật, nhưng không dũng mãnh bằng chiếc xe của chồng cũ cô, thiếu đi một loại khí thế bá vương của xe cộ.
An Nhiên ngồi xổm trên mặt đất lại nói: “Sau khi chúng ta lên xe, liệu có quá nhiều kẻ truy đuổi không? Xe cho dù có rời khỏi đây, dọc đường cũng không cắt đuôi được tang thi.”
“Có khả năng này.”
“Vậy tôi có một ý kiến.” Mắt An Nhiên xoay chuyển, chỉ vào một con khứu giác tang thi đang khịt mũi, mò mẫm đi lên trên thang cuốn, “Bắt thêm vài con tang thi như thế này, buộc bỉm của Oa Oa lên đầu chúng, chúng có thể giúp chúng ta dụ đi một phần lớn tang thi.”
“Được, không thành vấn đề, chúng ta cũng có thể tè thêm vài bãi nước tiểu vào trong bỉm.”
Cảm hứng bắt nguồn từ cuộc sống, rất nhiều phát minh vĩ đại đều do các bà mẹ bỉm sữa chăm con nghĩ ra. Vân Đào không hề cảm thấy nói ra những lời như vậy có gì là không phù hợp. Anh lao người tới, lao xuống thang cuốn, ôm ngang hông con khứu giác tang thi đang mò mẫm trên thang cuốn vác lên vai.
Nhân tiện giải quyết sạch sẽ đám tang thi đang mò lên trên thang cuốn.
